Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thế nào mới là tình yêu xứng đáng? (Phần 1)

2016-08-03 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng tôi ở bên nhau như thế suốt bảy năm. Vậy mà không biết từ lúc nào, thứ tình cảm đơn thuần ấy thay đổi, chẳng còn được như khoảnh khắc ban đầu nữa. Và cái ranh giới mỏng manh ấy, một người muốn phá bỏ, còn một người cố chấp mãi không buông, nói đúng hơn là, không dám buông.

***

Hết thảy bị đêm đen mịt mù kia nuốt trọn, tôi không nhìn thấy gì hết. Thứ duy nhất nghe thấy là từng tiếng rít lên như hờn khóc từ đâu đó vọng lại, rạch từng nhát vào đôi mắt đang mở to cố tìm lấy một điểm sáng giữa bóng đêm vô hạn. Sợ hãi đến tận cùng không làm con người ta gào thét đến khản cổ, mà là đứng chôn chân tại chỗ chờ đợi sự cứu rỗi trong vô vọng, chờ đợi chính bản thân bị nỗi sợ hãi cùng cực ấy nhấn chìm không lối thoát.

Tôi choàng tỉnh, đầu mướt mồ hôi. Không biết lần thứ bao nhiêu, trong suốt bảy năm ròng rã.

Tôi vơ đại hộp thuốc lá bên đầu giường, lấy ra, châm lửa, đưa lên miệng rít một hơi sâu. Hai con ngươi thấp thoáng nỗi đau cùng cực trong lần tai nạn bảy năm về trước. Mặc dù không nhìn thấy gì cả, hai tay run rẩy, động tác của tôi vẫn chuẩn xác, liền mạch, nhanh nhẹn và thuần thục. Có lẽ là do thói quen tìm đến thuốc sau mỗi lần cơn mơ ấy giày vò. Đúng là thói quen không tốt chút nào.

Mùi bạc hà của thuốc lá lọt vào khứu giác, đậm rồi nhạt dần. Tôi xòe tay trước mặt, không nhìn rõ năm ngón, dường như một chút ánh sáng vừa lóe lên khi giấc mơ kéo đến chỉ là ảo giác. Tôi hướng mặt nhìn ra cửa sổ, hương thuốc trong miệng gần như đắng chát. Đến bao giờ mặt trời mới mọc lại lần nữa.

Bên tai vọng đến tiếng mở cửa, kèm theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế nhìn ra cửa sổ, người có chìa khóa căn hộ này, ngoài tôi ra, chỉ có duy nhất một người. Tôi nhắm mắt, thử hình dung động tác của người kia.


Thế nào mới là tình yêu xứng đáng?

Em cởi giày, đặt đồ lên kệ bếp, tiếng bước chân ngày một gần hơn, chỉ một thoáng, phần đệm bên cạnh tôi lún xuống. Điếu thuốc bên tay tôi bị cướp mất, em không vứt nó đi, mà theo thói quen đưa lên miệng rít một hơi. Một làn khói khác phả thẳng vào mặt, tôi hơi nhăn mày, em bật cười, hỏi:

"Lại là giấc mơ đấy à?"

Tôi gật đầu.

Em lại cười, tếng cười khẽ không khiến trái tim đang đập nhanh của tôi bình ổn lại chút nào, nhất là khi mùi hương quen thuộc và hương thuốc lá tôi thích nhất quyện chặt lại làm một.

Có chăng cũng giống cảm xúc của tôi ngay lúc này, khi mà không có ánh sáng, thứ âm thanh ấy gần như là sự cứu rỗi tôi đang chờ đợi, dù cho nó không chứa đựng dù chỉ một chút hạnh phúc hay vui vẻ. Có điều, nó cũng giống em, ở ngay gần đó, gần đến mức vươn tay là có thể chạm đến, lại xa đến mức không cách nào sở hữu, cũng chẳng dám độc chiếm một mình.

Suy nghĩ trong tôi bị đứt đoạn, bởi em đang tiến gần tôi hơn, mùi hương quen thuộc trở nên ngày một nhạy cảm và rõ ràng. Mùi của vải dệt, của mái tóc, của em, tất cả ùa đến trong phút chốc khiến cả người tôi cứng ngắc. Thứ chân thực nhất lúc này không phải là em, mà là cảm giác ấm áp và mềm mại trên môi, hơi thở nóng bỏng và thơm ngát, gần như nhấn chìm tôi trong mê muội. Rốt cuộc cũng chỉ là gần như.

Tôi đẩy em ra, một khoảnh khắc do dự và tham luyến kia không để em bắt được. Mà em cũng chẳng cố chấp, ở nơi tôi không nhìn thấy, trên khóe môi em thấp thoáng nụ cười.

"Vẫn không được phải không?"

Tôi hơi thất thần, không còn nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu em hỏi tôi câu này trong suốt bảy năm ròng rã. Em trầm mặc, tôi cũng trầm mặc không đáp, bàn tay run rẩy túm chặt lấy ga giường.

Phải rồi, từ trước đến giờ, tôi đã bao giờ cho em câu trả lời đâu.

Giống như một lần trong quá khứ em hỏi tôi bâng quơ:

"Anh thích thuốc hơn hay thích em hơn?"

Thế nào mới là tình yêu xứng đáng?

Còn tôi bình thản rút thêm một điếu nữa, châm lửa, coi như không nghe thấy. Để rồi em mỉm cười, tự mình bảo mình:

"Em quên mất. Đã bao giờ anh thích em đâu."

Tôi còn nhớ rõ, một lời này, hàm chứa biết bao chua xót và đắng cay.

"Anh này". Em gọi kéo tôi trở về với thực tại.

"Ngày mai em đi."

Tàn thuốc rớt xuống, kéo trái tim tôi rơi hẫng một nhịp. Tôi nghe thấy chính mình hỏi em:

"Đi đâu?"

Còn tiếp...

© Tiểu Thất – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

Có thể bạn quan tâm: Chờ đợi yêu thương




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top