Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

2026-02-19 15:30

Tác giả:


blogradio.vn -  Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

***

 

(Tiếp theo phần 15)

Chương 16 – Ngoại truyện: Tôi sống, nhưng không còn là tôi

Tôi không nhớ rõ từ khi nào mình bắt đầu sống như vậy. Chỉ biết là, có một ngày, tôi không còn phân biệt được hôm nay khác hôm qua ở chỗ nào. Mọi thứ lặp lại rất đều, rất trật tự, như thể cuộc đời tôi đã được xếp sẵn thành một chuỗi bổn phận không có chỗ trống.

Buổi sáng tôi dậy sớm, nấu ăn, chuẩn bị cho con, rồi ra cửa hàng. Tôi đứng quầy, tính sổ, trả lời khách, cười đúng lúc. Buổi trưa về nhà, ăn cơm, dọn dẹp, nghỉ một lát, rồi lại ra cửa hàng. Buổi tối, khi mọi người đã yên, tôi ngồi ghi chép thêm, vá lại quần áo, chuẩn bị cho ngày mai. Tôi làm tất cả rất thành thạo. Thành thạo đến mức không cần nghĩ.

Người ta khen tôi giỏi, khen tôi biết lo. Tôi nghe, nhưng không thấy vui. Những lời đó không chạm tới tôi, vì tôi đã không còn đứng ở đó để được khen hay bị chê. Tôi chỉ vận hành như một phần của căn nhà này.

Chồng tôi ít nói với tôi hơn trước. Không phải vì ghét, mà vì không còn gì để nói. Chúng tôi trao đổi với nhau những việc cần thiết: tiền bạc, con cái, hàng hóa. Giống như hai người cùng quản lý một cơ sở làm ăn, hơn là vợ chồng.

Người phụ nữ kia cũng sống đúng vai. Không ai làm ồn. Không ai vượt ranh giới. Nhưng chính sự yên ắng ấy khiến căn nhà lúc nào cũng như thiếu không khí, như thể chỉ cần thở mạnh hơn một chút là mọi thứ sẽ sụp.

Có những lúc tôi nhìn mình trong gương mà không nhận ra. Gương mặt ấy vẫn quen, nhưng ánh mắt thì trống. Tôi xinh xắn người ta vẫn nói vậy nhưng vẻ xinh ấy không còn thuộc về tôi. Nó chỉ là một lớp vỏ để đời sống bên ngoài vận hành trơn tru. Tôi không còn nghĩ đến việc rời đi. Không phải vì tôi đã chấp nhận, mà vì tôi đã mệt đến mức không còn sức để mơ.

Tôi ở lại vì con. Vì gia đình. Vì danh phận. Tôi ở lại vì tất cả mọi lý do trừ chính tôi. Có một đêm rất khuya, tôi ngồi một mình trong cửa hàng đã đóng. Đèn tắt bớt, chỉ còn một bóng vàng mờ. Tôi nhìn những kệ hàng đầy ắp, nhìn những con số trong sổ ngày một tăng, và chợt nhận ra: Tôi đã có tất cả những thứ mà người ta gọi là thành công. Chỉ có điều, tôi không có mình trong đó.

Tôi không khóc. Tôi đã qua cái tuổi khóc từ lâu rồi. Tôi chỉ ngồi yên, rất lâu, cho đến khi cảm giác trống rỗng trong ngực lan ra khắp người không đau, chỉ rỗng. Ở kiếp đó, tôi sống đến cuối cùng như vậy. Không bùng nổ. Không tan vỡ.

Chỉ là từng ngày trôi qua, chậm rãi rút hết những gì thuộc về tôi, để lại một người phụ nữ sống rất đúng, rất đủ nhưng không còn là mình nữa.

Và khi nhắm mắt, điều duy nhất tôi ước, không phải là được yêu nhiều hơn, mà là:

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

 

(Còn tiếp)

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

back to top