Mùa hạ sớm
2016-05-18 01:28:00
Gọi tháng tư, một trời ngập nắng Hương sầu đâu tím ánh trời hôm. Tháng Tư của tôi bắt đầu bằng hương thơm dịu nhẹ của hoa xoan thả mình thong dong theo cơn gió yên bình một buổi sớm mai chớm nắng. Tôi yêu cái sắc tím nhàn nhạt của hoa xoan, giống như yêu cái màu sắc mộc mạc thanh nhàn luôn báo hiệu cho tuổi thơ tôi một mùa căng tràn sức sống. Tôi đã từng có những tháng tư tuổi thơ yên bình mà trong veo như vậy, nhưng trong quãng thời gian tươi đẹp ấy, có nhiều thứ sớm đã theo gió thổi thành hồi ức không xa... Tháng tư cũng là thời điểm bắt đầu mùa hạ của riêng tôi - những mùa hạ không biết từ bao giờ luôn đến sớm hơn tiếng gọi của thời gian, của trời đất. Có lẽ vì thời học sinh từng cho rằng mùa hạ mới là mùa chia xa, giống như bạn bè cùng nhau vẫy tay tạm biệt mái trường. Thế nhưng, có một người đặc biệt đã xa tôi vào tháng Tư của một mùa hạ sớm...
Bình minh sẽ mang anh đi
2016-05-17 01:28:00
Tôi đau xót khẽ gạt nước mắt. Nghĩ đến anh và tôi đã quá mệt mỏi trong lần trao nhau yên bình. Rồi những lần bình minh về tiếp theo, anh sẽ nói mệt mỏi rồi buông tay tôi để kết thúc. Tôi biết sẽ như vậy. Khi bạn yêu một người, đừng để người mình yêu dù trong vòng tay mình mà vẫn thấy lạc lõng vì chính bạn cũng không biết mình có ôm người ấy qua những ngày mai.
Hương biển
2016-05-11 01:29:00
Cuối cùng, tôi nghĩ, giống như mẹ, tôi không còn giận bố nữa, tôi tin bố sẽ trở về, với căn nhà có những năm tháng dài dằng dặc cô đơn của hai mẹ con. Nơi những con sóng vỗ bờ, hiền hòa, mênh mang.
Hẹn nhau ở Khau Vai
2016-05-10 01:15:00
Nàng không trả lời câu hỏi của A Tỏn, nàng đang nghĩ đến lời hứa sẽ đi Khau vai với anh, biết đâu trong phiên chợ đó nàng sẽ tìm được một nửa còn lại của nàng như lời A Tỏn nói. Nghĩ tới đó mà hai má nàng đã nóng bừng, nàng khẽ nhìn xuống, đôi tay A Tỏn đã xiết chặt tay nàng từ bao giờ. Ngoài cửa sổ cây Ngọc Lan đang đưa hương dịu dàng.
Chiếc giỏ mây đựng đầy mùa hè
2016-05-09 01:18:00
Chúng tôi cứ bên nhau như thế, lặng im. Vì chỉ cần nhìn vào mắt nhau, tôi đã hiểu tất cả những gì Trà muốn nói. Chiếc giỏ mây của em đặt bên cạnh như gom hết cái vàng của nắng, cái dịu êm của sóng, màu xanh của bầu trời và nụ cười ngây ngô của kỷ niệm.
Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối
2016-05-05 01:32:00
Vẫn giống như ngày hôm ấy. Không gì thay đổi. Chỉ một điều thay đổi. Hết đoạn đường này cả hai sẽ xa nhau. Hôm ấy là mưa đầu mùa. Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, của cô, và cũng là của anh.
Còn thương nhau xin hãy đợi mưa về
2016-04-28 01:21:00
Lắm khi ảo ảnh mới là thứ lung linh và đẹp đẽ của đời. Mà xét cho cùng, ảo ảnh là một phần của thực tế. Tôi vẫn tin rằng, đôi lúc ảo ảnh mới là chiều sâu của sự thật, đặc biệt là trong tình yêu. Mùa xuân mới lại về, nỗi nhớ cũ về Thắm nhen lên trong tôi từ những lỡ làng của hôm qua. Tôi biết mình còn thương.
Em và anh như hai con đường ngược chiều
2016-04-27 01:20:00
“Chúng ta có một khoảng cách mà không thể chạm đến trái tim của nhau. Anh từng cố gắng bên em, cố gắng hiểu em nhưng khoảng cách quá xa hay do hai trái tim không đồng điệu." Cô đã bật khóc khi đọc những dòng ấy của anh. Đúng là: “Em và anh như Bà Triệu với phố Huế, không những song song mà lại còn ngược chiều”.
Kẻ lưu lạc cô đơn
2016-04-26 01:20:00
Tôi trở về sau tháng ngày lưu lạc. Tôi bắt đầu học cách chấp nhận, bắt đầu tìm chính tôi trên miền gió biển. Cho đến một ngày, nhìn thấy lá cờ lục sắc trên những nẻo đường toả theo ánh nắng hè tháng năm.
Hoa nắng (Phần cuối)
2016-04-21 01:00:00
Huy đã sống những ngày không cần biết trái đất vốn dĩ có quy luật ngày và đêm. Anh tìm đến với nhiều công việc nhưng cuối cùng lại chọn nhà của một cô nhóc lạ lẫm làm nơi dừng chân mỗi khi tâm hồn mỏi mệt. Chỉ vì nhóc có khả năng ngồi bên anh hàng giờ, lặng im và nghe kể chuyện. Chỉ vì nhóc biết cảm thông và đồng điệu tâm hồn.
Hoa nắng (Phần 1)
2016-04-20 08:07:41
Em nghĩ không có cái tên nào thích hợp hơn khi gọi Dã quỳ là “Hoa nắng”. Bởi mỗi khi loài hoa ấy nở, ngắm chúng từ xa, ta cứ ngỡ đang đứng trước một vệt nắng khổng lồ phủ lên các triền đồi thoai thoải. Anh có nghĩ như thế không?
Tìm lại
2016-04-19 06:00:00
Phong nhận ra rằng, dường như xung quanh anh mọi người đều chạy đua với thời gian để có được một chỗ đứng – một cái danh với cuộc đời. Chỉ riêng Phong, lạc nhịp.




















