Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này con sẽ về (Phần 3)

2026-03-03 15:25

Tác giả: Bằng Lăng Tím ♾


blogradio.vn - Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

***

(Tiếp phần 2)

 

Chương 3. Cuộc gặp gỡ định mệnh

Sau khi biết tôi âm thầm đổi nguyện vọng, mẹ đã giận tôi rất lâu. Đó không phải kiểu giận dữ ồn ào, mà là sự im lặng nặng nề kéo dài trong những bữa cơm, những chuyến xe đưa đón quen thuộc bỗng dưng thiếu đi vài câu hỏi han như mọi khi. May mắn là tôi thi đậu đúng nguyện vọng mình chọn. Có lẽ kết quả ấy đã khiến mẹ yên lòng phần nào, cơn giận cũng theo thời gian mà dịu xuống. Mẹ vẫn đưa tôi đi học mỗi ngày, vẫn đứng chờ tôi trước cổng trường, chỉ có điều ánh mắt mẹ lúc ấy dường như đã mang theo nhiều suy nghĩ hơn trước.

Năm học mới mở ra với tôi bằng một cánh cửa khác. Trường mới, lớp mới, bạn bè mới – mọi thứ đều mang dáng vẻ của một khởi đầu. Với tôi, đó là cảm giác háo hức rất đỗi quen thuộc. Còn với mẹ, tôi nghĩ đó cũng là một hành trình mới, dù mẹ không nói ra.

Tôi gặp lại Phúc Nguyên một cách rất tình cờ. Hai đứa từng ngồi chung phòng thi trong kỳ thi tốt nghiệp, nhưng khi ấy chỉ dừng lại ở vài câu chào hỏi xã giao, chẳng đủ thân để nhớ tên nhau lâu. Vậy mà bước vào năm học mới, chúng tôi lại được xếp chung một lớp, như thể có một sợi dây vô hình nào đó lặng lẽ nối hai đứa lại từ trước.

Tôi lớn lên trong một gia đình đủ đầy và ấm áp, nên từ bé đã quen với việc cười nói, quen với sự vô tư. Tôi dễ làm quen, dễ bắt chuyện, và cũng dễ mở lòng. Ngoại hình không quá nổi bật nhưng đủ khiến người khác có thiện cảm, cộng với tính cách hòa đồng, tôi nhanh chóng hòa vào nhịp sống mới của trường lớp. Mọi thứ đến với tôi lúc ấy đều nhẹ nhàng, như thể cuộc đời đang ưu ái tôi hơn một chút.

Phúc Nguyên thì khác. Bạn trầm lặng, ít nói, không ồn ào cũng không thích xuất hiện giữa đám đông. Nhưng bù lại, Nguyên học rất giỏi. Có những tiết tôi không theo kịp bài, quay sang hỏi Nguyên vài câu. Hỏi riết rồi quen, quen rồi thành thân lúc nào không hay. Những câu nói chuyện vụn vặt ban đầu dần kéo dài hơn, tự nhiên hơn, và giữa chúng tôi hình thành một sự gắn bó rất nhẹ, rất trong trẻo.

Cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên là người tôi gặp vào một buổi chiều tan học như bao ngày khác. Cô là mẹ đơn thân, một mình nuôi con, điều ấy tôi biết qua lời kể của Nguyên. Nhưng đến khi gặp cô rồi, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên. Cô có một vẻ đẹp rất đặc biệt, không phải kiểu sắc sảo khiến người ta choáng ngợp, mà là nét dịu dàng trầm lắng, như một người phụ nữ đã đi qua nhiều biến cố nên học cách sống chậm lại với đời.

Cô nhìn tôi, mỉm cười, ánh mắt hiền đến lạ:

“Con là Ngọc Nguyên phải không?”

Tôi lễ phép cúi đầu:

“Dạ, con chào cô.”

Giọng cô Mai nhẹ nhàng, chậm rãi:

“Cô cảm ơn con nhiều lắm, nhờ có con mà thằng Nguyên cởi mở hơn trước.”

Tôi vội xua tay, thấy mình không dám nhận lời cảm ơn ấy:

“Dạ, không có gì đâu cô. Bạn Nguyên giúp con rất nhiều trong việc học, con còn phải cảm ơn bạn ấy nữa. À mà… hôm nay cô đón bạn ạ?”

Hai cô cháu cứ thế nói chuyện từ chuyện học hành sang những điều vụn vặt thường ngày. Có lẽ cô thấy tôi đứng chờ một mình nên muốn ở lại cùng tôi cho đỡ trống trải. Phúc Nguyên đứng cạnh, im lặng như thường lệ, chỉ thỉnh thoảng mới góp vào vài câu khi cô Mai hỏi.

Chúng tôi đứng đó đã hơn mười lăm phút mà tôi vẫn chưa thấy mẹ đến. Điều ấy khiến tôi bắt đầu thấy lạ. Mẹ chưa bao giờ đến trễ. Mỗi lần tan học, chỉ cần tôi bước ra cổng là đã thấy mẹ đứng sẵn ở đó, dáng người quen thuộc giữa dòng người tấp nập.

Tôi nói nhỏ:

“Dạ thôi, cô với bạn Nguyên về trước đi ạ. Con đứng chờ mẹ một mình cũng được.”

Cô Mai lắc đầu, giọng vẫn dịu dàng:

“Cô cũng không bận gì, đứng chơi với con thêm chút nữa.”

Thời gian trôi chậm từng chút một. Sân trường lúc nãy còn rộn ràng tiếng cười nói, vậy mà chỉ trong chốc lát đã thưa dần. Cuối cùng, chỉ còn lại ba người chúng tôi đứng giữa khoảng sân vắng, gió chiều thổi qua làm lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.

Mẹ tôi đến. Vừa dừng xe, mẹ đã vội vàng:

“Con chờ lâu lắm rồi phải không? Mẹ chạy được một đoạn thì bánh xe cán đinh, phải dắt bộ một quãng mới có chỗ vá.”

Mẹ thở gấp, vẻ lo lắng vẫn còn in rõ trên gương mặt. Rồi mẹ quay sang cô Mai, giọng đầy biết ơn:

“Cảm ơn chị nhiều nha, nhờ chị đứng nói chuyện mà bé không phải chờ một mình.”

Cô Mai cười hiền:

“Chào chị, tôi là mẹ của Phúc Nguyên. Hai đứa nhỏ thân nhau mà giờ hai bà mẹ mới gặp.”

Mẹ tôi cũng cười, nụ cười rất thật:

“À, chào chị. Tôi cũng nghe con bé nhắc đến chị lâu rồi. Tôi đi đón con hoài mà nay mới có dịp gặp chị.”

Họ nói chuyện thêm một lúc, rồi trao đổi số điện thoại. Từ khoảnh khắc ấy, hai người phụ nữ xa lạ bắt đầu bước vào cuộc sống của nhau một cách rất tự nhiên, như thể đó là điều đã được sắp đặt từ trước.

Từ đó, mẹ và cô Mai thỉnh thoảng gặp nhau trước cổng trường khi chờ đón con. Hai người có rất nhiều chuyện để nói. Trên đường về, mẹ tôi hay buột miệng:

“Tội nghiệp bạn Phúc Nguyên ghê…”

“Cô Mai giỏi thật, một mình nuôi con lớn từng đó…”

“Con phải cố gắng học cho bằng bạn…”

Không biết từ lúc nào, cô Mai bắt đầu đến nhà tôi thường xuyên hơn. Cô hay mua giúp mẹ vài lọ thuốc, hay mang sang những món ăn nói là “ngon lắm, tiện đường mua”. Mẹ tôi cũng đối xử với cô rất tốt, từ những hộp bánh ba mang về cho đến những món ngon mẹ vừa nấu xong.

Ban đầu, cô Mai rất chừng mực. Cô thường đến khi ba tôi không có nhà. Hai người phụ nữ cùng nấu ăn, cùng trò chuyện. Nếu đến giờ mẹ tôi đi đón tôi hay em trai thì cô mới ra về. Mẹ còn bảo, khi cô Mai bận thì cứ để Phúc Nguyên cùng về nhà tôi cho tiện.

Có lần, tôi tò mò hỏi mẹ:

“Sao lúc thì con thấy cô Mai rảnh lắm, lúc lại bận không thấy đâu vậy mẹ?”

Mẹ chỉ nói ngắn gọn, giọng không muốn đào sâu:

“Chuyện của người lớn, con đừng tìm hiểu. Lo học cho tốt đi.”

Rồi một buổi tối muộn, khi cô Mai đến đón Phúc Nguyên thì chạm mặt ba tôi. Lần đầu tiên gặp nhau, ánh mắt ba tôi thoáng dừng lại, như thể bắt gặp một ký ức cũ. Nhưng khi mẹ tôi giới thiệu, và cô Mai cất tiếng chào bằng giọng của một người xa lạ, ba chỉ khẽ gật đầu rồi bước thẳng vào nhà.

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

(Còn tiếp)

© Bằng Lăng Tím - blogradio.vn

Bằng Lăng Tím ♾

Có những nỗi đau không làm ta gục ngã, chỉ khiến ta trưởng thành hơn một chút.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

Khi một ngọn cỏ được tự do

Khi một ngọn cỏ được tự do

Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.

back to top