Phát thanh xúc cảm của bạn !

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

2026-01-12 20:42:00

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

2026-01-12 15:30:00

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

Du Miên và Gió (Phần 1)

Du Miên và Gió (Phần 1)

2026-01-11 16:40:00

“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”

Một mùa đông lạnh

Một mùa đông lạnh

2026-01-11 10:22:00

Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

2026-01-09 19:40:00

Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

Mong rằng bạn sẽ gặp được một người đồng điệu trên thế gian này

Mong rằng bạn sẽ gặp được một người đồng điệu trên thế gian này

2026-01-07 09:30:00

Có lẽ cả cô và anh đều là ánh mặt trời của nhau, mỗi người đều đã bước vào thế giới của người kia khi cả hai đều chìm trong khoảng trời u tối nhất. Ban đầu họ nghĩ Mình không thuộc vền người kia, nhưng có những khoảnh khắc, sự hiện diện của người này lại thực sự sưởi ấm cả thế giới của kia và ngược lại.

Còn lại là gì?

Còn lại là gì?

2026-01-06 20:10:00

Một câu chuyện tình yêu đầy day dứt về Minh - người đàn ông góa vợ mắc kẹt giữa quá khứ và hiện tại, và Lan - cô gái trẻ chờ đợi trong im lặng. Truyện khai thác sâu sắc mâu thuẫn giữa trách nhiệm với người đã khuất và quyền được hạnh phúc. Kết cấu khéo léo, đối thoại tự nhiên. Biểu tượng cánh chim (từ "không ai thực sự tự do" đến "có nơi nghỉ cánh") và chiếc nhẫn (từ xiềng xích thành kỷ niệm) xuyên suốt tạo chiều sâu. Kết thúc mở nhưng ấm áp - không hứa hẹn hoàn hảo, chỉ hứa hẹn có nhau.

Đi tới chân trời mới

Đi tới chân trời mới

2026-01-05 18:20:00

Những chân trời mới ấy là biết bao kiến thức biết bao yêu mến của những ngày đã qua mà tôi ghi khắc mãi trong trái tim mình để nhận ra cuộc sống này đang còn những chân trời mới ở phía trước đang vẫy gọi tôi.

Một ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau

Một ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau

2026-01-01 14:00:00

Cuộc đời này rộng lớn quá và thời gian cũng rộng lớn quá, nhưng tôi tin trong một ngày mai chúng tôi sẽ gặp lại nhau, người ta nói trái đất tròn mà, và tình bạn của chúng tôi dẫu qua bao xa cách vẫn sẽ tròn mãi như vậy, trong trái tim mỗi người.

Gặp lại nhau sau bao năm liệu có đổi thay?

Gặp lại nhau sau bao năm liệu có đổi thay?

2025-12-31 13:00:00

Năm ấy, vào mùa đông lạnh nhất, người từng sưởi ấm, từng âu yếm, từng nói lời yêu thương với tôi đã chọn cách rời xa tôi.

Những đóa hồng vàng năm nào

Những đóa hồng vàng năm nào

2025-12-30 18:30:00

Em sẽ giống hệt với những bông hồng vàng ngày nào anh trao, đừng để đổi màu đi em nhé dù cuộc sống này còn lắm những nhọc nhằn. Nhưng những gì tôi được nghe em nói, và hôm nay tôi đã nhìn thấy đôi mắt em sáng lên một nghị lực rất lớn nên tôi đã yên tâm. Dù sao tôi vẫn muốn nhắn nhủ riêng em một điều duy nhất ấy, là cho dù cuộc đời có vần vũ như nào thì em vẫn là cô gái đầy kiêu sa bên những đóa hồng vàng năm nào. Vì tôi đã trót yêu và khắc sâu hình ảnh ấy của em trong trái tim mình. Cô gái nhỏ ạ, tôi thương em.

Sai lầm, ngay từ đầu, đã là ở đó

Sai lầm, ngay từ đầu, đã là ở đó

2025-12-29 17:00:00

Chúng ta không thất bại ở đích đến. Chúng ta đã chọn nhầm con đường ngay từ điểm xuất phát.

back to top