Trái tim chỉ cần được về với yêu thương (Phần2)
2016-08-26 01:29
Tác giả:
blogradio.vn - Bố bất ngờ đặt tay lên vai tôi. Tay bố ấm và bình yên quá. Tôi cũng ôm cánh tay bố như ngày xưa, khẽ thì thầm. “Con về lại với yêu thương rồi, trái tim chỉ cần như vậy là đủ đầy, phải không bố”.
Mùa Hè, khi đã là sinh viên năm nhất, tôi quyết định ra riêng. Tôi ở một mình trên tầng hai của một khu nhà trọ cũ kỹ. Không phải vì tôi bất đồng với bố mẹ hay muốn tự thử thách mình. Chuyện chỉ đơn giản, tôi không muốn mình trở thành người chị xấu xa trong mắt Trà An. Tôi đi, có lẽ nó sẽ thấy vui và hạnh phúc hơn trong tình thương của bố mẹ. Chỉ có điều, bắt đầu từ lúc đó, tôi nghe nỗi buồn dâng lên cồn cào trong lòng. “Con sẽ nhớ bố mẹ nhiều lắm”.
Sáng Chủ Nhật, khu nhà trọ được đánh thức bởi tiếng mấy con chim ríu rít chuyền cành, tiếng lạo xạo của gió vi vu trong tán lá, tiếng bọn trẻ con rượt đuổi nhau í ới. Và mùi thơm từ phòng ai đó đang chuẩn bị bữa ăn sáng, thật ấm cúng. Những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống dường như theo gió lan tỏa mà chạm vào lòng tôi. Nắng phương Nam oi bức cũng trở nên hiền hòa vậy đó. Chỉ tôi là đang nhớ gian bếp nhỏ của mình ghê gớm. Tôi tưởng tượng ra căn nhà mình từng thuộc về, từng yêu thương đến mọi ngóc ngách của nó trong suốt những năm tháng ấu thơ. Không buồn, không khóc, chỉ có cảm giác trống trải là rất thật. Như những buổi tối gió xào xạc tầng hai, nơi căn phòng tôi ở. Tôi nằm một mình cô đơn giữa đám chăn gối, thèm vô cùng cái thói quen ngày cũ, khi nói chuyện với Phi qua tin nhắn, kể cho cậu ấy nghe về một ngày của tôi. Nỗi nhớ Phi, chắc chỉ có vậy. Như trong cái note tôi viết, lẫn giữa những trang ghi công thức toán học.
“Với mình, Phi là bốn mùa trong veo và xanh mát, là nơi mỗi lúc nhìn vào mình thấy rất nhẹ nhõm. Phi lãng mạn và hiểu biết. Là một điều gì đó đẹp đẽ trong ký ức tuổi 18 của mình, dù những rung động và tình cảm mình dành cho Phi chưa bao giờ nói ra. Nhưng tất cả vẫn ổn, gió vẫn thế, nắng vẫn thế và nỗi nhớ về cậu vẫn thế. Như là bốn mùa trong veo. Khung cửa nắng mùa Xuân tràn vào cuốn những cơn mưa mùa Hạ trôi xa, khi phố mùa Thu rắc lá vàng rơi, kể mình nghe đi về mùa Đông của cậu…“

Ngày tháng cứ đẩy nhau đi mãi.
Tôi đã không gặp Phi bao lâu rồi. Chắc giờ cậu ấy đang cảm thấy rất vui khi có Trà An bên cạnh. Chuyến xe bus chiều thưa thớt bóng người, tôi nhìn qua ô cửa, những đám mây xám xịt cuộn lại từng mảng, từng mảng. Chớm Thu rồi mà những cơn mưa Hè vẫn còn giăng mắc khắp nơi như gợi cho ai đó một nỗi buồn đến tha thiết.
Tôi đẩy cánh cửa quen thuộc của Mộc bước vào, khi anh Lâm đang dạy guitar cho một bạn trẻ. Anh ra dấu bảo tôi ngồi chơi. Cùng lúc đó, anh Tuấn từ trên tầng hai xuống thấy tôi, vội gọi.
- Nhiên…
Anh kéo ghế ngồi cạnh tôi.
- Lâu lắm rồi mới thấy em đến Mộc !
- Tại em bận mà. Với lại em đang chuẩn bị làm luận văn tốt nghiệp.
- Nhiên này ! – Anh Tuấn nhìn thẳng vào mắt tôi, cái nhìn như muốn soi thấu những suy nghĩ sâu thẳm nhất bên trong. Tôi cũng nhìn lại anh, chợt cảm thấy bất an khi nghe những điều anh sắp nói ra, nhưng anh chỉ hỏi tôi.
- Em không định về nhà sao ?
- Em… em ! – Tôi bối rối, chẳng biết nói thế nào với anh, thật sự nửa muốn về, nửa lại không muốn. Tôi không biết mình sẽ phải đối diện ra sao với Trà An, đã chừng ấy năm qua đi mà cảm giác của tôi vẫn vậy. Anh Tuấn trầm ngâm một lúc, trước khi anh nhìn vào mắt tôi, thêm một lần nữa.
- Hôm qua cô dượng đến tìm anh, cô nói Trà An bệnh rất nặng phải nhập viện, cô muốn em về nhà vì cô rất nhớ em. Nghe lời anh, về nhà đi em. Cô dượng cần em, Trà An cũng cần em.
- Nhưng làm sao em có thể về khi chính em là người bỏ nhà đi.
- Nghe anh nói nè Nhiên, anh thật sự không biết giữa em và Trà An đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh nghĩ hai đứa hẳn đã có một sợi dây liên kết vô hình rất chặt chẽ, mà người ngoài không thể nào hiểu được. Khi Trà An đau, có phải em cũng không vui vẻ gì. Khi em bị thương, Trà An cũng đang chảy máu ở cùng chỗ đó. Khi em khóc, tức là Trà An không thể mỉm cười được. Ngược lại nếu Trà An không vui thì em cũng không thấy mình hạnh phúc. Vậy nên, em hãy cho mình một cơ hội, để trở về, để được yêu thương nhiều hơn. Điều quan trọng là em phải vượt qua những hoang mang của chính mình. Tâm bình an thì mới lắng lòng nghe được lời trái tim muốn nói. Em cũng đừng nghĩ mãi về những chuyện không vui trước đây, chỉ cần nhớ, tên em và Trà An ghép lại thành An Nhiên thì em sẽ có động lực để trở về.
Tôi mím môi, nhìn anh Tuấn, chẳng nói được lời nào, rồi thấy mình lí nhí trong miệng ba chữ “Em xin lỗi”. Lúc đó anh đã bước đến ôm tôi, thật nhẹ nhàng, mặc hai giọt nước tràn ra từ khóe mắt tôi, thấm sang áo anh, nóng hổi. Anh nói “Nỗi đau nào, rồi cũng sẽ qua thôi”.
Nghe lời anh, tôi về nhà. Và đến bệnh viện tìm Trà An ngay khi vừa cất hành lý. Khoảnh khắc đứng lặng lẽ bên ngoài phòng bệnh với mẹ, tim tôi đau thắt. Trà An vẫn chưa tỉnh lại. Nó vẫn nằm đó, khuôn mặt thanh thản như đang chìm vào giấc ngủ sâu. Mẹ tôi nói Trà An bị bệnh tim bẩm sinh, đó là lý do vì sao mẹ dành tình thương cho Trà An nhiều hơn. Không phải mẹ ghét tôi, mẹ chỉ muốn dạy tôi tính tự lập để có thể làm một người chị tốt chăm sóc Trà An những khi bố mẹ vắng nhà. Vậy mà tôi đã bao lâu nay không hiểu mẹ, có lần còn giận dỗi vô cớ nữa. Giờ mới biết ý nghĩa của hai chữ gia đình, là khi giữa muôn vàn chốn đến và đi ta nhận ra mình luôn còn một nơi để quay về và ở lại, nơi đó chắc chắn có một thứ tình cảm mãi mãi và vô điều kiện, nơi đó sẽ làm tôi luôn ấm áp và thôi cay xè mắt. Tôi chỉ cần nhìn về tháng ngày phía trước, chờ đợi. Đợi Trà An tỉnh lại, đợi giọng nói quen thuộc ấy vang lên. Tôi biết Trà An nhất định cảm nhận được sự chờ đợi của chúng tôi.

Buổi chiều, tôi thay mẹ vào bếp nấu vài món cho cả nhà. Tôi đứng trong gian bếp nhỏ quen thuộc, mặc tạp dề, lúi cúi chiên xào. Chỉ mới ba năm thôi mà ngỡ như cả tỉ năm rồi tôi không làm việc ấy. Có lúc, tôi nhìn về góc bếp, chỗ ngày xưa tôi đã đứng, giọng Trà An ồn ào vẳng lại “Chị nấu xong chưa, cả nhà đói meo nãy giờ, sao chị không giống em gì hết vậy, lúc nào cũng chậm chạp như con rùa ấy”. Những lời Trà An nói chợt làm tôi bật cười, rồi thoáng qua tan biến vào tiếng rau củ xèo xèo trên bếp. Ở sôpha bố và mẹ đang xem tivi, tôi nhìn hai người, mỉm cười. Buổi tối, tôi nằm bên cạnh mẹ, kể mẹ nghe về quãng thời gian tôi sống xa nhà, rồi chẳng biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Tiếng chuông gió leng keng quen thuộc đánh thức tôi dậy, tôi thấy một mẩu giấy nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn cạnh tivi. “Con gái, mẹ đến bệnh viện trước, mẹ có làm đồ ăn sáng cho con, con ăn rồi đến sau nha, mẹ muốn cho con xem cái này”. Thì ra mẹ vẫn nhớ tôi thích ăn bánh mì kẹp chuối chiên trong bữa sáng.
Tháng 7, thành phố nơi tôi sống luôn có mưa rào. Những cơn mưa nhanh đến, cũng nhanh đi. Nhưng sáng nay trời chỉ lắc rắc vài hạt kiểu như mưa bụi, tôi gặp Phi ở đầu ngõ và cùng cậu ấy đến bệnh viện. Bố đi công tác từ hôm qua nên chỉ còn tôi và mẹ bên cạnh Trà An. Giờ có Phi nữa, tôi cũng thấy yên tâm. Chúng tôi thay phiên nhau kể cho Trà An nghe rất nhiều chuyện, bật những bài hát nó yêu thích, đem đến nhiều món ăn Trà An vẫn thường ăn. Nhưng lần nào nó cũng chỉ ăn được một nửa, phần còn lại tôi và Phi ăn hết. Mỗi lần như vậy, mẹ lại kể cho tôi nghe về cuộc sống của Trà An khi không có tôi ở nhà, cuối ngày mẹ nhét vào tay tôi một cuốn sổ. Mẹ nói đó là nhật ký của Trà An và bảo tôi đọc. Khi Phi rời khỏi bệnh viện, tôi mới mở cuốn sổ ra đọc.
“Phi có đôi mắt rất đẹp, lần đầu tiên trông thấy đôi mắt đó giống như tôi đã lạc vào cả một đại dương mênh mông. Và giờ tôi đang lặn ngụp trong đó. Nhưng rồi tôi vẫn phải đối diện một sự thật, tôi chỉ là kẻ bơi lén lút ở vùng biển của người khác. Phi không hề thích tôi. Người cậu ấy thích là chị Nhiên, tôi chỉ là người thay chị Nhiên cho mỗi lần Phi không nhận ra chị… ”
Hóa ra Trà An đang viết về Phi.
…
“Vậy mà có lần mình đã làm tổn thương chị Nhiên. Mình đâu biết niềm vui của mình lại làm chị ấy buồn nhiều như vậy”.
…
…
“Dù chị ấy có hay không tha thứ những lỗi lầm của mình, thì mình vẫn muốn nói với chị ấy. Em yêu chị nhiều lắm. Nhưng giờ chị Nhiên và mình đâu còn ở chung nhà, đến cơ hội gặp chị ấy cũng khó chứ huống chi nói chuyện”.
“Chị ơi, chị có giận em không… “

Tôi làm sao nỡ giận Trà An khi đọc những dòng này. Không ai sống mà không cần gia đình cả. Bởi trong biển người rộng lớn này, vĩnh viễn bạn sẽ không tìm được một gia đình thứ hai. Dù gia đình của bạn có khiếm khuyết, có không hoàn hảo nhưng đó vẫn là nơi bạn luôn muốn quay về nhất. Tôi thấy mắt mình cay xè khi đọc đến dòng cuối cùng trong cuốn sổ.
“Hy vọng chị có thể về ăn bữa cơm đoàn viên với em và bố mẹ”.
Trước đây ở nhà trọ tôi chỉ biết vùi đầu vào việc học và làm thêm để lấp đầy khoảng thời gian trống trải của mình. Nhưng khi về nhà rồi, mọi thứ buồn chán, cô đơn dường như tan biến hết. Cuộc sống trôi qua thật bình yên. Có bố mẹ, có Phi ngày ngày cùng tôi đến bệnh viện chăm sóc Trà An. Tôi cũng chỉ cần như vậy thôi. Một buổi sáng Chủ Nhật trong lành và mát mẻ, tôi ngạc nhiên khi thấy hàng mi của Trà An khẽ cử động. Phi nhìn tôi, mỉm cười. Tôi cũng nhìn lại cậu ấy, đúng như những lời tôi đọc trong cuốn nhật ký Trà An ghi. Đôi mắt Phi rất đẹp, như một đại dương mênh mông. Nhưng giờ đã không còn là mặt nước phẳng lặng nữa, trong đó đang sóng sánh những gợn sóng, lao xao…
Một chiều nắng nhạt tôi nhìn qua ô cửa nhà mình, lần đầu tiên sau rất nhiều năm tôi bắt đầu mơ về một hạnh phúc có bố mẹ, có tôi, có Trà An, có Phi và anh Tuấn, anh Lâm. Tôi tin hạnh phúc sẽ đến với những người mà tôi yêu thương.
“Con gái của bố, đã ra dáng là người lớn rồi đấy !”
Bố bất ngờ đặt tay lên vai tôi. Tay bố ấm và bình yên quá. Tôi cũng ôm cánh tay bố như ngày xưa, khẽ thì thầm.
“Con về lại với yêu thương rồi, trái tim chỉ cần như vậy là đủ đầy, phải không bố”.
HẾT
© Phong Lin – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.






