Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
2026-01-29 18:30
Tác giả:
Thảo Đông
blogradio.vn - Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
***
Mùa đông không có anh, với em,
mùa đông ấy mới thực sự bắt đầu!
Tháng Mười Hai năm nào cũng vậy, mang theo cơn gió heo may khẽ phả vào lồng ngực những trái tim đang thổn thức chờ đợi cái rét ngọt ngào. Chẳng hiểu vì sao mùa thu cứ đều đặn đi qua, nhưng em thì luôn háo hức mỗi khi mùa đông về, giống như cảm giác chờ anh đến, chậm rãi và dịu dàng.
Cái rét ấy quấn quanh thành phố bằng những sợi tơ mảnh của làn sương mỏng. Hơi ấm từ ly cà phê nhỏ luẩn quẩn nơi đầu ngón tay, ấp ôm chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, khiến cả không gian trở nên nồng ấm hơn một chút. Dưới ánh đèn đường nhàn nhạt, vài tán cây vẫn còn vương lại những giọt sương đêm. Cơn mưa phùn lất phất đọng trên mái tóc những người đi ngang qua nhau vội vã, như thể ai cũng đang mang trong lòng một nỗi chờ riêng.
Ở góc phố cũ, nơi anh từng đứng đợi em mỗi chiều đông, hình bóng quen thuộc in sâu vào buổi chiều bàng bạc. Khi ấy, chỉ cần nhìn thấy anh, mọi giá lạnh dường như tan ra rất nhanh. Nhưng đã rất lâu rồi, em không còn được nhìn thấy hình ảnh ấy nữa. Góc phố vẫn ở đó, mùa đông vẫn về, chỉ có người là không.
Đôi khi, em tự hỏi vì sao những ký ức cũ lại thường trở về vào mùa đông. Có lẽ vì mùa này khiến người ta dễ yếu lòng hơn. Cái lạnh làm khoảng trống trong tim trở nên rõ ràng, khiến nỗi nhớ không cần gọi tên cũng tự tìm được đường quay lại. Đôi mắt em lúc này mang theo một nỗi buồn rất khẽ, đủ để chính em nhận ra rằng mình vẫn còn nhớ anh nhiều đến thế nào.

Em rất nhớ anh.
Nhớ những cuộc hẹn không đúng giờ nhưng luôn đúng cảm xúc.
Nhớ những buổi chiều chỉ cần đi cạnh nhau cũng thấy lòng an yên lạ.
Em vẫn hay tự hỏi, có phải những người sống với một trái tim lãng mạn thì đều yêu mùa đông. Vì chỉ khi trời lạnh, người ta mới muốn nắm tay ai đó lâu hơn một chút. Chỉ khi gió về, người ta mới mong có một bờ vai để tựa vào, dù chỉ là trong tưởng tượng.
Anh còn nhớ không, em từng hỏi anh rằng một tình yêu sâu sắc sẽ mang màu sắc gì. Anh bật cười, bảo em là kẻ ngốc. Nhưng em nghĩ, đó không phải là sự ngốc nghếch. Đó chỉ là cách những người mang trái tim nhạy cảm tìm cách gọi tên cảm xúc của mình. Một tình yêu sâu sắc, có lẽ không cần màu sắc rực rỡ, chỉ cần đủ ấm để người ta không thấy lạc lõng giữa mùa đông dài.
Em còn nhớ ngày đầu tiên gặp lại anh sau chuyến công tác dài. Anh mặc chiếc áo sơ mi nhàn nhạt, chúng ta đứng dưới ánh đèn của con phố lớn. Đôi bàn tay anh ôm lấy khuôn mặt em, nhìn sâu vào đôi mắt em, như thể anh nhìn thấy tất cả những lớp ký ức buồn mà em đã cố giấu đi bằng vẻ bình thản. Khi ấy, em đã thua. Thua trước sự chân thành và yêu thương rất thật từ anh. Anh bước vào thế giới của em một cách đường đột, mang theo thứ tình yêu chói chang và nóng lòng trao gửi, để rồi trái tim mỏng manh của em mang theo những vết xước chẳng thể lành nếu tính bằng năm tháng.
Bây giờ, em học cách đi qua mùa đông một mình. Học cách uống cà phê mà không cần ai ngồi đối diện. Học cách đứng ở góc phố cũ mà không còn mong chờ một dáng hình quen thuộc. Không phải vì em đã quên, mà vì em hiểu rằng, có những người chỉ nên ở lại trong ký ức, để lòng mình còn nguyên vẹn.
Tháng Mười Hai lại về. Thành phố vẫn lạnh, vẫn đông người qua lại. Em đứng giữa mùa đông lãng mạn nhất, không còn chờ anh nữa, chỉ lặng lẽ chờ lòng mình dịu lại. Có lẽ, phép màu của mùa đông không phải là gặp lại một người cũ, mà là học được cách mỉm cười với những điều đã đi xa.
© Đông Thảo - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.















