Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này con sẽ về (Phần 1)

2026-02-22 10:10

Tác giả: Bằng Lăng Tím ♾


 

blogradio.vn - Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

***

Chương 1. Tết đến rồi

“Mẹ, mẹ mở mắt ra nhìn con đi…”

Tôi gào lên đến khan cả giọng, cổ họng đau rát như bị ai bóp chặt, nhưng mẹ vẫn nằm đó, bất động, không nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Máu nóng loang ra, thấm dần qua từng kẽ tay tôi, nhuộm đỏ cả chiếc áo trắng tôi vẫn mặc đến trường mỗi ngày chiếc áo mà buổi sáng hôm ấy, mẹ còn cẩn thận ủi phẳng cho tôi.

Tôi giật mình tỉnh dậy. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hơi thở dồn dập, tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy rõ từng nhịp. Tôi ngước nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, kim giờ đứng lặng ở con số bốn, bốn giờ sáng.

Cơn ác mộng này đã theo tôi suốt sáu năm nay. Đêm nào cũng vậy, nó trở lại, không ồn ào nhưng dai dẳng, bám riết lấy tôi, không cho tôi một giấc ngủ trọn vẹn. Tôi ngồi dậy, với lấy chiếc khăn choàng đặt cuối giường khoác tạm lên người rồi bước ra phòng khách.

Căn hộ tôi đang ở không lớn, chỉ vỏn vẹn một phòng ngủ và một phòng khách. Tôi mua nó cách đây ba tháng, sau hơn hai năm đi làm. Mọi người đều khen tôi giỏi, còn trẻ mà đã biết tích góp, tự mua được nhà. Tôi chỉ mỉm cười cho qua. Họ đâu biết rằng, lý do tôi cố gắng đến kiệt sức như vậy chỉ vì tôi không muốn về quê nơi tôi đã quyết tâm rời đi từ rất lâu.

Từ khi còn là sinh viên, tôi đã đi làm thêm liên tục. Đến khi chính thức đi làm, tôi không còn xin tiền ba nữa. Tôi muốn ông yên tâm rằng tôi đã trưởng thành, cũng muốn ông bớt lo lắng cho tôi dù chính tôi hiểu rõ, có những vết thương trong lòng mình chưa bao giờ lành lại.

Có những nỗi đau tôi giấu rất sâu trong lòng, sâu đến mức chính tôi cũng không dám chạm lại. Người ta chỉ thấy tôi lúc nào cũng mỉm cười, đúng giờ, đúng việc, đúng tác phong của một nhân viên văn phòng mẫu mực, còn những đêm dài mất ngủ, những cơn ác mộng kéo tôi ngược về quá khứ thì không ai hay biết.

Mỗi lần tỉnh dậy sau cơn ác mộng, tôi thường cuộn mình trên chiếc sofa nhỏ, bật tivi lên rồi lướt qua từng kênh trong vô thức, đến khi mệt mỏi quá thì thiếp đi lúc nào không hay. Và sáng nay cũng chỉ là một trong vô vàn buổi sáng như thế.

Sáng sớm, Sài Gòn vẫn ồn ào và náo nhiệt như thường lệ. Dù ai buồn hay vui, thành phố này vẫn cứ vận hành theo nhịp riêng của nó, không bình luận, không sẻ chia. Tôi đến văn phòng không sớm cũng không muộn, tự pha cho mình một tách cà phê rồi lướt điện thoại để sắp xếp lại công việc trong ngày.

Tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng chào nhau buổi sáng vang lên rải rác. Văn phòng dần đông đủ hơn.

“Chị Nguyên, Tết này chị có về quê không?”. Cô bé trong đội tôi bước đến hỏi.

“Vé máy bay với vé tàu hết sạch rồi, em đang nhờ bạn mua giúp vé xe đây,” cô bé nói thêm, giọng có chút lo lắng.

“Sao em mua trễ vậy? Giờ này dù còn cả tháng nữa mới Tết nhưng khó mua lắm,” tôi nói.

“Em cũng không nghĩ là còn xa Tết vậy mà đã hết vé,” cô bé thở dài, rồi chợt hỏi lại, “À, năm nay chị có về quê ăn Tết không?”

Tôi chỉ cười nhẹ, không trả lời.

Đã gần ba năm rồi tôi không về quê ăn Tết. Ba gọi cho tôi nhiều lần, nhưng lần nào tôi cũng lảng tránh, lấy lý do bận công việc. Những ngày Tết ở Sài Gòn vắng người đến lạ. Tôi đã quen với một Sài Gòn tất bật, nhộn nhịp, nên năm đầu tiên bước ra khỏi nhà vào sáng mồng Một, tôi đã không khỏi ngỡ ngàng. Đường phố thưa xe, đi nhanh hơn, nhưng tìm một bữa trưa lại khó khăn vì hầu hết quán xá đều đóng cửa nghỉ Tết.

Những năm sau đó, tôi dần quen với cái Tết của Sài Gòn. Tôi tự lên kế hoạch cho những ngày nghỉ, rồi cứ thế, Tết trôi qua như bao ngày khác.

Chuông điện thoại reo lên. Tôi cầm tách cà phê, vừa nghe máy vừa đi về phía phòng làm việc.

“Con khỏe không? Tết này về nhà ăn Tết đi con,” ba tôi mở lời, giọng trầm và chậm.

“Ba với em Khoa khỏe không? Con vẫn khỏe, chỉ là công việc bận quá… con không biết có về được không, nhưng con sẽ cố gắng,” tôi trả lời, dù chính tôi hiểu mình chỉ đang viện cớ.

Ở đầu dây bên kia, ba tôi thở dài.

“Nguyên này, nếu Tết này con không về, ba với thằng Khoa sẽ vào Sài Gòn ăn Tết cùng con.”

Tôi im lặng.

“Đó không phải lỗi của con đâu,” ba nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống. “Về nhà đi con. Lâu lắm rồi nhà mình không còn sum vầy… về thắp cho mẹ con một nén nhang.”

Tôi không nhớ mình đã cúp máy từ lúc nào. Những lời sau đó của ba, tôi không còn nghe rõ nữa. Trí nhớ tôi như dừng lại ở câu nói ấy.

Tôi kéo hộc tủ, lấy ra tấm hình chụp cả gia đình trong sinh nhật mười tám tuổi của tôi. Có lẽ đó là tấm hình cuối cùng tôi chụp chung với mẹ. Trong ảnh, mẹ vẫn cười hiền lành, bao dung như bao người mẹ khác. Ba mẹ ngồi phía trước, tôi và thằng Khoa đứng phía sau. Ai nhìn vào cũng nói gia đình tôi hạnh phúc. Thế nhưng…

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ.

“Chị Nguyên, chị mau đi họp đi, cả phòng đang chờ chị đó,” một cái đầu thò vào nhắc.

Tôi giật mình, vội vàng đáp: “À, chị ra liền đây.”

 (Còn tiếp)

© Bằng lăng tím - blogradio.vn

Bằng Lăng Tím ♾

Có những nỗi đau không làm ta gục ngã, chỉ khiến ta trưởng thành hơn một chút.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

back to top