Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
2026-02-12 20:25
Tác giả:
blogradio.vn - Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
***
(Tiếp theo phần 8)
Chương 9: Gặp lại người xưa
Tôi gặp lại anh vào một buổi trưa nắng gắt. Chợ Lớn giờ ấy đông và ồn, người ra kẻ vào, mùi hàng hóa trộn lẫn mùi mồ hôi quen thuộc. Tôi đang phụ má xếp lại quầy thì nghe có người gọi tên mình, giọng vừa mừng vừa vội.
Tôi quay lại.
Anh đứng đó. Vẫn dáng người cao, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt nhìn tôi như thể đã quen từ rất lâu. Ở kiếp trước, ánh mắt ấy từng là nơi tôi gửi gắm cả đời mình. Còn bây giờ, khi nhìn lại, tôi chỉ thấy một người đàn ông xa lạ đứng trước mặt không hơn, không kém.
“Lâu rồi không gặp,” anh nói, cố giữ giọng tự nhiên. “Em… vẫn khỏe chứ?”
Tôi gật đầu.
“Dạ, vẫn vậy.”
Anh bước thêm một bước, nhìn quanh như sợ người khác nghe thấy.
“Chuyện hôn nhân… em có thể cân nhắc lại không? Có lẽ giữa mình có hiểu lầm gì đó.”
Tôi nhìn anh rất kỹ.
Ở kiếp này, tôi nhìn bằng đôi mắt đã đi hết một đời. Tôi thấy rõ sự sốt ruột trong cách anh đứng, sự tính toán ẩn sau những lời nói mềm mỏng. Tôi cũng thấy điều anh không nói hôn ước cũ, người phụ nữ vẫn đang chờ ở một nơi khác.
“Không có hiểu lầm gì,” tôi nói chậm rãi. “Mọi chuyện đúng như anh nghĩ. Chỉ là… quyết định không nằm ở tôi.”
Anh sững lại.
“Ý em là sao?”
“Tôi đã nói hết những gì cần nói,” tôi đáp. “Ba tôi biết rồi. Phần còn lại, ba tôi quyết.”

Anh im lặng vài giây, rồi cười gượng.
“Hãy cho anh một cơ hội. Anh sẽ là người thương em, chỉ lo cho gia đình thôi.”
Tôi nghe mà không thấy nhói.
Ở kiếp trước, câu nói ấy từng giữ tôi lại rất lâu trong một cuộc đời không thuộc về mình. Còn bây giờ, nó trôi qua tôi như gió.
“Anh nhầm rồi,” tôi nói. “Tôi chỉ đang đặt mọi người về đúng vị trí của mình.”
Anh định nói thêm điều gì đó, nhưng rồi thôi. Có lẽ anh nhận ra, lần này tôi không còn đứng ở chỗ cũ nữa. Tôi không tranh giành, cũng không cầu xin. Tôi chỉ đứng yên và chính sự yên lặng đó khiến mọi toan tính không còn chỗ bám.
Trước khi đi, anh quay lại nhìn tôi lần nữa.
“Nếu tía em đồng ý… em vẫn sẽ lấy anh chứ?”
Tôi nhìn thẳng vào anh. Không giận, không buồn.
“Nếu tía tôi đồng ý,” tôi nói, “đó là lựa chọn của tía. Nhưng cuộc đời là của tôi.”
Anh không nói gì thêm. Anh quay đi, dáng lưng vẫn thẳng, nhưng bước chân chậm hơn lúc đến.
Tôi quay lại với quầy hàng. Má nhìn tôi, không hỏi. Tôi tiếp tục xếp kim chỉ, tay không run, lòng cũng không gợn.
Tôi nhận ra, khi mình không còn oán trách, người khác cũng không thể nắm mình bằng tội lỗi.
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Và như thế, tôi đi qua người từng là cả một đời của tôi, nhẹ như đi ngang qua một người lạ giữa chợ đông.
(Còn tiếp)
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.




