Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

2026-02-11 16:20

Tác giả:


 

blogradio.vn - Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

***

(Tiếp theo phần 7)

Chương 8: Thay đổi

Con đường về nhà vẫn vậy, chợ Lớn vẫn ồn ào, người ra kẻ vào, mùi hàng hóa, tiếng rao, tiếng bánh xe lăn chen nhau trong buổi xế chiều. Tôi chợt thấy lòng mình nhẹ hơn, bước chân chậm lại, đủ để nhìn rõ từng quầy hàng ven đường.

Tía tôi vẫn đi phía trước, chắp tay sau lưng, dáng quen thuộc. Khi gần tới chợ, tôi lên tiếng:

“Tía, con vô chợ phụ má.”

Tía quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt ông như có điều muốn nói, nhưng khi liếc qua dòng người xung quanh, ông chỉ gật đầu, rồi tiếp tục đi về phía nhà.

Mấy hôm nay việc buôn bán của gia đình rất khởi sắc. Tôi vừa nhập thêm vài lô hàng may mặc đang được ưa chuộng, khách đến mua đông hơn hẳn. Mỗi lần nhìn cuốn sổ ghi chép, thấy má cười vui, tôi cũng thấy lòng mình yên ổn.

Làm ăn thuận lợi, tôi bắt đầu nghĩ xa hơn. Không phải vì tham, mà vì tôi nhìn thấy khả năng thật sự của mình. Sau khi cân nhắc kỹ, tôi xin phép tía má cho mở rộng mặt hàng. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, sang năm tôi muốn mở một cửa hàng tiện dụng riêng.

Ý tưởng ấy không phải tự nhiên mà có. Kiếp trước, tôi từng cùng Từ Chí Trung gây dựng cửa hàng đầu tiên, rồi từ đó mở ra cả một chuỗi. Lần này, không còn anh ta, tôi vẫn tin mình làm được.

Tôi nói rõ với tía má rằng quầy hàng hiện tại má hoàn toàn có thể quán xuyến. Tôi muốn tìm một mặt bằng khác, mở cửa hàng bán đủ thứ cần thiết cho sinh hoạt hằng ngày, để khách không phải đi nhiều nơi. Nếu làm tốt, lợi nhuận sẽ vượt xa quầy hàng cũ.

Tía nghe rất chăm chú. Sau những chuyện đã xảy ra, ông không còn vội vàng phủ quyết như trước. Chỉ có điều, vốn ban đầu là một bài toán khó.

“Tía má cho con mượn trước một nửa,” tôi nói, “phần còn lại con sẽ vay ngân hàng. Con tin vào kế hoạch của mình.”

Tía im lặng một lúc, rồi gật đầu.

Khoảnh khắc ấy, tôi như thấy một cánh cửa khác đang mở ra trước mắt. Không phải cánh cửa của hôn nhân, mà là cánh cửa của một đời sống do chính tôi lựa chọn.

Mọi thứ dường như vẫn trôi theo quỹ đạo cũ, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đã có điều gì đó thay đổi.

Bữa cơm gia đình ấm hơn. Các em tôi nói cười nhiều hơn. Tía ít trầm ngâm, thỉnh thoảng còn xen vào vài câu trong câu chuyện của chị em tôi. Má là người vui nhất, niềm vui ấy hiện rõ trong từng động tác, từng ánh mắt.

Gần nửa tháng trôi qua, chuyện hôn sự không còn được nhắc đến. Cho đến một ngày, tía gọi tôi vào phòng.

“Chuyện cưới xin… thôi không tính nữa,” ông nói chậm rãi. “Xém chút nữa là tía đẩy con vào hố lửa rồi.”

Ánh mắt ông đầy áy náy.

Lòng tôi chùng xuống. Nhưng tôi không khóc.

Thứ dâng lên trong tôi không phải buồn, cũng không phải niềm vui vỡ òa, mà là một cảm giác nhẹ đến lạ. Nhẹ như khi người ta đặt xuống một gánh nặng đã mang quá lâu, lâu đến mức quên mất cảm giác của đôi vai trống trải.

Đêm đó, tôi nằm rất lâu trong căn phòng cũ.
Cái quạt trần quay đều, gió lướt qua da mát nhẹ. Tôi đặt tay lên ngực, nơi từng có một đời sống khác nằm im như tro tàn.

Lần đầu tiên, tôi nghĩ về tương lai mà không thấy sợ.

Kiếp trước, tôi bước vào hôn nhân như bước vào một căn phòng không có cửa sổ. Tôi sống, làm việc, thành công nhưng ánh sáng chưa từng chiếu tới. Còn bây giờ, khi cánh cửa ấy khép lại trước khi tôi bước vào, tôi mới nhận ra: mình vẫn còn nguyên vẹn.

Tôi nghĩ đến những buổi sáng sau này. Tôi vẫn phụ má ở quầy kim chỉ, vẫn giúp tía gói thuốc, vẫn buôn bán, tính toán, làm ăn, những việc tôi vốn giỏi. Nhưng lần này, mọi thứ không còn gắn với sự chịu đựng.

Tôi làm vì tôi muốn.
Vì tôi có lý tưởng riêng cho đời mình, một đời sống đủ vững để không phải nương nhờ, đủ rộng để không phải hy sinh bản thân.

Tôi đứng dậy, mở cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Đèn đường vàng vọt, vài người còn qua lại, tiếng chợ đã thưa dần. Chợ Lớn vẫn ồn ào, chật chội, nhưng trong lòng tôi, một khoảng trống vừa được mở ra.

Không phải trống rỗng, mà là chỗ để đặt những ước mơ rất giản dị:
được lựa chọn,
được sống đúng với mình,
được bước đi mà không phải cúi đầu.

Sáng hôm sau, khi tôi phụ má bày hàng, bà nhìn tôi lâu hơn một chút. Không nói gì, chỉ đưa cho tôi chén trà nóng. Tôi cầm lấy, tay ấm dần.

Tôi biết, không chỉ tôi bắt đầu lại, mà cả gia đình này cũng đang học cách sống khác đi.

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Và như thế, giữa căn nhà cũ, giữa mùi thuốc bắc và tiếng chợ quen thuộc, tôi bắt đầu hy vọng.

Không ồn ào.
Không vội vã.
Nhưng đủ chắc để tin rằng kiếp này, tôi sẽ sống một cuộc đời của riêng mình.

(Còn tiếp)

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

back to top