Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ký ức hoa cỏ may (Phần cuối)

2016-07-28 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Chiều buông những đốm nắng li ti khắp cánh đồng. Cỏ may nở rộ, tím biếc một vùng trời. Tôi quỳ trên cỏ, nâng những cánh hoa đưa lên mũi ngửi. Tuổi thơ của tôi, của anh Gió và của Cà Phê in sâu trong từng bông cỏ may, hương thơm dìu dịu. Tại nơi đây, khung cảnh thơ mộng này, cả ba chúng tôi cùng nhau hứa rằng sẽ cố gắng để đạt được ước vọng, hoài bão cho riêng mình. Đến phút cuối anh Gió lại là người thất hứa. Cà Phê chắc đang vi vu ở những chân trời mới, tương lai xán lạn. Chỉ còn tôi ở lại với những yêu thương chưa kịp trao.

***

Đọc phần 1 tại đây...

Cứ nghĩ đến những câu chuyện về Cà Phê, tôi lại cười khúc khích một mình. Bất kể nơi nào tôi đi qua đều là những đoạn phim hồi ức giữa tôi và cậu. Chúng hiện ra trước mắt tôi như mới ngày hôm qua vẫn còn Cà Phê ở đây… Mãi nghĩ ngợi lan man, tôi trở về nhà lúc nào không biết. Nhà cửa tối thui. Tôi sờ soạng bước đến chỗ công tắc bật đèn. Không có ai cả. Lạ thật mọi ngày vào giờ này ba mẹ tôi và anh Gió đều phải ở nhà. Tôi định qua nhà hàng xóm nhờ gọi điện thoại cho ba hoặc mẹ thì anh Gió hớt hải chạy vào. Khuôn mặt anh tái mét.


“Xe của ba mẹ gặp tai nạn ở quốc lộ 1A, người ta vừa mới báo tin cho anh biết, anh…”

Tôi buông cặp xuống sàn nhà. Lúc tôi và anh Gió tới bệnh viện cũng là lúc các bác sĩ trùm mảnh vải trắng lên đầu họ. Tôi khuỵu xuống, mí mắt từ từ khép lại. Đầu tôi tựa vào ngực anh Gió. Trong cơn mơ màng tôi nghe tiếng anh gọi tên tôi một cách thảng thốt.

Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng đầy bóng tối.

Trong lúc này Cà Phê lại không có ở bên, tôi không biết phải ngả đầu lên vai ai mà khóc. Cậu ấy đang ở một chỗ rất xa. Trước đây tôi đã quen với sự đùm bọc của ba mẹ, sự che chở của anh Gió và những phút giây vui vẻ bên Cà Phê. Giờ đây từng người lần lượt rời bỏ tôi. Một thế giới hạnh phúc đang dần rời xa tầm tay tôi.

Ngày đưa tang ba mẹ, tôi không thấy anh Gió đâu. Nhìn hai chiếc quan tài đặt giữa nhà, ánh mắt tôi trở nên vô hồn. Kể từ lúc đó anh Gió vắng nhà thường xuyên. Ngày nối ngày qua đi chỉ còn mình tôi lạc lõng trong căn nhà vắng vẻ. Tôi không biết anh Gió đi đâu, làm gì. Có những hôm khuya anh mới về nhà, người lấm lem bụi bẩn. Tôi gặng hỏi mãi, anh chỉ trả lời qua quýt.

“Em cứ tập trung cho việc học, đừng nghĩ nhiều."

Ký ức hoa cỏ may

Lâu lắm tôi không mở Yahoo, không biết Cà Phê đã gửi bao nhiêu lá thư? Tôi vừa đăng nhập vào đã thấy mười hai lá thư mới toanh. Lá gần đây nhất Cà Phê gửi cách đây một ngày. Tôi nhấp vào từng lá thư rồi lần lượt đọc. Những bức thư nói chung nói về cuộc sống của cậu và hỏi han tình hình học tập của tôi. Có những lá Cà Phê trách cứ nhẹ nhàng tôi tại sao không hồi âm.

Tôi định tắt máy rồi xuống nhà thì bỗng nhìn thấy một đường link Cà Phê gửi kèm. Tò mò tôi vào xem thử, toàn bộ là những bức hình Cà Phê chụp với bạn bè cậu ấy ở nhiều địa điểm khác nhau. Trong đó có một bức cậu quàng vai một cô gái, cười tươi. Lòng tôi chợt hẫng. Cô gái đó hẳn là Yumi. Nếu tình cảm một người đã thay đổi thì người còn lại nên âm thầm ra đi có lẽ sẽ tốt hơn.

Mùa thi đến, tôi chú tâm vào việc học bỏ lại sau lưng khoảng trời trong xanh vô vàn những kỉ niệm cùng với một bóng dáng mà tôi luôn khắc ghi trong tim.

Một ngày nắng chói chang tôi lên trường xem kết quả thi tốt nghiệp. Tôi đỗ với số điểm khá cao. Tôi vui mừng khôn xiết chạy thật nhanh về nhà khoe với anh Gió. Anh mỉm cười, xoa đầu tôi.

“Em giỏi lắm.”

Mùa hè ve kêu rộn ràng.

Mùa thu lá rụng đầy sân.

Mùa đông lạnh giá tâm hồn.

Mùa xuân vạn vật nở hoa.

Thời gian khẽ kêu tích tắc, tích tắc.

Tôi đang là sinh viên năm hai của một trường đại học ở Đà Lạt. Tôi ở ký túc xá cùng với bạn bè. Anh Gió vẫn đều đặn gửi tiền lên cho tôi.

Mùa hè năm sau, tôi trở về nhà, nghe tin anh Gió làm ăn phi pháp, công an đang truy tìm ráo riết. Chân tay tôi bủn rủn khi nghe hàng xóm kể lại.

Niềm hy vọng tắt ngấm. Một buổi tối nọ anh Gió trở về trong tình trạng áo quần xộc xệch, tóc tai rũ rượi. Tôi sững sờ nhìn anh, không thốt lên lời nào. Bộ dạng lấm lét, sợ sệt của anh đã tố cáo tất cả. Thì ra những gì tôi nghĩ trong đầu đều hoàn toàn đúng.

Ký ức hoa cỏ may

Chiều buông những đốm nắng li ti khắp cánh đồng. Cỏ may nở rộ, tím biếc một vùng trời. Tôi quỳ trên cỏ, nâng những cánh hoa đưa lên mũi ngửi. Tuổi thơ của tôi, của anh Gió và của Cà Phê in sâu trong từng bông cỏ may, hương thơm dìu dịu. Tại nơi đây, khung cảnh thơ mộng này, cả ba chúng tôi cùng nhau hứa rằng sẽ cố gắng để đạt được ước vọng, hoài bão cho riêng mình. Đến phút cuối anh Gió lại là người thất hứa. Cà Phê chắc đang vi vu ở những chân trời mới, tương lai xán lạn. Chỉ còn tôi ở lại với những yêu thương chưa kịp trao.

“Cỏ May là một cô gái mạnh mẽ, tôi từng nghe cô ấy nói như thế. Mỏng manh nhưng không hề chùn bước.”

Giọng nói ấm áp và thân quen cất lên đâu đây giữa không gian đầy thi vị. Là giọng của Cà Phê, tuy cách xa nhau rất lâu nhưng tôi vẫn nhận ra, có lẽ giọng của cậu ấy đã hằn in trong tâm trí tôi từ những ngày còn bé.

Tôi xoay người lại. Một chàng trai đang tiến về phía tôi, nụ cười rạng ngời trên môi. Dáng đi ấy, nụ cười ấy chỉ có thể là người ấy. Cà Phê bước lại gần tôi, đạt vào lòng bàn tay tôi một cành cỏ may còn tươi. Không phải là giấc mơ. Tôi hạnh phúc đến trào cả nước mắt.

Nắng chiều rớt rơi trên tóc Cà Phê những sợi óng ánh.

Khi tôi hỏi về cô gái có tên là Yumi. Cậu bảo rằng cậu với Yumi chỉ là bạn thôi. “Mình nhớ cậu nên mới trở về. Mình đã suy nghĩ dù mình có thành công nhưng không có cậu ở bên chúc mừng thì sự thành công đó đối với mình là vô nghĩa.”

Nói xong Cà Phê nắm chặt tay tôi, nở nụ cười hiền hòa.

Sau bao nhiêu thăng trầm, hương cỏ may vẫn nồng nàn, tinh khiết.

HẾT

© Quách Thái Di – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Năm tháng đi qua ta giữ lại điều gì cho nhau


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top