Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đất mẹ làng Chương

2020-10-28 01:10

Tác giả: Trà Bình


Tuổi thơ tôi, đã có những tháng ngày

Sáng đi học chiều chăn trâu cùng bạn

Chơi diễn kịch cưỡi trâu ngoài đồng Láng

Đứa vào vai quân lính, đứa vai quan.

 

Tuổi thơ tôi, chạy dưới nắng hè sang

Nghe tiếng hú gọi nhau ngoài cây khế

Mấy đứa bạn hái quả tay khe khẽ

Chát, ngọt, chua vị quê đượm trong lòng.

 

Tuổi thơ tôi, quen khói bếp cay nồng

Củ khoai nướng ngai ngái mùi rơm rạ

Người hàng xóm kể chuyện đời rôm rả

Giọng thật hay chuyện ngày xửa, ngày xưa.

que-huong-toi

Tuổi thơ tôi, ưa tắm dưới cơn mưa

Bước chân sáo mặc quần đùi chân đất

Tính ngộ nghĩnh trẻ con quê chân thật

Nghèo mà vui ai đã sống như tôi?

 

Tuổi thơ tôi, trèo lên những đỉnh đồi

Hái rau dại tìm quả sim Quan Tượng

Đời giản dị mà thấy mình vui sướng

Ngày, tháng trôi nỗi nhớ chẳng thể nguôi.

 

Tuổi thơ tôi, năm ấy tuổi lên mười

Đám trẻ nhỏ kết tình thân hàng xóm

Đôi khi giận chúng gọi là “đồ Nỡm”

Thân thì thương, không vừa ý là xù.

 

Tuổi thơ tôi, như cánh diều vi vu

Uống nước lã nước giếng làng trong vắt

Ngồi tụm lại dưới gốc đa hóng mát

Dõi nhìn theo đàn chim lạ bay về.

 

Tuổi thơ tôi, dầm cơn rét tái tê

Đi đánh giậm kiếm con cua, con bống

Nồi canh chuối bát cơm rang hâm nóng

Sưởi ấm lòng những đứa trẻ nhà quê.

 

Tuổi thơ tôi, tập xe đạp trên đê

Xem chiếu bóng mà ngỡ mình có võ

Tiếng bà cụ giữa sân đình nói nhỏ

Mỗi cuộc đời cũng giống một thước phim.

 

Tuổi thơ tôi, mãi cất giữ trong tim

Giờ kỉ niệm nhuộm tóc cha bạc trắng

Tôi mơ thấy mẹ tôi vai gánh nặng

Mưa lối về ướt cả cánh cò bay.

 

Quê hương ơi, còn không những tháng ngày?

Nơi phố thị tôi nhớ làng tôi lắm!

Kí ức gợi nỗi nhớ trong sâu thẳm

Đưa tôi về thăm đất mẹ làng Chương.

© Trà Bình - blogradio.vn

Xem thêm: Bất chợt nỗi nhớ xa quê

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

back to top