Tết này con sẽ về (Phần 2)
2026-02-23 18:00
Tác giả:
Bằng Lăng Tím ♾
blogradio.vn- Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.
***
(Tiếp theo phần 1)
Chương 2. Những ngày tháng vô lo
Nếu không có biến cố xảy ra, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ vào Sài Gòn học tập và làm việc. Từ rất sớm, mẹ đã lên kế hoạch cho cuộc đời tôi: học khối gì, chọn ngành nào, thi vào trường nào. Mẹ luôn nói rằng con gái đi học xa sẽ khổ, học ở Đà Nẵng gần nhà, có gì mẹ còn kịp thời chăm sóc.
Suốt mười hai năm học, mọi lựa chọn của tôi gần như đã được mẹ vạch sẵn. Và tôi đã từng vui, từng hạnh phúc với điều đó. Mẹ theo sát tôi từng chút một từ bữa sáng, việc đưa đón hai chị em tôi đi học, đến những buổi học thêm nối tiếp nhau từ ngày này sang ngày khác, không quản nắng mưa hay bão gió.
Ba tôi là người giỏi giang trong việc làm ăn, nhưng chuyện nhà cửa, con cái, ông gần như không can thiệp. Không phải ba không thương chúng tôi, chỉ là mẹ đã làm quá tốt vai trò của một người vợ, một người mẹ, đến mức mọi việc trong nhà dường như mặc định là của mẹ. Ba lo kiếm tiền, mẹ lo quán xuyến, còn hai chị em tôi chỉ có một việc duy nhất học.
Năm lớp chín, đứng trước việc chọn nguyện vọng vào trường cấp ba, tôi lần đầu tiên cãi lại mẹ. Tôi không chọn ngôi trường mẹ đã định sẵn, mà chọn theo ý mình. Khi ấy, tôi không ngờ rằng con đường mình tự chọn lại dẫn đến một cái giá lớn đến vậy.
Tan ca, vừa bước ra khỏi công ty, tôi đã thấy Phúc Nguyên người bạn thân thời cấp ba đứng chờ sẵn.
“Đi ăn tối với nhau đi, mình có chuyện muốn nói,” bạn mở lời.
Tôi lắc đầu. “Mệt lắm, không muốn ăn. Tớ về nhà ngủ đây.”
Tôi bước đi, để lại Phúc Nguyên đứng lặng trong ánh đèn đường phía sau.

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.
Thực ra, khi biến cố xảy ra, Phúc Nguyên đã ở bên tôi. Suốt nửa năm trời, bạn cùng tôi đi qua những ngày tăm tối nhất. Nếu không có bạn, có lẽ tôi đã không thể vượt qua kỳ thi đại học. Thế nhưng, khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký của mẹ trong lúc dọn dẹp lại đồ đạc, tôi không biết mình phải đối diện với Phúc Nguyên thế nào nữa.
Trách bạn ư? Nhưng bạn đâu có lỗi gì. Có những chuyện của người lớn, khi ấy chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu hết.
Tôi đã từng tìm Phúc Nguyên, vừa khóc vừa trách: “Tại sao cô Mai lại nỡ đối xử tàn nhẫn với mẹ tớ như vậy? Tại sao cậu lại là con của cô Mai chứ?”
Phúc Nguyên chỉ ngồi im, không nói gì. Đó cũng là mẹ ruột của bạn, khi nghe tôi lên án như vậy, bạn không biết phải nói thế nào cho phải.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn hiện ra từ Phúc Nguyên: “Dù bận đến đâu, cậu cũng phải lo cho sức khỏe. Tết này về cùng mình đi, mình mua vé máy bay rồi.”
Phúc Nguyên là người như thế. Dù tôi có lạnh nhạt đến đâu, bạn vẫn không trách, vẫn âm thầm dõi theo tôi suốt những năm tôi quyết định vào Sài Gòn học tập và làm việc. Có lẽ bạn cũng rất đau khi bi kịch ấy xảy ra với tôi, hoặc cũng có thể, bạn đã chọn cách ở bên tôi như một cách lặng lẽ chuộc lỗi thay cho chính mẹ mình.
Ban đầu, sau khi đọc xong cuốn nhật ký của mẹ, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi từng cố gắng biện minh cho cô Mai, bởi cô đối xử với tôi rất tốt. Nhưng đến khi nhìn thấy tấm hình rơi ra từ những trang nhật ký ấy, tôi đã chết lặng.
(Còn tiếp)
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.













