Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này con sẽ về (Phần 1)

2026-02-22 10:10

Tác giả: Bằng Lăng Tím ♾


 

blogradio.vn - Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

***

Chương 1. Tết đến rồi

“Mẹ, mẹ mở mắt ra nhìn con đi…”

Tôi gào lên đến khan cả giọng, cổ họng đau rát như bị ai bóp chặt, nhưng mẹ vẫn nằm đó, bất động, không nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Máu nóng loang ra, thấm dần qua từng kẽ tay tôi, nhuộm đỏ cả chiếc áo trắng tôi vẫn mặc đến trường mỗi ngày chiếc áo mà buổi sáng hôm ấy, mẹ còn cẩn thận ủi phẳng cho tôi.

Tôi giật mình tỉnh dậy. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hơi thở dồn dập, tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy rõ từng nhịp. Tôi ngước nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, kim giờ đứng lặng ở con số bốn, bốn giờ sáng.

Cơn ác mộng này đã theo tôi suốt sáu năm nay. Đêm nào cũng vậy, nó trở lại, không ồn ào nhưng dai dẳng, bám riết lấy tôi, không cho tôi một giấc ngủ trọn vẹn. Tôi ngồi dậy, với lấy chiếc khăn choàng đặt cuối giường khoác tạm lên người rồi bước ra phòng khách.

Căn hộ tôi đang ở không lớn, chỉ vỏn vẹn một phòng ngủ và một phòng khách. Tôi mua nó cách đây ba tháng, sau hơn hai năm đi làm. Mọi người đều khen tôi giỏi, còn trẻ mà đã biết tích góp, tự mua được nhà. Tôi chỉ mỉm cười cho qua. Họ đâu biết rằng, lý do tôi cố gắng đến kiệt sức như vậy chỉ vì tôi không muốn về quê nơi tôi đã quyết tâm rời đi từ rất lâu.

Từ khi còn là sinh viên, tôi đã đi làm thêm liên tục. Đến khi chính thức đi làm, tôi không còn xin tiền ba nữa. Tôi muốn ông yên tâm rằng tôi đã trưởng thành, cũng muốn ông bớt lo lắng cho tôi dù chính tôi hiểu rõ, có những vết thương trong lòng mình chưa bao giờ lành lại.

Có những nỗi đau tôi giấu rất sâu trong lòng, sâu đến mức chính tôi cũng không dám chạm lại. Người ta chỉ thấy tôi lúc nào cũng mỉm cười, đúng giờ, đúng việc, đúng tác phong của một nhân viên văn phòng mẫu mực, còn những đêm dài mất ngủ, những cơn ác mộng kéo tôi ngược về quá khứ thì không ai hay biết.

Mỗi lần tỉnh dậy sau cơn ác mộng, tôi thường cuộn mình trên chiếc sofa nhỏ, bật tivi lên rồi lướt qua từng kênh trong vô thức, đến khi mệt mỏi quá thì thiếp đi lúc nào không hay. Và sáng nay cũng chỉ là một trong vô vàn buổi sáng như thế.

Sáng sớm, Sài Gòn vẫn ồn ào và náo nhiệt như thường lệ. Dù ai buồn hay vui, thành phố này vẫn cứ vận hành theo nhịp riêng của nó, không bình luận, không sẻ chia. Tôi đến văn phòng không sớm cũng không muộn, tự pha cho mình một tách cà phê rồi lướt điện thoại để sắp xếp lại công việc trong ngày.

Tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng chào nhau buổi sáng vang lên rải rác. Văn phòng dần đông đủ hơn.

“Chị Nguyên, Tết này chị có về quê không?”. Cô bé trong đội tôi bước đến hỏi.

“Vé máy bay với vé tàu hết sạch rồi, em đang nhờ bạn mua giúp vé xe đây,” cô bé nói thêm, giọng có chút lo lắng.

“Sao em mua trễ vậy? Giờ này dù còn cả tháng nữa mới Tết nhưng khó mua lắm,” tôi nói.

“Em cũng không nghĩ là còn xa Tết vậy mà đã hết vé,” cô bé thở dài, rồi chợt hỏi lại, “À, năm nay chị có về quê ăn Tết không?”

Tôi chỉ cười nhẹ, không trả lời.

Đã gần ba năm rồi tôi không về quê ăn Tết. Ba gọi cho tôi nhiều lần, nhưng lần nào tôi cũng lảng tránh, lấy lý do bận công việc. Những ngày Tết ở Sài Gòn vắng người đến lạ. Tôi đã quen với một Sài Gòn tất bật, nhộn nhịp, nên năm đầu tiên bước ra khỏi nhà vào sáng mồng Một, tôi đã không khỏi ngỡ ngàng. Đường phố thưa xe, đi nhanh hơn, nhưng tìm một bữa trưa lại khó khăn vì hầu hết quán xá đều đóng cửa nghỉ Tết.

Những năm sau đó, tôi dần quen với cái Tết của Sài Gòn. Tôi tự lên kế hoạch cho những ngày nghỉ, rồi cứ thế, Tết trôi qua như bao ngày khác.

Chuông điện thoại reo lên. Tôi cầm tách cà phê, vừa nghe máy vừa đi về phía phòng làm việc.

“Con khỏe không? Tết này về nhà ăn Tết đi con,” ba tôi mở lời, giọng trầm và chậm.

“Ba với em Khoa khỏe không? Con vẫn khỏe, chỉ là công việc bận quá… con không biết có về được không, nhưng con sẽ cố gắng,” tôi trả lời, dù chính tôi hiểu mình chỉ đang viện cớ.

Ở đầu dây bên kia, ba tôi thở dài.

“Nguyên này, nếu Tết này con không về, ba với thằng Khoa sẽ vào Sài Gòn ăn Tết cùng con.”

Tôi im lặng.

“Đó không phải lỗi của con đâu,” ba nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống. “Về nhà đi con. Lâu lắm rồi nhà mình không còn sum vầy… về thắp cho mẹ con một nén nhang.”

Tôi không nhớ mình đã cúp máy từ lúc nào. Những lời sau đó của ba, tôi không còn nghe rõ nữa. Trí nhớ tôi như dừng lại ở câu nói ấy.

Tôi kéo hộc tủ, lấy ra tấm hình chụp cả gia đình trong sinh nhật mười tám tuổi của tôi. Có lẽ đó là tấm hình cuối cùng tôi chụp chung với mẹ. Trong ảnh, mẹ vẫn cười hiền lành, bao dung như bao người mẹ khác. Ba mẹ ngồi phía trước, tôi và thằng Khoa đứng phía sau. Ai nhìn vào cũng nói gia đình tôi hạnh phúc. Thế nhưng…

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ.

“Chị Nguyên, chị mau đi họp đi, cả phòng đang chờ chị đó,” một cái đầu thò vào nhắc.

Tôi giật mình, vội vàng đáp: “À, chị ra liền đây.”

 (Còn tiếp)

© Bằng lăng tím - blogradio.vn

Bằng Lăng Tím ♾

Có những nỗi đau không làm ta gục ngã, chỉ khiến ta trưởng thành hơn một chút.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

back to top