Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

2026-02-10 16:22

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi không biết việc mình can dự có làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời em hay không. Nhưng chỉ cần nghĩ đến hình ảnh em tôi ngồi lặng lẽ bên bàn trà, nhìn thế giới nhộn nhịp ngoài cửa mà không thể bước ra, tim tôi lại thắt lại.

***

(Tiếp theo phần 6)

Chương 7: Tai nạn

Đó là một nỗi đau không chỉ của riêng em trai tôi, mà là vết thương của cả gia đình.

Tai nạn năm ấy ập đến quá bất ngờ. Người ta nói đó là rủi ro, là sự cố hy hữu. Nhưng chỉ có gia đình tôi mới biết, từ sau ngày đó, không chỉ đôi chân của em tôi không còn lành lặn như xưa, mà cả một quãng đời phía trước cũng rẽ sang hướng khác.

Hơn nửa năm trời, cả nhà cùng nhau chăm sóc, cùng em tập đi, tập đứng. Nhưng rốt cuộc, em tôi vẫn không thể bước đi vững vàng như trước.

Từ nhỏ, thằng Tư đã là đứa hiếu động nhất nhà. Nó chạy nhảy khắp nơi, leo từ cây này sang cây khác cùng đám bạn quanh ngôi miếu gần chợ Lớn. Áo quần lúc nào cũng lấm lem, rách chỗ này, sờn chỗ kia.

Má bực mình nhiều lần cầm roi rượt đánh, nó né qua né lại như con khỉ nhỏ, có khi không né kịp thì chạy thẳng ra khỏi nhà. Đợi má nguôi giận, chị em tôi lại chia nhau đi tìm, dắt nó về ăn cơm. Nó cười khì khì xin lỗi, chuyện lớn cũng hóa nhỏ.

Khi thấy người ta múa lân, nó lân la làm quen, rồi xin theo tập. Nhờ lanh lợi và chịu khó, nó học rất nhanh, múa cũng ra dáng ra hình. Tía không cấm, cũng không khuyến khích, chỉ lặng lẽ nhìn. Thấy con ham thích, cả nhà cũng dần quen, xem đó như một việc làm nghiêm túc của nó.

Thời điểm này, người Hoa ở khu chợ Lớn rất coi trọng múa lân. Lân mang ý nghĩa may mắn, phát tài, nên không chỉ khai trương mà suốt những ngày Tết đều có đội được mời biểu diễn. Đêm giao thừa năm trước, thằng Tư theo đội đến gần sáng mùng Một mới về nhà.

Vì vậy, các đội lân tranh thủ tìm chỗ rộng rãi để tập luyện cho mùa Tết. Địa điểm quen thuộc là sân miếu gần chợ Lớn.

Đội của thằng Tư có khoảng hơn hai mươi người, do một người tên Cường dẫn dắt. Bình thường họ tập dưới đất cho nhuần nhuyễn rồi mới đưa mai hoa thung ra tập. Những cây cột sắt cao thấp được xếp gọn sát tường, ít ai để ý.

Hôm đó, khi mọi người bắt đầu tập nhảy trên mai hoa thung, không ai phát hiện có một cây cột đã bị rỉ sét nghiêm trọng ở phần chân. Có thể có người biết, nhưng đã làm ngơ. Cũng có thể, ai cũng nghĩ “tập hoài rồi, chắc không sao”.

Tai nạn xảy ra rất nhanh.

Chỉ nghe một tiếng rầm vang dội trong sân miếu. Một cây cột gãy đổ, kéo theo những cây khác. Thằng Tư lúc ấy làm thân lân, tầm nhìn bị che khuất, lại đang gánh cho người giữ đầu lân, không kịp né.

Một cây cột đổ sập, đập thẳng vào cẳng chân em tôi.

Cả đội hoảng loạn.

May mắn, nhà tôi nhận được tin chạy đến kịp. Tía đứng sững người khi thấy con nằm bất tỉnh, chân gãy lộ cả xương. Ông cố giữ bình tĩnh, tìm nẹp cố định chân cho em rồi đưa thẳng vào bệnh viện.

Sau đó, người ta nói đủ thứ. Có người bảo em tôi bất cẩn. Có người nói do hôm đó gió lớn. Không ai nhắc đến những cây cột đã quá cũ.

Mọi chuyện dần chìm vào im lặng.

Chỉ có em tôi là người gánh hậu quả suốt đời.

Kiếp trước, tôi từng nghe loáng thoáng về tai nạn ấy qua lời kể của khách hàng. Họ nói “nghe đâu cột cũ lắm”, nhưng rồi cũng chỉ là nghe nói. Không ai đứng ra làm chứng. Không ai chịu trách nhiệm.

Lần này, tôi không muốn mọi chuyện lặp lại.

Tôi không biết việc mình can dự có làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời em hay không. Nhưng chỉ cần nghĩ đến hình ảnh em tôi ngồi lặng lẽ bên bàn trà, nhìn thế giới nhộn nhịp ngoài cửa mà không thể bước ra, tim tôi lại thắt lại.

Hôm sau, trong bữa cơm tối, tôi hỏi:

“Em Tư, khi nào đội em tập lại?”

Nó sáng mắt lên:

“Chị Hai muốn đến xem tụi em tập hả? Hai ngày nữa tụi em tập lại, lần này lên mai hoa thung đó.”

“Tập ở đâu?”

“Ở sân miếu gần chợ Lớn.”

Tía má không nói gì. Thỉnh thoảng, nếu rảnh, tía cũng hay đến xem múa lân như một thú giải trí.

Hôm đó, tôi thu xếp công việc ngoài chợ sớm hơn thường lệ, về nhà tìm tía.

“Tía dạo này làm thuốc nhiều chắc mệt. Hay hôm nay tía nghỉ tay sớm, đi xem thằng Tư tập múa lân cho thư giãn?”

Tía vừa cán thuốc vừa nhìn tôi, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:

“Ừ, cũng được.”

Sân miếu hôm ấy rộn ràng tiếng trống tập lân. Không khí náo nhiệt lan khắp khu phố. Khi tía và tôi bước vào, thằng Tư đang mặc bộ đồ lân đỏ, nói cười với đám bạn. Thấy chúng tôi, nó mừng rỡ chạy lại.

“Tía, chị Hai, hai người tới hồi nào vậy? Con tập được một lúc rồi.”

Tôi cười:

“Chị ghé xem em tập. Có gì hỏi tía đi, cao thủ ẩn mình đó.”

Nó cười toe, luyên thuyên kể chuyện tập luyện. Tôi vừa nghe, vừa lặng lẽ đảo mắt nhìn quanh.

Những cây cột sắt dựng sát tường.

Tôi tiến lại gần, giả vờ tò mò. Nhìn từ trên xuống dưới, tôi dừng lại ở phần chân cột. Một vết rỉ sét sâu hiện rõ. Tôi đưa tay sờ thử, lớp kim loại bong ra lạnh ngắt.

Tim tôi chùng xuống.

Tôi quay sang tía:

“Tía, mấy cây cột này cũ quá rồi. Con thấy rỉ sét nhiều lắm, tập có an toàn không?”

Tía tiến đến, xem kỹ từng cây. Một lát sau, sắc mặt ông đổi khác. Ông gọi người phụ trách đội đến trao đổi.

Sau đó, những cây cột rỉ sét nặng được tách riêng, dựng vào một góc.

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào.

Có lẽ…
Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa

(Còn tiếp)

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

back to top