Em còn cần anh nữa không? (Phần 3)
2016-06-26 01:28:00
Cô và anh giờ đã không còn trẻ nữa chỉ mong có thể ở bên nhau, cùng nhau xây mái ấm bình yên thôi. Khi trải qua nỗi cô đơn dai dẳng mới hiểu yêu nhau mà không thể bên cạnh nhau đau đớn biết nhường nào.
Em còn cần anh nữa không? (Phần 2)
2016-06-25 01:29:00
Ai khi yêu đều có một chút ích kỉ như thế, dẫu biết rằng không thể ở bên cạnh nhau vẫn muốn người kia nhớ đến mình, muốn họ cũng đau khổ như mình chí ít thì đó cũng là cách xoa dịu đi nỗi đau đớn trong lòng. Đâu phải niềm vui mới cần được sẻ chia, nỗi đau cũng cần có người gánh bớt.
Em còn cần anh nữa không? (Phần 1)
2016-06-24 01:27:00
Anh đi rồi cô ngồi hẳn xuống lề đường, gương mặt tái đi trắng bệt, nước mắt khẽ rơi.... Tất cả những gì mà nãy giờ cô cố kìm nén bỗng chốc tuôn trào ra. Cô làm sao không hiểu được ý tứ trong lời nói của anh chứ. Cô đã chạy trốn lâu như thế không ngờ vừa mới trở về đã gặp mặt anh, đúng là duyên phận thích trêu đùa con người ta mà.
Chờ cơn gió đi qua
2016-06-22 01:30:00
Ngỡ ngàng, có cơn gió thốc mạnh vào cánh cửa chưa bao giờ tôi mở từ khi dọn đến nơi đây, cuốn con hạc giấy của tôi bay đi vội vã theo những chiếc lá vàng giòn trôi vào trong một ngày nắng mới. Tôi ngước mắt nhìn theo mà hai giọt nước mắt nuối tiếc nhưng cũng dần khô héo lăn dịu dàng trên má. Và tôi đã chờ cơn gió đầu đời trong tim của mình dần trôi qua như thế đó…
Hai mảnh ghép không lạc nhau
2016-06-14 01:29:00
Hóa ra, ngày kí ức vẫn mang một ý nghĩa rất riêng, nhưng chỉ những người có duyên với nhau mới tìm lại được nó. Nếu không, họ sẽ để lạc. Rất may, tôi và Dịu đã không phải làm hai mảnh ghép đi lạc như thế.
Tin anh được không?
2016-06-09 01:30:00
Không ai hạnh phúc khi chỉ có một mình. Người ta đủ khả năng để chăm sóc bản thân, nhưng không đủ mạnh mẽ để sống riêng mình. Sau một cuộc tình, người ta hoảng sợ không dám đưa tay cho một ai nắm lấy. Cuộc đời là vậy, ta sẽ gặp một người mà dẫu con đường phía trước là sỏi đá vẫn cứ muốn cùng song hành bước tiếp. Thứ duy nhất trên đời không thể kiểm soát là tình yêu. Đến hay đi đều không nằm trong tính toán. Cuộc sống, có những điều bất chợt như cơn mưa rào mùa nắng. Không cách nào ngăn nó, chỉ có thể đón nhận nó. Vậy thì, cứ tin một lần, liệu có được không?
Đến bao giờ em quên?
2016-06-02 01:30:00
Tôi không rõ bản thân sẽ mất bao lâu để có thể quên đi tình yêu này: một tuần, một tháng, một năm hay cả một đời? Tôi cũng không rõ có phải cần quên lãng quá khứ, quên lãng người đó thì mới có thể sống hạnh phúc được hay không?
Hẹn anh ngày đó em về
2016-06-01 01:29:00
Một lần nữa tôi như chết lặng. Hơn bao giờ hết, lúc này tôi thực sự nhớ em. Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó không xa. Liệu đó có phải là một lời hứa hẹn? Liệu rằng câu nói ấy có phải là lời nhắn nhủ em dành cho tôi, rằng tôi hãy đợi, rằng em sẽ về? Tôi không biết, thật sự không biết, nhưng tôi vẫn cứ chờ.
Tình yêu là duyên hay là nợ?
2016-05-31 01:30:00
Tình yêu là câu chuyện của Duyên và Nợ. Nhiều khi, ta cảm nắng và ngỡ là mình đang yêu, lại cũng có khi, cơn cảm nắng ấy chính là tình yêu. Mà có tình yêu nào, khi Duyên vừa đến người ta đã nhận thấy bao nhiêu là Nợ. Cuộc sống này, chẳng lẽ phải mãi chìm trong những gò bó, những toan tính, chẳng lẽ người ta không trút lớp áo nặng nề của những nghĩ suy xuống mà đối đãi với nhau bằng âm thanh nghe được từ tâm hồn?
Em hết yêu anh rồi
2016-05-30 01:29:00
Tình yêu phá bỏ mọi quy tắc. Có lẽ vì yêu, người ta mới có đủ vị tha để chấp nhận và thứ tha mọi tổn thương mà đối phương mang lại. Bởi khi yêu, người ta không có đủ thời gian tính toán thiệt hơn cho những điều đã mất.
Mùa mưa phượng năm ấy
2016-05-26 01:28:00
Có khi nào mọi thứ sẽ thành dĩ vãng và bị lãng quên đi mãi? Những gương mặt hôm nay còn tươi cười với nhau, ngày mai gặp lại liệu có buồn chào nhau một tiếng, hay rồi ngay cả đến việc gặp lại cũng không có cơ hội? Cuốn vào những lo toan mới, chúng tôi sẽ còn lại gì trong nhau?
Một thành phố nhớ
2016-05-19 01:15:00
Trong giấc mơ, Ngân thấy mình đứng trên đỉnh LangBiang của buổi sáng ban mai. Bên dưới là dải hoa cúc Mặt Trời nở vàng rực rỡ, vàng đến nghẹn ngào trong cái se lạnh mùa Đông. Cô ngắt một nhúm hoa dại gần đó cho vào giỏ mây, rồi cắt tờ giấy nhỏ dán bên ngoài, nắn nót viết... "Một thành phố nhớ".




















