Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

2026-02-28 14:30

Tác giả: Thảo Đông


blogradio.vn- Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng.

***

(Tiếp phần 2)

Tối hôm đó, Mai nhận được tin nhắn của Tùng, rất ngắn:
“Anh phải đi công tác gấp. Nước ngoài. Sáu ngày. Khi về anh nói chuyện nhé.”

Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Không có lời xin lỗi.  Không có lời hứa cụ thể.
Chỉ là cách Tùng vẫn luôn sống: ưu tiên những việc anh cho là cần làm ngay.
Mai gọi cho anh. Không bắt máy.
Cô nhắn lại. Tin nhắn chỉ hiện “đã gửi”.

Lần đầu tiên, Mai thấy khoảng cách giữa hai người không nằm ở cảm xúc, mà nằm ở thời gian thứ cô không thể giữ lại dù đã rất cố. Sáu ngày ấy trôi qua chậm hơn bình thường. Mai vẫn đi làm, vẫn hoàn thành công việc, vẫn cẩn trọng với từng con số. Nhưng mỗi khi nhìn vào tập hồ sơ đấu thầu trên bàn, tay cô lại khựng lại. Cuộc đấu thầu giữa Viễn Thành và Vĩnh Khang Group diễn ra đúng trong những ngày Tùng vắng mặt. Cả hai bên đều nóng lòng. Những con số mà Tùng từng giao cho Mai chỉ mình cô biết giờ trở thành thứ khiến cô không thể ngủ yên.

Mai không thể nói với Nam. Không phải vì không tin, mà vì cô biết: có những sự thật, nếu không nói đúng người, đúng lúc, thì nói ra cũng trở thành một dạng phản bội khác.

Ngày đấu thầu diễn ra, Mai ngồi rất thẳng lưng. Cô nghe Nam đại diện trình bày, giọng rõ ràng, chắc chắn. Mọi thứ diễn ra trôi chảy đến mức đáng sợ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Mai hiểu ra một điều: Có những bi kịch không cần ai cố tình gây ra. Chỉ cần những người quan trọng nhất không ở cùng một chỗ, vào cùng một thời điểm.

Khi Tùng trở về, mọi thứ đã không còn đứng nguyên ở vị trí cũ nữa. Nam đứng trước bàn làm việc, lật lại tập hồ sơ nhân sự một cách vô thức. Không phải vì cần dùng, mà vì có một chi tiết khiến anh dừng lại quá lâu ở đó.

Mai vào công ty bằng một lý lịch quá gọn. Học vấn rõ ràng. Kỹ năng tốt. Nhưng phần gia đình trống trải một cách lạ lùng. Nam nhấp một ngụm cà phê đã nguội. Anh nhớ lại vài lần tình cờ nghe Mai nói tiếng Pháp qua điện thoại giọng không phải kiểu học trong trường, mà là thứ ngôn ngữ đã sống cùng ai đó rất lâu. Cách cô tránh nhắc đến quá khứ, cách cô giữ khoảng cách đúng mực với mọi mối quan hệ trong công ty. Nam không kết luận. Anh chỉ xếp lại tập hồ sơ, đặt nó vào ngăn kéo, khóa lại.

Trước khi rời phòng, anh nhìn qua dãy bàn làm việc, ánh mắt dừng rất ngắn ở chỗ Mai ngồi. Trong đầu anh hiện lên một suy nghĩ không trọn vẹn: Có những người bước vào đời người khác bằng sự tử tế. Nhưng cũng có những người bước vào với một vai diễn được chuẩn bị sẵn. Nam tắt đèn, khép cửa. Và lần đầu tiên kể từ khi Mai xuất hiện, anh thấy mình cần phải để ý nhiều hơn.

Buổi chiều hôm đó, công ty yên hơn thường lệ. Những dãy bàn đã vơi người, chỉ còn tiếng máy in chạy đều và ánh nắng nhạt tràn qua khung cửa kính. Mai đứng dậy mang tài liệu sang phòng họp nhỏ.

Nam đang ở đó. Anh ngẩng lên khi cô bước vào, ánh mắt dừng lại rất nhanh, nhưng không giống mọi lần. Không còn là cái nhìn xã giao, cũng không phải sự vô tình quen thuộc. Nó giống như một lần kiểm tra rất nhẹ không nhằm vào lỗi sai, mà nhằm vào con người. Mai đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Anh cần thêm gì nữa không?” cô hỏi, giọng giữ nguyên nhịp điềm tĩnh.

Nam lắc đầu.
“Chừng này là đủ rồi.”

Anh cúi xuống ký tên, không nói thêm. Nhưng khi Mai quay lưng đi, cô vẫn cảm thấy ánh mắt ấy ở lại phía sau mình, không đuổi theo, cũng không rời đi hẳn.

Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng. Về chỗ ngồi, Mai mở máy tính, nhưng các con chữ trên màn hình trở nên khó tập trung. Cô chợt nhớ lại từng khoảnh khắc nhỏ: những câu hỏi tưởng chừng rất đời của Nam, những lần anh im lặng lâu hơn mức cần thiết. Trước đây, cô nghĩ đó chỉ là thói quen của người làm việc cẩn trọng.

Giờ thì không. Mai hiểu, có những ánh nhìn không cần hỏi gì cả, nhưng đã bắt đầu ghi nhận. Và khi một người như Nam bắt đầu để ý, nghĩa là mọi khoảng trống trong quá khứ không còn được bỏ qua như trước nữa. Cô khép lại tập tài liệu, sắp xếp lại bàn làm việc gọn gàng hơn thường ngày. Một hành động rất nhỏ, nhưng trong lòng cô, đó giống như việc chuẩn bị cho một điều không thể tránh. Mai không quay lại nhìn Nam thêm lần nào nữa. Bởi cô biết, từ khoảnh khắc ấy, sự im lặng của mình đã không còn vô hại như trước.

Máy bay chạm đường băng lúc sáng sớm. Tùng kéo vali ra khỏi cổng, mắt theo thói quen nhìn về phía bãi đón. Không có Mai, chỉ có Nam đứng đó, áo khoác sẫm màu, hai tay đút túi, gương mặt bình tĩnh đến lạnh.

“Anh về rồi.”
 Nam nói.

Tùng gật đầu. Trên đường ra xe, Nam đưa cho anh một tập hồ sơ mỏng.

“Có kết quả rồi.”

Tùng không mở ra ngay, chiếc xe lăn bánh, thành phố lùi lại phía sau tấm kính, không ai nhắc đến tên Mai. Mai để điện thoại bên cạnh suốt cả buổi chiều, màn hình tắt rồi sáng lên vì thông báo hệ thống không phải của anh. Cô pha trà, nước sôi tràn khỏi ấm, không lau ngay, đôi mắt Mai thả vào khoảng không vô định. Đêm xuống rất chậm. Cô vẫn giữ điện thoại trong tay, như thể chỉ cần buông ra, sáu ngày chờ đợi sẽ trở nên vô nghĩa, cuộc gọi không đến. Cô không gọi lại.

Tin nhắn: đã xem.
Cuộc hẹn: hoãn.
Văn phòng: có mặt không tiếp. Tùng làm việc như chưa từng có khoảng trống nào cần được lấp, anh không hỏi, anh cũng không nghe.

Mai đặt lá đơn lên bàn hành chính. Chỉ một trang, không lý do cá nhân, không lời cảm ơn dài dòng.

Người tiếp nhận hỏi:
“Em chắc chứ?”

Mai gật đầu, giọng cô bình thản, như đang nói về thời tiết.

“Dạ, em chắc.”

Cô rời đi trước giờ tan ca, bàn làm việc gọn gàng hơn lúc mới đến. Vài ngày sau, trong cuộc họp nội bộ, Nam khép lại phần báo cáo. Anh nói, giọng đều, không nhìn ai:

“Mọi vị trí đã được lấp đầy.”

Không ai hỏi thêm, cuộc họp kết thúc đúng giờ.

Ngày Mai đến Hà Nội, trời trong veo. Nắng nhẹ, không gắt, rơi chậm trên những hàng cây cũ. Cô đứng trước cổng công ty Viễn Thành, kéo nhẹ quai túi trên vai, thở ra một hơi rất khẽ. Khi ấy, Mai nghĩ: mình sẽ ở lại đây lâu hơn mình tưởng.

Hôm nay cô rời đi. Hà Nội mưa từ sáng sớm, mưa dai dẳng, mưa như thể thành phố này không còn lý do gì để ngừng lại. Mai nộp đơn từ hôm trước. Phòng hành chính gọi cô lên trả lại thẻ, ký thêm một tờ giấy xác nhận. Không ai hỏi vì sao. Không ai giữ. Cũng không ai nhìn cô lâu hơn cần thiết. Những thủ tục diễn ra trơn tru đến lạnh lùng, như thể cô chưa từng ngồi ở đây, chưa từng cẩn trọng với từng con số, chưa từng ở lại muộn hơn mọi người.

Khi bước ra sảnh, Mai dừng lại một chút. Cửa kính phản chiếu bóng cô mờ đi vì nước mưa. Bên kia đường, xe cộ trôi chậm, những chiếc ô va vào nhau rồi tách ra, ai cũng có nơi để đến. Chỉ có cô là đang rời khỏi một nơi mà mình từng nghĩ là chốn ở. Mai không nhắn cho Tùng. Cô đã chờ quá lâu để nói chuyện ấy trực tiếp. Và giờ, nếu không thể gặp anh, thì cô cũng không muốn để lại bất kỳ lời giải thích nào nằm lơ lửng giữa hai người. Có những điều, nếu không được nghe bằng mắt nhìn thẳng, thì nói ra cũng chỉ là biện minh.

Mưa nặng hạt hơn khi cô đứng dưới mái hiên chờ xe. Nước mưa tạt vào gấu váy, lạnh. Mai kéo chặt áo khoác, nhưng cái lạnh vẫn len vào, chạm đến nơi mềm nhất trong lồng ngực. Cô chợt nhớ buổi chiều đầu tiên Tùng đưa cô đi dọc một con phố nhỏ, trời cũng se lạnh như thế này, nhưng khi ấy anh đi chậm để cô không phải vội.

Hôm nay, không ai đi cạnh cô. Chiếc xe dừng lại, mai bước lên, quay đầu nhìn Hà Nội qua lớp kính mờ nước. Thành phố ấy đã cho cô một khoảng thời gian rất đẹp, rồi lặng lẽ lấy lại tất cả trong mưa. Xe lăn bánh. Hà Nội ở lại phía sau, mưa vẫn rơi, không níu, cũng không tiễn. Mai đi rồi, Tùng đứng trong phòng làm việc từ sáng đến chiều, cửa kính cao sát trần, Hà Nội trải ra bên dưới mờ nhòe trong mưa. Những tòa nhà đối diện mất dần đường nét, chỉ còn lại những mảng xám trôi chậm, giống hệt cảm giác trong anh lúc này không rõ ràng, không gọi tên được. Trên bàn là điện thoại, màn hình tắt từ lâu. Anh không mở máy. Không gọi cho ai. Cũng không muốn nghe thêm điều gì nữa. Cơn mưa đập vào kính từng nhịp đều đặn, đủ để lấp đầy căn phòng rộng, đủ để che đi một khoảng trống đang lớn dần bên trong anh.

Đến khi trời sụp tối, mưa vẫn chưa ngừng. Tùng chống tay lên mặt kính lạnh, nhìn xuống con đường quen thuộc mà trước kia, có những buổi chiều anh từng đứng đợi Mai dưới tán cây. Anh nhớ rất rõ dáng cô bước nhanh trong mưa, tay giữ túi, mắt tìm anh giữa dòng người. Ký ức ấy hiện lên rõ đến mức khiến ngực anh nhói lên một nhịp rất khẽ. Tùng quay lưng lại, kéo rèm cửa. Căn phòng chìm vào ánh đèn vàng nhạt. Ngoài kia, mưa vẫn rơi còn trong anh, có một điều gì đó vừa khép lại, lặng lẽ, không tiếng động.

Buổi công bố kết quả đấu thầu diễn ra vào một buổi sáng xám trời. Phòng họp lớn, ánh đèn trắng, những dãy ghế xếp ngay ngắn, tiếng giấy lật khe khẽ và vài lời chào xã giao vừa đủ lịch sự. Đại diện các doanh nghiệp ngồi cách nhau một khoảng vừa phải, ai cũng giữ cho mình vẻ điềm tĩnh của những người đã quen với thắng thua trên bàn giấy. Khi người chủ trì đứng lên, giọng ông đều, không nhấn nhá, kết quả được đọc ra như một thủ tục đã hoàn tất từ trước: Viễn Thành không nằm trong danh sách trúng thầu vòng này. Vĩnh Khang Group là đơn vị được đưa vào diện xem xét cuối cùng.

Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng không có tiếng xôn xao. Chỉ có vài ánh mắt lướt nhanh, vài cái gật đầu rất nhẹ, và những bàn tay khép hồ sơ lại gọn gàng. Phía đại diện Viễn Thành, Nam ngồi thẳng lưng, không biểu lộ gì ngoài một nét trầm hẳn xuống nơi khóe mắt. Anh ghi chép thêm một dòng cuối cùng, chữ viết đều, không run. Ở một góc khác, đại diện Vĩnh Khang Group mỉm cười rất mỏng, đủ để người đối diện nhận ra nhưng không đủ để gọi là vui mừng.

Khi cuộc họp kết thúc, mọi người đứng dậy, những cái bắt tay diễn ra nhanh chóng, đúng mực. Không ai nhắc đến những con số phía sau bản kết quả. Không ai nói về những dữ liệu đã được cân nhắc, hay những thông số bị điều chỉnh rất khẽ trước khi đặt lên bàn hội đồng. Kết quả đã được công bố, và như mọi lần khác, nó được chấp nhận bằng sự im lặng tập thể thứ im lặng mà chỉ những người ở trong cuộc mới hiểu, rằng có những điều đã bắt đầu lệch đi từ trước đó.

Văn phòng đã muộn. Những dãy đèn hành lang tắt bớt, chỉ còn lại ánh sáng trắng hắt lên bàn làm việc của Nam. Anh không bật nhạc, cũng không gọi thêm cà phê. Trước mặt anh là tập hồ sơ đấu thầu, dày, gọn, được sắp xếp chỉn chu đúng phong cách của Mai. Nam lật từng trang, không vội. Con số nằm yên trên giấy, nhưng có gì đó không đứng đúng chỗ của nó. Không sai. Không lệch. Chỉ là… không hợp với cách Mai vẫn làm việc. Anh dừng lại ở một bảng thông số, rồi lật lại trang trước, rồi trang sau. Nam khẽ thở ra, rất nhẹ, như thể sợ làm xáo trộn không khí. Anh không kết luận điều gì.
Chỉ gấp hồ sơ lại, đặt sang một bên, và nghĩ thầm:

“Nếu là Mai… cô ấy sẽ không để chỗ này thế này.”

Chỉ vậy thôi, một nghi ngờ nhỏ, chưa đủ hình dạng, nhưng đã kịp ở lại. Tùng khóa cửa phòng làm việc từ bên trong, căn phòng rộng, trần cao, kính trong suốt nhìn xuống thành phố mưa xám. Điện thoại rung vài lần có Nam, có phòng hành chính anh lật úp nó xuống bàn. Anh không muốn nghe. Không phải vì không biết chuyện gì đang chờ ngoài kia, mà vì nếu nghe, anh sợ mình sẽ phải chọn. Tùng đứng bên cửa kính, hai tay đút túi áo vest. Dưới kia, dòng xe chảy chậm, như thể Hà Nội cũng đang mệt. Anh nhớ đến Mai, nhớ cách cô im lặng khi làm việc, nhớ cái cách cô đứng đợi anh mỗi chiều, không hỏi nhiều. Và rồi, một ý nghĩ không kiểm soát được trồi lên:

“Nếu em không phản bội anh… thì tại sao lại là em?”

Tùng quay lưng lại với cửa kính, kéo rèm xuống, căn phòng tối đi một nửa.Anh chọn không gặp ai cả, không gặp Nam, không gặp chú Năm. Và cũng không cho Mai cơ hội đứng trước mặt anh để nói một điều gì. Thành phố nơi Mai đang ở không mưa, trời cao, gió nhẹ, nắng rơi rất mỏng trên vỉa hè. Mai ngồi trong một quán cà phê nhỏ, sát cửa sổ. Tách trà đã nguội từ lúc nào. Cô nhìn điện thoại đặt úp trên bàn, như thể chỉ cần nhìn vậy thôi, nó cũng có thể rung lên. Nhưng không. Một cảm giác lạ len vào ngực cô, không rõ hình dạng, không có nguyên do. Chỉ là… mọi thứ trong lòng cô đang trôi khỏi chỗ của nó. Mai đưa tay chạm vào ngực áo, nơi ngày trước cô vẫn vô thức giữ lấy mỗi khi lo lắng. Cô nghĩ đến Tùng, nghĩ đến Nam, nghĩ đến Viễn Thành.

Rồi tự trấn an mình:

“Chắc anh ấy bận.”

Nhưng trong khoảnh khắc rất ngắn ấy, Mai bỗng thấy sợ. Không phải sợ mất việc, không phải sợ bị hiểu lầm. Mà là sợ rằng có một điều gì đó đang sụp xuống, và cô không có mặt ở đó để giữ lại.

Căn phòng làm việc im lặng hơn mọi ngày. Tùng ngồi một mình bên bàn, ánh đèn vàng hắt xuống những bản vẽ chưa kịp cuộn lại. Ngoài kia, mưa vẫn rơi đều, không nặng hạt, nhưng kéo dài đến mệt mỏi. Thành phố bị che đi sau lớp kính mờ, chỉ còn những vệt sáng kéo dài như bị ai đó vô tình lau lệch.

Anh đứng dậy, tiến về phía cửa. Theo thói quen, tay anh đẩy cánh cửa phòng ra một khoảng rồi dừng lại. Cánh cửa khép hờ. Tùng đứng yên vài giây, như thể đang chờ ai đó bước vào, hoặc ít nhất là nghe thấy tiếng gõ rất nhẹ. Nhưng hành lang trống trơn. Không có tiếng bước chân. Không có giọng nói quen thuộc vẫn thường hỏi anh: “Anh cần thêm gì không?”

Anh quay lại bàn làm việc, chiếc ghế đối diện trống không. Trên mặt bàn, vẫn còn một chiếc kẹp giấy màu bạc thứ Mai hay dùng để ghim những tài liệu đã kiểm tra xong. Tùng không nhớ mình đã để nó lại từ bao giờ. Anh cầm lên, xoay nhẹ giữa các ngón tay, rồi đặt xuống đúng chỗ cũ. Cử chỉ ấy diễn ra rất tự nhiên. Như thể Mai chỉ vừa đứng dậy đi lấy nước, và sẽ quay lại ngay thôi. Tùng ngồi xuống. Mở một tập hồ sơ, nhưng ánh mắt anh không dừng được ở bất kỳ dòng chữ nào. Ngoài kia, mưa gõ nhịp đều lên mặt kính. Còn trong căn phòng ấy, có một khoảng trống đang dần hiện hình lặng lẽ, không lời, và không cách nào phủ nhận.

Đêm đã khuya, văn phòng chỉ còn lại ánh đèn bàn trong phòng Nam. Anh mở lại tập hồ sơ cũ, lần này không đọc như một người kiểm tra, mà như một người đi tìm dấu vết. Những con số quen thuộc trải ra trước mắt anh, gọn gàng, mạch lạc đúng kiểu của Mai. Nhưng chính vì quá đúng ấy, Nam bắt đầu thấy sai. Anh lấy bút, khoanh tròn một thông số rất nhỏ. Rồi một thông số khác. Những con số ấy, nếu đặt riêng lẻ, không có vấn đề. Nhưng khi ghép lại, chúng tạo thành một đường cong… không dẫn tới chiến thắng. Nam ngả lưng ra ghế, mắt nhìn lên trần nhà. Một ý nghĩ chậm rãi hình thành, rõ ràng đến mức khiến anh lạnh sống lưng:

“Nếu Mai thật sự muốn giúp Vĩnh Khang… cô ấy đã không làm thế này.”

Anh cúi xuống, mở file gốc, so lại từng phiên bản chỉnh sửa. Có những thay đổi rất tinh vi đủ để người ngoài không nhận ra, nhưng người trong nghề thì thấy ngay: số liệu có thể dùng để loại đối thủ, nhưng không đủ để thắng. Nam khép tập hồ sơ lại. Lần này, không còn là nghi ngờ. Anh biết chắc một điều:
 Mai đã chọn đứng giữa và chính vì thế, cô ấy mất tất cả.

Buổi công bố kết quả cuối cùng diễn ra vào một buổi sáng mùa đông, tiết trời nặng nề. Phòng họp đông người. Đại diện các doanh nghiệp ngồi ngay ngắn, ai cũng giữ một vẻ bình thản đã được tập luyện từ trước. Khi tên Vĩnh Khang Group được xướng lên trong danh sách cân nhắc cuối cùng, có một vài cái gật đầu khẽ như thể mọi người đều nghĩ họ đã chạm rất gần.

Nhưng rồi, người chủ tọa dừng lại,  và nói tiếp. Vĩnh Khang Group không đủ điều kiện để trúng thầu, không phải vì thiếu năng lực hay vì thiếu kinh nghiệm. Mà vì bộ thông số đề xuất không đạt độ khả thi cuối cùng.Căn phòng rơi vào im lặng, có người thở ra nhẹ nhõm, có người khẽ mím môi.

Ở một nơi khác, Nam nhận được thông báo ấy trên màn hình máy tính, anh nhìn dòng chữ rất lâu, mọi mảnh ghép đã nằm đúng vị trí của nó. Nam đứng dậy, cầm áo khoác, lần này, anh không còn do dự nữa, có một người đã bị hiểu lầm, và có một sự thật, dù muộn, vẫn cần được đưa về đúng chỗ.

Nam gõ cửa phòng làm việc của Tùng lần thứ ba trong ngày, không có tiếng trả lời. Qua lớp kính mờ, anh thấy bóng Tùng ngồi bất động sau bàn, lưng quay về phía cửa. Nam đứng đó một lúc, rồi lặng lẽ quay đi. Anh hiểu Tùng khi đã khép mình lại, anh không cho ai bước vào, kể cả những người thân nhất.

Buổi chiều hôm ấy, Nam tìm đến chú Năm.

Căn nhà nhỏ vẫn mùi trà cũ và gỗ ẩm. Chú Năm nghe Nam nói hết, không chen ngang, chỉ khẽ gật đầu. Khi Nam dừng lại, chú đặt chén trà xuống, giọng trầm: Nó không phải không tin Mai. Nó chỉ sợ… nếu tin, thì những ngày vừa qua sẽ không còn gì để níu lại. Tối hôm đó, cả hai cùng tới công ty. Tùng vẫn ở trong phòng, vẫn im lặng.

Chú Năm đứng ngoài cửa, không gõ, chỉ nói đủ lớn để anh nghe thấy: Nếu con muốn giận, thì giận cho trọn. Nhưng trước khi giận một người cả đời, con phải chắc rằng mình đã hiểu đúng. Cánh cửa khép hờ phía trong không mở ra ngay, nhưng ánh đèn trong phòng bật sáng hơn.

Sáng hôm sau, Tùng ở lại văn phòng rất sớm. Anh mở lại toàn bộ hồ sơ lần này không phải để tìm lỗi, mà để tìm ý định. Những chỉnh sửa của Mai hiện ra rõ ràng hơn khi anh nhìn bằng một ánh mắt khác. Có những con số… nếu chỉ lệch đi một chút, mọi thứ đã khác. Nhưng Mai không làm vậy. Anh dừng lại ở một bản nháp cũ, góc trang có nét bút rất quen chữ của Mai, gọn và nhỏ. Một dòng ghi chú bị gạch đi, nhưng vẫn đọc được:

“Không thể đi xa hơn.”

Tim Tùng chùng xuống. Anh ngồi rất lâu, rồi đứng dậy, mở ngăn kéo, hồ sơ làm việc ghi địa chỉ của Mai vẫn ở đó mép giấy hơi sờn. Không suy nghĩ thêm, anh khoác áo.

Con đường dẫn về ngoại ô vắng hơn Tùng tưởng. Trên con đường quen thuộc dẫn về phía căn nhà ấy, ánh chiều muộn, nắng đã tắt từ lâu, chỉ còn một lớp sáng nhạt phủ lên những mái nhà thấp. Tùng bỗng nhận ra mình chưa từng thật sự đi chậm. Mọi quyết định trong đời anh đều có lý do, có trật tự, có những giới hạn rõ ràng để không ai phải tổn thương ít nhất là theo cách anh tin. Nhưng lúc này, giữa tiếng xe đều đều và ánh đèn hắt xuống mặt đường ướt, anh hiểu ra một điều khiến lồng ngực mình trĩu xuống: anh đã tin vào những điều “đúng” lâu đến mức quên lắng nghe điều mình thực sự muốn. Anh đã chọn an toàn thay cho dấn thân, chọn im lặng thay cho một lần hỏi đến cùng. Và có lẽ, trong tất cả những khuôn khổ anh dựng lên để giữ mọi thứ nguyên vẹn, người bị bỏ quên nhiều nhất lại chính là trái tim mình.Anh dừng xe trước một cánh cổng gỗ sơn đã phai màu. Không biển tên. Không khóa. Mọi thứ yên tĩnh đến mức khiến người ta phải tự điều chỉnh nhịp thở của mình. Tùng đứng đó một lúc, rồi mới gõ cửa.

Bố Mai ra mở.
Ông nhìn anh, ánh mắt trầm và hiền, như thể đã đoán trước ngày này sẽ đến. Ông không hỏi nhiều, chỉ nghiêng người, mở rộng cánh cửa.

Cháu vào nhà đi.

Trong phòng khách nhỏ, có mùi trà nhạt và mùi gỗ cũ. Tùng ngồi xuống, lưng thẳng, hai bàn tay đặt yên trên đầu gối. Ông rót trà, đẩy nhẹ chén về phía anh, rồi nói chậm rãi:

Con bé hay nhắc tới cháu. Nó không kể nhiều, nhưng tôi biết… nó thương.

Tùng cúi đầu, anh chưa kịp nói gì thì ông tiếp lời, giọng vẫn rất đều:

Nếu cháu tới đây để trách móc, hay để làm nó đau thêm… thì không cần phải gặp.

Câu nói không mang theo giận dữ, chỉ là một sự bảo vệ lặng lẽ của người làm cha.

Tùng ngẩng lên, rất khẽ:

Cháu không tới để trách. Cháu chỉ… muốn nghe một lời của cô ấy.

Ông nhìn anh một lúc lâu, rồi đứng dậy, mở cánh cửa sau nhà.

Nó ở ngoài vườn.

Khu vườn nhỏ, nhiều hoa hồng, chiều buông xuống chậm, gió thổi nhẹ làm những cánh hoa rung lên khe khẽ. Mai đang đứng quay lưng, tay cắt tỉa những cành đã khô. Dáng cô gầy hơn trong ký ức của Tùng, nhưng vẫn rất quen. Anh không gọi tên cô, chỉ đứng đó. Mai nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ sau lưng, cô quay lại, theo phản xạ.

Và rồi giữa khu vườn yên ắng ấy, ánh mắt họ chạm nhau, không có bất ngờ, không hoảng hốt. Chỉ là một khoảnh khắc rất lâu, như thể mọi điều chưa kịp nói đều lặng lẽ đứng lại giữa hai người.

Trời sẫm xuống rất chậm. Những cánh hoa hồng thôi rung, không khí trong vườn lắng lại, chỉ còn mùi đất ẩm và hơi lạnh len vào từng khoảng trống. Mai đã quay lưng đi, dáng cô khuất dần sau hàng cây thấp, nhưng Tùng vẫn đứng yên ở chỗ cũ.

Anh không gọi, cũng không bước theo, bóng anh đổ dài trên lối gạch, hòa vào sắc chiều đang tắt. Một lát sau, ánh đèn trong nhà bật lên, hắt ra khu vườn một vệt sáng mỏng. Tùng vẫn ở đó, như thể nếu anh rời đi lúc này, mọi điều chưa kịp nói sẽ vĩnh viễn không còn chỗ để trở về.

Gió thổi nhẹ, anh khẽ khàng đứng lại giữa khu vườn ấy, chỉ để chứng minh rằng mình còn ở đây. Mai dừng lại ở bậc thềm, không quay hẳn lại, cô nhìn xuống những cánh hoa rơi lặng lẽ dưới chân, rồi nói rất khẽ, như nói với chính mình:

Nếu anh còn đứng đó… thì vào uống với em một chén trà.

Cô không chờ câu trả lời, chỉ khẽ đẩy cánh cửa gỗ, ánh đèn trong nhà hắt ra ấm áp, xóa đi bóng tối đang dâng lên ngoài vườn. Sau lưng cô, khu vườn vẫn yên, còn Tùng thì bước thêm một bước chậm, nhưng đủ gần để mọi điều chưa kịp nói cuối cùng cũng có chỗ để ở lại.

Mùa sau, khi hoa hồng lại nở. Khu vườn trước nhà xanh hơn, những cành hồng từng trơ trụi nay đơm hoa chậm rãi, không vội vàng. Trước cổng treo một dải ruy băng đỏ rất giản dị, buộc gọn gàng, như thể chỉ để người đi ngang biết rằng trong ngôi nhà ấy vừa có một niềm vui nhỏ.

Chỉ là một buổi sáng yên, trà nóng đặt trên bàn, chú Năm ngồi ở hiên nhà sửa lại chiếc ghế cũ, Nam đứng phụ treo thêm một chậu cây. Tùng xắn tay áo, lau lại khung cửa sổ đã quen thuộc từ lâu. Mai ở trong bếp, mái tóc buộc gọn, dáng vẻ bình thản như thể đã sống ở đây rất lâu rồi.

Người ta không nhắc lại những điều cũ, cũng không ai hỏi vì sao họ đến được với nhau. Chỉ biết rằng, sau tất cả những lỡ nhịp, những lặng im, những ngày tưởng như đánh mất nhau — họ vẫn chọn ở lại. Ở lại trong một đời sống không cần phải chứng minh, chỉ cần cùng nhau đi tiếp.

Ngoài vườn, hoa hồng nở đúng mùa, và lần này, không ai bỏ lỡ nữa. 

(Hết)

© Thảo Đông - blogradio.vn

Thảo Đông

Tháng năm tĩnh lặng- kiếp này an ổn-- anh ở đây và em cũng ở đây!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời

Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời

Thất bại làm bạn đau đớn, nhựng sự thật nó lại chính là điểm tựa cả đời của bạn...

Đây là những kiểu người âm thầm

Đây là những kiểu người âm thầm "hút cạn" vượng khí của bạn, nhìn thấu để bảo vệ chính mình!

Trong cuộc sống, có những người dù không cãi vã hay chơi xấu ta nhưng khi ở cạnh họ, ta vẫn cảm thấy mệt mỏi và công việc bế tắc. Họ vô tình trở thành "tiểu nhân" làm hao hụt năng lượng của bạn. Nhận diện họ sớm giúp bạn biết cách bảo vệ sự bình yên của chính mình.

Em ở lại, Anh dừng lại

Em ở lại, Anh dừng lại

Một Tháng Hai trở lại, khi người thương đã rời đi từ tháng Tư. Giữa những ký ức kéo dài ba năm đồng hành tám năm dõi theo nhau từ hai miền đất nước, “em” nhớ lại hành trình trưởng thành, những quan tâm lặng thầm và khoảnh khắc phải học cách tiễn biệt. Trong ngôi nhà ngập hoa trắng, em chọn ở lại — làm một bờ vai cho người ở lại khác, gửi yêu thương theo gió, và chấp nhận rằng có những người mãi dừng lại ở tuổi hai mươi bảy, còn người còn sống thì phải học cách ổn thôi.

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2)

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2)

Tình yêu nên là thứ mình trải qua, chứ không phải thứ mà mình mong ước. Những cuộc chia ly không chỉ lấy đi một người, mà trả lại cho ta một con mắt khác để nhìn đời — chậm hơn, lặng hơn, và thấu hơn. Khi đã đi qua tổn thương, ta mới hiểu thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình.

Tháng 3 này đây là 3 con giáp được quý nhân phù trợ nhiều nhất

Tháng 3 này đây là 3 con giáp được quý nhân phù trợ nhiều nhất

Tháng 3 không chỉ là thời điểm chuyển mùa mà còn là lúc vận khí nhiều người thay đổi. Có 3 con giáp được dự đoán sẽ nhận nhiều sự giúp đỡ, mở ra cơ hội mới trong công việc và cuộc sống.

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

back to top