Cái giá của trưởng thành
2016-07-19 01:31
Tác giả:
Giữa những con người chúng tôi ràng buộc nhau bởi yêu thương, và có đôi khi, xa rời nhau bởi yêu thương quá nhiều. Rốt cuộc, đời người, ai cũng có một món nợ tình cảm.
Đời người ai cũng phải bước đi trên con đường mang tên là “trưởng thành”. Mỗi một đoạn đường luôn có cánh cửa chào đón chúng ta, trên đó sẽ lần lượt được ghi “tốt nghiệp”, “ra trường”, “kết hôn”, “nuôi con”, “hồi ức”. Giống như lúc này, khi chúng ta còn ở độ thanh xuân, đang tiến dần hơn về phía đích của sự trưởng thành, cũng là thời điểm đối mặt với những cánh cửa ấy, trong lòng mỗi người, chắc hẳn có những tâm tư riêng.
Tôi ở tuổi mười tám, mang theo ngọt ngào của mối tình đầu trong tim đi đến một nơi rất xa, ở đó không có những người thân quen và yêu thương kề cạnh. Ở giữa chừng của thanh xuân, tôi ấp ủ nhớ nhung với cuộc sống xa nhà, và nỗi trăn trở cho con đường mình đã chọn. Mạnh mẽ trước chia ly là điều không dễ, và đôi khi, bạn sẽ thấy mình sao quá lạc lõng trên thế giới này. Như tôi đã từng, một mình giữa chốn thị thành, trước ngã tư đường, không biết dõi theo ai để bước tiếp. Đời người, có lúc bế tắc với hàng ngàn lý do đặt ra, suy cho cùng, lý do lớn nhất vẫn là không đủ bản lĩnh.
“Mẹ ơi, con mệt rồi!”

Nhiều lần tôi yếu đuối để giọt nước mắt dễ dàng rơi xuống gò má, trong âm thầm của chút nắng nóng Sài Gòn, rồi khô hẳn đi không cần ai lau nó. Tôi nhớ da diết cái nơi mình đã rời bỏ để đến thành phố phồn hoa này, ở đó có những yêu thương chân thật nhất.
Khi bạn rời bỏ một nơi vốn đã tồn tại trong tiềm tức của mình, đó sẽ là nơi bạn muốn trở về; khi bạn xa một người đã khắc cốt ghi tâm, đó sẽ là người bạn muốn vòng tay ôm lấy khi mỏi mệt.
Khi là tôi tuổi 21, chưa sự nghiệp, chưa người yêu, tôi đắm mình trong những đêm mệt mỏi. Phố lên đèn, bóng dáng cô đơn len lỏi vào dòng người tấp nập. Trăng chốn thị thành không sáng bằng miền quê biển đầy gió. Cứ mỗi độ trăng tròn, tàu thuyền lại cập bến, nhà nhà đông vui, yêu thương trọn vẹn. Tôi lại cất giữ cho mình đoạn hồi ức hạnh phúc ấy. Riết rồi, khi càng trưởng thành, đoạn hồi ức ấy lại dày thêm, và dẫn lối đôi chân tôi bước qua những tháng ngày phiền muộn. Không có yêu thương nào là không trưởng thành cùng đau khổ.
Sắp tốt nghiệp đại học, rồi sẽ bước qua một cánh cổng khác. Việc lựa chọn cho mình một vị trí công việc cũng giống như đang đứng trước ngã tư đường, nhưng những người trẻ không được phép loay hoay quá nhiều trước ngã rẽ ấy, bởi vì, tuổi trẻ không đợi ai, chạy đua cách mấy cũng không thắng nổi tuổi trẻ.
Thỉnh thoảng tôi có gặp lại những người bạn thời trung học. Những người bạn cũ theo thời gian sẽ không còn kề cạnh nhau. Rồi khi đôi chân đã mệt, tôi trở về với những giọng cười giản đơn của những người cũ.
“Mệt rồi, có được khóc không?”,
Đằng sau thất bại, cuối cùng, ta cũng chỉ nói ra được điều này với những người cũ ấy.
Ta và những người cũ ở thời điểm của sự trưởng thành vẫn bên nhau, bởi vậy, đừng cô đơn nếu còn có những người cũ. “Cái giá của sự trưởng thành phải là yêu thương. Khi yêu thương dẫn lối, con đường đi đến trưởng thành rực rỡ những hạnh phúc!”.

Tôi trở về nhà sau những giấc ngủ chập chờn của chênh vênh tuổi trẻ, trở về cạnh người thương sau hàng tá người cười cợt ngoài kia. Cuối cùng, bình yên nhất vẫn là khi cảm giác yêu thương được đủ đầy.
“Chuyến tàu đêm lặng lẽ,
Để trở về chốn xưa
Sau bộn bề phố thị
Tìm về với yêu thương.
Có một nơi để chúng ta quay về,
Vì ở đó có người ta thương nhớ
Vì đớn đau sẽ tựa vai rơi lệ,
Thôi gồng mình trước những cái ngó lơ.
Khi không còn tự tin với hạnh phúc,
Khi bàn tay chẳng thể níu nụ cười,
Để yêu thương dẫn lối, về với những gì thuộc về yêu thương.”
© Tường Hy – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Có đi với nhau lâu đâu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







