Thế nào mới là tình yêu xứng đáng? (Phần 1)
2016-08-03 01:28
Tác giả:
Hết thảy bị đêm đen mịt mù kia nuốt trọn, tôi không nhìn thấy gì hết. Thứ duy nhất nghe thấy là từng tiếng rít lên như hờn khóc từ đâu đó vọng lại, rạch từng nhát vào đôi mắt đang mở to cố tìm lấy một điểm sáng giữa bóng đêm vô hạn. Sợ hãi đến tận cùng không làm con người ta gào thét đến khản cổ, mà là đứng chôn chân tại chỗ chờ đợi sự cứu rỗi trong vô vọng, chờ đợi chính bản thân bị nỗi sợ hãi cùng cực ấy nhấn chìm không lối thoát.
Tôi choàng tỉnh, đầu mướt mồ hôi. Không biết lần thứ bao nhiêu, trong suốt bảy năm ròng rã.
Tôi vơ đại hộp thuốc lá bên đầu giường, lấy ra, châm lửa, đưa lên miệng rít một hơi sâu. Hai con ngươi thấp thoáng nỗi đau cùng cực trong lần tai nạn bảy năm về trước. Mặc dù không nhìn thấy gì cả, hai tay run rẩy, động tác của tôi vẫn chuẩn xác, liền mạch, nhanh nhẹn và thuần thục. Có lẽ là do thói quen tìm đến thuốc sau mỗi lần cơn mơ ấy giày vò. Đúng là thói quen không tốt chút nào.
Mùi bạc hà của thuốc lá lọt vào khứu giác, đậm rồi nhạt dần. Tôi xòe tay trước mặt, không nhìn rõ năm ngón, dường như một chút ánh sáng vừa lóe lên khi giấc mơ kéo đến chỉ là ảo giác. Tôi hướng mặt nhìn ra cửa sổ, hương thuốc trong miệng gần như đắng chát. Đến bao giờ mặt trời mới mọc lại lần nữa.
Bên tai vọng đến tiếng mở cửa, kèm theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế nhìn ra cửa sổ, người có chìa khóa căn hộ này, ngoài tôi ra, chỉ có duy nhất một người. Tôi nhắm mắt, thử hình dung động tác của người kia.

"Lại là giấc mơ đấy à?"
Tôi gật đầu.
Em lại cười, tếng cười khẽ không khiến trái tim đang đập nhanh của tôi bình ổn lại chút nào, nhất là khi mùi hương quen thuộc và hương thuốc lá tôi thích nhất quyện chặt lại làm một.
Có chăng cũng giống cảm xúc của tôi ngay lúc này, khi mà không có ánh sáng, thứ âm thanh ấy gần như là sự cứu rỗi tôi đang chờ đợi, dù cho nó không chứa đựng dù chỉ một chút hạnh phúc hay vui vẻ. Có điều, nó cũng giống em, ở ngay gần đó, gần đến mức vươn tay là có thể chạm đến, lại xa đến mức không cách nào sở hữu, cũng chẳng dám độc chiếm một mình.
Suy nghĩ trong tôi bị đứt đoạn, bởi em đang tiến gần tôi hơn, mùi hương quen thuộc trở nên ngày một nhạy cảm và rõ ràng. Mùi của vải dệt, của mái tóc, của em, tất cả ùa đến trong phút chốc khiến cả người tôi cứng ngắc. Thứ chân thực nhất lúc này không phải là em, mà là cảm giác ấm áp và mềm mại trên môi, hơi thở nóng bỏng và thơm ngát, gần như nhấn chìm tôi trong mê muội. Rốt cuộc cũng chỉ là gần như.
Tôi đẩy em ra, một khoảnh khắc do dự và tham luyến kia không để em bắt được. Mà em cũng chẳng cố chấp, ở nơi tôi không nhìn thấy, trên khóe môi em thấp thoáng nụ cười.
"Vẫn không được phải không?"
Tôi hơi thất thần, không còn nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu em hỏi tôi câu này trong suốt bảy năm ròng rã. Em trầm mặc, tôi cũng trầm mặc không đáp, bàn tay run rẩy túm chặt lấy ga giường.
Phải rồi, từ trước đến giờ, tôi đã bao giờ cho em câu trả lời đâu.
Giống như một lần trong quá khứ em hỏi tôi bâng quơ:
"Anh thích thuốc hơn hay thích em hơn?"

Còn tôi bình thản rút thêm một điếu nữa, châm lửa, coi như không nghe thấy. Để rồi em mỉm cười, tự mình bảo mình:
"Em quên mất. Đã bao giờ anh thích em đâu."
Tôi còn nhớ rõ, một lời này, hàm chứa biết bao chua xót và đắng cay.
"Anh này". Em gọi kéo tôi trở về với thực tại.
"Ngày mai em đi."
Tàn thuốc rớt xuống, kéo trái tim tôi rơi hẫng một nhịp. Tôi nghe thấy chính mình hỏi em:
"Đi đâu?"
Còn tiếp...
© Tiểu Thất – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Chờ đợi yêu thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






