Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này con sẽ về (Phần 2)

2026-02-23 18:00

Tác giả: Bằng Lăng Tím ♾


blogradio.vn- Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

***

(Tiếp theo phần 1)

Chương 2. Những ngày tháng vô lo

Nếu không có biến cố xảy ra, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ vào Sài Gòn học tập và làm việc. Từ rất sớm, mẹ đã lên kế hoạch cho cuộc đời tôi: học khối gì, chọn ngành nào, thi vào trường nào. Mẹ luôn nói rằng con gái đi học xa sẽ khổ, học ở Đà Nẵng gần nhà, có gì mẹ còn kịp thời chăm sóc.

Suốt mười hai năm học, mọi lựa chọn của tôi gần như đã được mẹ vạch sẵn. Và tôi đã từng vui, từng hạnh phúc với điều đó. Mẹ theo sát tôi từng chút một từ bữa sáng, việc đưa đón hai chị em tôi đi học, đến những buổi học thêm nối tiếp nhau từ ngày này sang ngày khác, không quản nắng mưa hay bão gió.

Ba tôi là người giỏi giang trong việc làm ăn, nhưng chuyện nhà cửa, con cái, ông gần như không can thiệp. Không phải ba không thương chúng tôi, chỉ là mẹ đã làm quá tốt vai trò của một người vợ, một người mẹ, đến mức mọi việc trong nhà dường như mặc định là của mẹ. Ba lo kiếm tiền, mẹ lo quán xuyến, còn hai chị em tôi chỉ có một việc duy nhất học.

Năm lớp chín, đứng trước việc chọn nguyện vọng vào trường cấp ba, tôi lần đầu tiên cãi lại mẹ. Tôi không chọn ngôi trường mẹ đã định sẵn, mà chọn theo ý mình. Khi ấy, tôi không ngờ rằng con đường mình tự chọn lại dẫn đến một cái giá lớn đến vậy.

Tan ca, vừa bước ra khỏi công ty, tôi đã thấy Phúc Nguyên người bạn thân thời cấp ba đứng chờ sẵn.

“Đi ăn tối với nhau đi, mình có chuyện muốn nói,” bạn mở lời.

Tôi lắc đầu. “Mệt lắm, không muốn ăn. Tớ về nhà ngủ đây.”

Tôi bước đi, để lại Phúc Nguyên đứng lặng trong ánh đèn đường phía sau.

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Thực ra, khi biến cố xảy ra, Phúc Nguyên đã ở bên tôi. Suốt nửa năm trời, bạn cùng tôi đi qua những ngày tăm tối nhất. Nếu không có bạn, có lẽ tôi đã không thể vượt qua kỳ thi đại học. Thế nhưng, khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký của mẹ trong lúc dọn dẹp lại đồ đạc, tôi không biết mình phải đối diện với Phúc Nguyên thế nào nữa.

Trách bạn ư? Nhưng bạn đâu có lỗi gì. Có những chuyện của người lớn, khi ấy chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu hết.

Tôi đã từng tìm Phúc Nguyên, vừa khóc vừa trách: “Tại sao cô Mai lại nỡ đối xử tàn nhẫn với mẹ tớ như vậy? Tại sao cậu lại là con của cô Mai chứ?”

Phúc Nguyên chỉ ngồi im, không nói gì. Đó cũng là mẹ ruột của bạn, khi nghe tôi lên án như vậy, bạn không biết phải nói thế nào cho phải.

Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn hiện ra từ Phúc Nguyên: “Dù bận đến đâu, cậu cũng phải lo cho sức khỏe. Tết này về cùng mình đi, mình mua vé máy bay rồi.”

Phúc Nguyên là người như thế. Dù tôi có lạnh nhạt đến đâu, bạn vẫn không trách, vẫn âm thầm dõi theo tôi suốt những năm tôi quyết định vào Sài Gòn học tập và làm việc. Có lẽ bạn cũng rất đau khi bi kịch ấy xảy ra với tôi, hoặc cũng có thể, bạn đã chọn cách ở bên tôi như một cách lặng lẽ chuộc lỗi thay cho chính mẹ mình.

Ban đầu, sau khi đọc xong cuốn nhật ký của mẹ, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi từng cố gắng biện minh cho cô Mai, bởi cô đối xử với tôi rất tốt. Nhưng đến khi nhìn thấy tấm hình rơi ra từ những trang nhật ký ấy, tôi đã chết lặng.

(Còn tiếp)

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Bằng Lăng Tím ♾

Có những nỗi đau không làm ta gục ngã, chỉ khiến ta trưởng thành hơn một chút.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

Ánh sáng của cuộc đời em là...?

Ánh sáng của cuộc đời em là...?

Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

back to top