29-04-2017 01:29:47

Những ngày cuối tuần của một đứa con xa quê, tôi thường trốn mình nơi góc phòng nhỏ, gọi điện về nhà rồi nghe mẹ kể bao nhiêu chuyện. Mỗi lần như thế, lại ao ước được trở về nhà, được chơi đùa cùng đứa cháu nhỏ, được nghe tiếng mẹ gọi dậy mỗi sáng, nghe tiếng gà gáy sau vườn... Tất cả những âm thanh ấy cuộn vào trí nhớ của tôi cùng nỗi nhớ nhà khôn nguôi. Và rồi quyết định, xách ba lô lên, về nhà. Con đường về nhà như ngắn hơn theo cái khấp khởi trong lòng đứa con xa quê.

28-04-2017 16:31:57

Con đi làm và có tiền, con tự bù đắp những thứ mà tuổi thơ con không có. Nhưng sao những lúc thế này con thấy mệt mỏi, trống rỗng quá mẹ à! Mai con về với mẹ nhé! Cho con về tìm lại tuổi thơ đã vụt mất và tìm lại đứa trẻ bé bỏng của mẹ ngày xưa, được không mẹ?

23-04-2017 01:02:26

Những ngày tháng 4 đến, bạn nhớ đến điều gì nhất? Hà Nội gắn liền tôi và tháng tư bằng những bó hoa loa kèn trắng muốt, bằng những chiếc xe đạp thồ chở đầy những quả ngon lành với màu đỏ của nhót chín. Thì ra Hà Nội cũng thế, cũng là mảnh đất yên bình với chút dìu dịu nắng tháng tư và những mẹt nhót đỏ au như trong ký ức của tuổi thơ.

18-04-2017 01:30:00

Có những lúc tôi nhận thấy tôi buồn do chính cảm xúc của tôi, cứ suy nghĩ lung tung và nghĩ sâu sắc quá rồi thành ra tiêu cực, rồi lại buồn khổ. Thế nên cái gì cũng do tâm và tùy vào tâm mình thôi. Tất cả những suy nghĩ tiêu cực hay tích cực, vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau đều bắt nguồn từ suy nghĩ của bản thân.

16-04-2017 01:53:31

Không một gia đình nào là hoàn hảo... vẫn có cãi vã, vẫn có chiến tranh, thậm chí là sự lạnh lùng trong một thời gian rất dài, nhưng cho đến cuối cùng, gia đình vẫn là gia đình... nơi tình yêu luôn luôn hiện hữu.

12-04-2017 01:30:00

Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết. Tháng tư, những ngày tháng tư ngập tràn gió, gió như hát khúc tình ca khiến lòng bồi hồi. Gió như người bạn đồng hành hát khúc phiêu du.

10-04-2017 01:30:00

Hà Nội lạ lắm chẳng là quê, chẳng là nhà sao bất chợt mỗi tháng tư về nhìn trên những chiếc xe đạp đầy ắp những búp hoa loa kèn trắng muốt mang hơi thở của thời gian đi qua phố lại thấy xốn xang như nhắc nhớ về quê mình vậy. Hà Nội như một miền xa để nghĩ về và thương nhớ khi cảm xúc vơi cạn.

09-04-2017 01:33:54

Đi hết quãng đời xanh tươi nhưng ngông cuồng, mẹ có mối tình đúng nghĩa và đầy khờ dại. Khờ dại nên mới đau, khờ dại nên mới lớn. Ngay cả bố con, mẹ cũng thừa nhận, mẹ không yêu bố bằng yêu người ấy, người đã đi, không một lần nào gặp lại!

back to top