Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi nào mới là quê hương

2019-08-28 01:17

Tác giả: Tiêu Lãng Yên


blogradio.vn - Mẹ vẫn khóc khi nghĩ mình phải một mình đi về giữa lòng Sài Gòn xa lạ, và tự dưng mình thành ra yếu đuối. Cuộc sống cứ cuốn trôi người ta đi về mọi phía, mình thích sau giờ làm việc trở về, dọn dẹp nhà cửa, ăn cơm, xem ti vi cùng gia đình, khi mọi người đi ngủ, mình là người trở về phòng sau cùng... Mỗi người có nhiều cách để tận hưởng cuộc sống, với mình, bấy nhiêu đó là đủ đầy.

***

Rất lâu rồi, mới lại có cảm giác đi đâu đó thật lâu mới trở về. Có người thường bảo, ở đâu đó, có cha mẹ, anh chị em thì đó là nhà, là quê hương, là gia đình nhưng hình như sai rồi. Quê, là nơi mình được sinh ra và tuổi thơ của mình ở đó. Có thể đó là một căn nhà không đẹp, không sang trọng, nhưng đó là nơi chứng kiến từng khoảnh khắc lớn lên của mình, là nơi có đi đâu cũng muốn trở về, để nghe bình yên trong lòng mình trỗi dậy...

Hồi mẹ quyết định để mình trở lại Sài Gòn làm việc, mẹ nói “thôi con đi đi, chả lẽ mẹ giữ con lại suốt đời quét nhà cho mẹ”. Mình có thói quen hễ ở nhà là quét mọi ngóc ngách trong nhà, lau dọn mọi chỗ, đến nỗi em mình hay bảo sau này già cả lú lẫn sẽ cầm chổi suốt ngày. Có lẽ vì mọi người không hiểu, đó là cách thương mến gia đình của mình. Bởi mình không có trí nhớ tốt, mình muốn ghi khắc mỗi ngóc ngách trong nhà, để muốn quên cũng chẳng được, để thương mến này là vĩnh viễn. Hôm nay sau nhiều ngày trở về, việc đầu tiên sau khi bước xuống xe là xách chổi lên dọn dẹp một vòng nhà, tự dưng thấy lòng mình rưng rức, thấy mình như đứa trẻ, thấy hình như mình không thể đi tiếp, thấy sao mình phải thui thủi đi về một mình. Mọi người hay hỏi mình có nhớ nhà không và mình bảo rằng không, vì nỗi nhớ ấy không hiển hiện, mà nó tồn tại trong lòng như những con sóng giữa trùng khơi.

Mẹ vẫn khóc khi nghĩ mình phải một mình đi về giữa lòng Sài Gòn xa lạ, và tự dưng mình thành ra yếu đuối. Cuộc sống cứ cuốn trôi người ta đi về mọi phía, mình thích sau giờ làm việc trở về, dọn dẹp nhà cửa, ăn cơm, xem ti vi cùng gia đình, khi mọi người đi ngủ, mình là người trở về phòng sau cùng... Mỗi người có nhiều cách để tận hưởng cuộc sống, với mình, bấy nhiêu đó là đủ đầy. Bởi vì ngày tháng nào đó, chúng ta, phải chia xa nhau trong vội vã...   Một chút thôi, làm trẻ nhỏ, vì mai mình phải bước đi, xa nơi quen thuộc này, để trôi theo dòng đời với lời hứa đi đâu rồi cũng sẽ trở về, vẫn canh cánh trong lòng nhiều thương mến.

Buổi sáng được tỉnh dậy trên chiếc giường của mình, căn phòng của mình, ngôi nhà của mình, cùng gia đình mình là điều đủ đầy nhất trong cuộc đời mỗi con người, phải không...

Tháng Sáu, mẹ cho mình nhân duyên với cuộc đời, và mình đang tận hưởng cuộc đời mình đang cảm nhận được.

Tháng Sáu, mình chẳng có chuyến đi xa nào để đón chào tuổi mới, chỉ giữ lại nơi đây, mến thương này cho mình...

© Lãng Yen - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Giá có thể trốn phố về quê

Tiêu Lãng Yên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

Em ổn rồi, anh hạnh phúc đi thôi

Em ổn rồi, anh hạnh phúc đi thôi

Quá khứ ngày còn trẻ Là kỉ niệm mà thôi Em giờ đã ổn rồi Anh hạnh phúc đi thôi.

Hãy lạc quan lên vì ngày mai trời sẽ sáng

Hãy lạc quan lên vì ngày mai trời sẽ sáng

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi, vì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Hãy giữ cho mình chút lòng tự trọng, vì cuộc đời này không con đường cùng, chỉ có người suy nghĩ không thông mà thôi. Cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra. Hãy lạc quan mà sống vì ngày mai trời sẽ sáng.

Chúng mình hẹn nhau phía sau tan vỡ

Chúng mình hẹn nhau phía sau tan vỡ

Hẹn gặp anh phía sau tan vỡ để em học cách gánh gồng mạnh mẽ bước về phía chông chênh, nếu chẳng may vết thương ngày cũ lại một lần nữa gọi trái tim em bước vào.

Hãy bắt đầu biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Hãy bắt đầu biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Ba cũng mong con có thể thấu hiểu, có thể thông cảm cho những lần mẹ con cáu gắt. Con gái à, ba mong con lớn lên có một trái tim tràn ngập thương yêu, và thương yêu ấy hãy bắt đầu từ biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Con mong bố luôn trẻ mãi

Con mong bố luôn trẻ mãi

Tôi muốn bố tôi, trẻ mãi ra. Để khi tôi hát, từng lời ca. Bố tôi ngồi cạnh, làm khán giả. Vỗ tay cổ động, tặng tôi quà.

Sông La quê tôi

Sông La quê tôi

Những ngày lũ lụt kinh hoàng của năm 2020, khi mà đâu đâu trên báo chí, truyền hình cũng là những hình ảnh của nước lũ, của mất mát, con sông La cũng ngầu đục và nước dâng trào như đôi mắt đau đớn và những giọt nước mắt vỡ òa của người dân xứ Nghệ.

back to top