Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
2026-02-02 15:30
Tác giả:
Thảo Đông
blogradio.vn - Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
***
Đã có lúc em tự hỏi, nếu có thể quay ngược thời gian, nếu ở một ngã rẽ nào đó, em chọn một lựa chọn khác, thì liệu chúng mình có còn gặp nhau hay không. Và nếu không gặp, liệu có tốt hơn cho cả hai?
Em từng nghĩ đến câu hỏi ấy rất nhiều. Nhưng rồi em hiểu ra, có những cuộc gặp gỡ sinh ra không phải để ở lại, mà để dạy ta biết thế nào là rung động đến tận cùng. Nếu được chọn lại, em vẫn sẽ chọn gặp anh. Dù có phải đau thêm bao nhiêu lần nữa, em cũng không hối hận.
Từ ngày anh rời đi, thế giới quanh em chỉ còn lại những khoảng trống. Khoảng trống của một thứ nghiện rất lạ – nghiện xúc cảm sau chia ly, thứ mà ai cũng phải tự mình đi qua, không có lối tắt.
Tình yêu đôi khi chỉ bắt đầu bằng một ánh mắt biết cười. Em vẫn hay mơ về khoảnh khắc anh đứng đó, dưới bầu trời đầy nắng, nhìn em bằng ánh mắt ấm áp đến mức khiến em tin rằng, mình đã tìm thấy một phần còn khuyết của chính mình.
Có lẽ tình yêu của chúng mình lớn lên như thế không ồn ào, không vội vã, mà âm thầm nuôi dưỡng nhau bằng sự ái mộ và thấu hiểu. Nó giống như một nồi nước đặt trên lửa nhỏ. Nước phải nóng lên rất lâu, đến khi sôi trào, rồi mới có thể nguội dần, trở về mặt nước phẳng lặng, không còn rung chấn.
Em đang ở đoạn nguội ấy. Bề ngoài bình thản. Nhưng bên trong, vẫn còn nguyên một cơn bão chưa kịp tan. Khoảng trống không biến mất chỉ vì em cố gắng bận rộn hơn. Nó vẫn ở đó, lặng lẽ, như một chiếc ghế trống trong căn phòng quen, nơi em từng quen với việc có anh ngồi đối diện. Ban đầu, em rất sợ nó. Em sợ những buổi tối dài, sợ sự im lặng, sợ cảm giác không còn ai để kể một ngày đã trôi qua như thế nào.
Nhưng rồi em nhận ra, chạy trốn cũng không khiến nỗi đau ngắn lại. Em bắt đầu học cách sống chung với khoảng trống ấy, chậm rãi và vụng về. Có những ngày em vẫn vô thức quay đầu tìm anh giữa đám đông, có những đêm tim nhói lên chỉ vì một mùi hương quen, hay một bản nhạc cũ vô tình vang lên, em vẫn vô thức pha dư một ly cà phê, rồi mới chợt nhớ ra, người từng uống cùng em đã không còn ở đó nữa. Em không còn tự trách mình vì những khoảnh khắc yếu lòng đó nữa. Em hiểu, yêu sâu thì nhớ lâu, và điều đó không sai.

Khoảng trống dạy em nhiều hơn em từng nghĩ. Dạy em lắng nghe chính mình, dạy em đối diện với những phần mong manh nhất mà trước đây em đã vô tình giấu đi sau một cái nắm tay. Em học cách uống cà phê một mình mà không thấy lạc lõng, học cách đi qua những con đường cũ mà không cần cố quên, học cách chấp nhận rằng có những người chỉ ở lại trong đời ta bằng ký ức.
Hoàng hôn buông xuống rất khẽ, như thể sợ làm đau những điều còn dang dở. Bầu trời ngả dần sang một màu cam nhạt, ánh sáng loang ra trên những ô cửa kính cũ, mỏng và dịu như một cái chạm rất nhẹ. Mặt đường sau cơn mưa sớm còn ướt, phản chiếu bầu trời đang tàn ngày thành những mảnh sáng vụn, long lanh mà mong manh. Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước, làm lòng người chùng xuống một nhịp, không buồn hẳn, cũng chẳng vui trọn vẹn.
Rồi mưa đến. Không vội vã. Không ồn ào. Những hạt mưa rơi chậm, chạm lên mái hiên, lên vai áo, lên khoảng không vừa kịp tối. Cơn mưa ấy giống như một lời thì thầm muộn màng của ngày, đủ để làm dịu đi ánh hoàng hôn đang tắt, đủ để che đi những khoảng trống trong lòng người bằng một màn nước mỏng. Em đứng yên, để mưa ướt mi, để ánh chiều tan dần trước mắt, cảm giác như mọi điều từng rực rỡ cũng đang lặng lẽ rút lui, nhường chỗ cho sự im lặng rất thật.
Trong khoảnh khắc ấy, em chợt hiểu, có những vẻ đẹp sinh ra không phải để níu giữ. Chúng chỉ ở lại vừa đủ lâu để ta kịp rung động, rồi tan đi, như hoàng hôn sau mưa, như một người từng bước vào đời em bằng tất cả dịu dàng, rồi rời đi khi ánh sáng vừa kịp tắt.
Nếu con người cứ mải miết đi mãi mà không chịu dừng lại đôi chút, có lẽ chúng ta đã vô tình bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp đẽ của cuộc sống. Nếu cuộc đời này chỉ có hạnh phúc hiện diện, con người ta sẽ chẳng thể nhận ra sự hữu hạn của kiếp người, để rồi biết trân trọng và vui sống cho từng phút giây mong manh của hiện tại.
Và nếu không có chất liệu của nỗi buồn, đôi mắt em có lẽ đã chẳng thể nào thấu hiểu hết vẻ đẹp lặng lẽ của ánh hoàng hôn. Anh vẫn luôn là niềm sáng tác của em. Anh là lý do để em viết, là lý do để em soi chiếu lại chính mình. Dù anh đã rời đi, em vẫn yêu anh một tình yêu không còn cần đối thoại, không cần nắm giữ.
Em nuôi lớn tình yêu ấy bằng sự tỉnh thức từ bên trong: không sở hữu, cũng không cần có được. Trái đất vẫn dịch chuyển theo đúng quỹ đạo của nó, xuân hạ thu đông rồi lại xuân. Giống như hoa cỏ trong sân, trước nở rồi héo tàn, lá trên cành đâm chồi nảy lộc, rồi cũng đến lúc lìa cành.
Không có bữa tiệc nào là không tàn. Dù chẳng đành lòng, con người ta vẫn phải nén lòng nói ra một lời từ biệt. Cho dù tâm không cam, lòng không nguyện, vẫn có những việc không thể nào thành toàn, và có những người chẳng thể nào ở bên nhau. Và anh là một trong những người như thế ở lại trong em, nhưng không ở lại cùng em.
© Đông Thảo - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.














