Tết này con sẽ về (Phần 2)
2026-02-23 18:00
Tác giả:
Bằng Lăng Tím ♾
blogradio.vn- Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.
***
(Tiếp theo phần 1)
Chương 2. Những ngày tháng vô lo
Nếu không có biến cố xảy ra, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ vào Sài Gòn học tập và làm việc. Từ rất sớm, mẹ đã lên kế hoạch cho cuộc đời tôi: học khối gì, chọn ngành nào, thi vào trường nào. Mẹ luôn nói rằng con gái đi học xa sẽ khổ, học ở Đà Nẵng gần nhà, có gì mẹ còn kịp thời chăm sóc.
Suốt mười hai năm học, mọi lựa chọn của tôi gần như đã được mẹ vạch sẵn. Và tôi đã từng vui, từng hạnh phúc với điều đó. Mẹ theo sát tôi từng chút một từ bữa sáng, việc đưa đón hai chị em tôi đi học, đến những buổi học thêm nối tiếp nhau từ ngày này sang ngày khác, không quản nắng mưa hay bão gió.
Ba tôi là người giỏi giang trong việc làm ăn, nhưng chuyện nhà cửa, con cái, ông gần như không can thiệp. Không phải ba không thương chúng tôi, chỉ là mẹ đã làm quá tốt vai trò của một người vợ, một người mẹ, đến mức mọi việc trong nhà dường như mặc định là của mẹ. Ba lo kiếm tiền, mẹ lo quán xuyến, còn hai chị em tôi chỉ có một việc duy nhất học.
Năm lớp chín, đứng trước việc chọn nguyện vọng vào trường cấp ba, tôi lần đầu tiên cãi lại mẹ. Tôi không chọn ngôi trường mẹ đã định sẵn, mà chọn theo ý mình. Khi ấy, tôi không ngờ rằng con đường mình tự chọn lại dẫn đến một cái giá lớn đến vậy.
Tan ca, vừa bước ra khỏi công ty, tôi đã thấy Phúc Nguyên người bạn thân thời cấp ba đứng chờ sẵn.
“Đi ăn tối với nhau đi, mình có chuyện muốn nói,” bạn mở lời.
Tôi lắc đầu. “Mệt lắm, không muốn ăn. Tớ về nhà ngủ đây.”
Tôi bước đi, để lại Phúc Nguyên đứng lặng trong ánh đèn đường phía sau.

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.
Thực ra, khi biến cố xảy ra, Phúc Nguyên đã ở bên tôi. Suốt nửa năm trời, bạn cùng tôi đi qua những ngày tăm tối nhất. Nếu không có bạn, có lẽ tôi đã không thể vượt qua kỳ thi đại học. Thế nhưng, khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký của mẹ trong lúc dọn dẹp lại đồ đạc, tôi không biết mình phải đối diện với Phúc Nguyên thế nào nữa.
Trách bạn ư? Nhưng bạn đâu có lỗi gì. Có những chuyện của người lớn, khi ấy chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu hết.
Tôi đã từng tìm Phúc Nguyên, vừa khóc vừa trách: “Tại sao cô Mai lại nỡ đối xử tàn nhẫn với mẹ tớ như vậy? Tại sao cậu lại là con của cô Mai chứ?”
Phúc Nguyên chỉ ngồi im, không nói gì. Đó cũng là mẹ ruột của bạn, khi nghe tôi lên án như vậy, bạn không biết phải nói thế nào cho phải.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn hiện ra từ Phúc Nguyên: “Dù bận đến đâu, cậu cũng phải lo cho sức khỏe. Tết này về cùng mình đi, mình mua vé máy bay rồi.”
Phúc Nguyên là người như thế. Dù tôi có lạnh nhạt đến đâu, bạn vẫn không trách, vẫn âm thầm dõi theo tôi suốt những năm tôi quyết định vào Sài Gòn học tập và làm việc. Có lẽ bạn cũng rất đau khi bi kịch ấy xảy ra với tôi, hoặc cũng có thể, bạn đã chọn cách ở bên tôi như một cách lặng lẽ chuộc lỗi thay cho chính mẹ mình.
Ban đầu, sau khi đọc xong cuốn nhật ký của mẹ, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi từng cố gắng biện minh cho cô Mai, bởi cô đối xử với tôi rất tốt. Nhưng đến khi nhìn thấy tấm hình rơi ra từ những trang nhật ký ấy, tôi đã chết lặng.
(Còn tiếp)
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.













