Trái tim chỉ cần được về với yêu thương (Phần 1)
2016-08-25 01:27
Tác giả:
Bên ngoài cổng trường có một cây me già, cành nhánh xum xuê xòe tán. Phi hay đứng đợi tôi và Trà An ở đó. Cậu đứng một mình, khi thì nhìn vào tít trong sân trường, lúc lại khẽ nheo mắt nhưng vẫn không tài nào nhận ra tôi là ai, Trà An là ai, trong số hai giọt nước kia.
Tôi và Trà An là chị em sinh đôi, giống nhau như đúc từ ngoại hình đến quần áo, đầu tóc. Thế nhưng tính tình lại trái ngược hoàn toàn, Trà An dễ thương, hoạt bát bao nhiêu thì tôi ít nói, trầm lặng bấy nhiêu. Mẹ hay bảo tôi phải thay đổi tính cách, nhưng dù tôi có cố gắng thế nào cũng không bằng Trà An. Vốn dĩ đã chia ra làm hai thái cực rất rõ ràng, bố mẹ tôi thương Trà An hơn là lẽ dĩ nhiên. Tôi không ganh tị, chỉ thấy ngày càng ghét nó. Vậy mà chúng tôi vẫn cứ ở chung một nhà, làm chị em sinh đôi của nhau.
Từ khi mở mắt chào đời đến nay, Trà An lúc nào cũng là niềm tự hào của bố mẹ tôi. Học giỏi, thông minh, có nhiều tài lẻ như múa, hát, đặc biệt nó vẽ tranh rất đẹp. Còn tôi, ngay từ nhỏ đã chẳng biết mình thích gì, muốn làm gì sau này. Tôi không có năng khiếu như Trà An, cuộc sống của tôi chỉ có buồn và chán. Ngày nào tôi cũng bị bố mẹ rầy la bởi những chuyện vụn vặt, linh tinh. Mẹ chưa bao giờ yêu thương tôi giống như mẹ đã từng yêu thương Trà An. Cứ thế, năm tháng đi qua đã tạo nên một khoảng cách, khoảng cách đó giống như một bức tường vô hình được dựng lên chắn ngang giữa tôi và Trà An, khiến chúng tôi không thể gần gũi như những cặp sinh đôi bình thường khác.

Hôm đó đúng là một ngày sao quả tạ chiếu trên đầu tôi. Vốn dĩ tôi định bí mật rủ Phi đi ăn kem, nhưng lại bị Trà An phát hiện, lần này nó không đi theo tôi mà âm thầm quay về nhà méc mẹ. Lúc đó tôi đã biết trước kết quả. Và đúng thật, tôi bị mẹ la một trận vì cái tội không lo học hành lại đi lo hẹn hò, yêu đương. Tôi liếc xéo Trà An thấy nó đang cười khoái chí, nhưng mẹ tôi nào có biết tôi gặp Phi chỉ để trả lại cuốn sách đã mượn cả tháng nay cho cậu ấy. Trà An không hiểu tôi đã đành, đằng này đến mẹ cũng không hiểu tôi. Lần đó chúng tôi không thèm đếm xỉa nhau cả tháng trời, nếu có nói chuyện cũng chỉ là mấy câu lộc cốc, không đầu không cuối.
Một buổi chiều thứ bảy, tôi thấy Trà An đứng dưới gốc cây me trước cổng trường, một mình, chẳng biết làm gì. Lát sau Phi lò dò đi tới, cậu ta cứ nghệch mặt ra vì không biết người đang đứng trước mặt cậu ta là tôi hay Trà An. Phi hỏi.
- Cậu là Mỹ Nhiên ?
Tôi bất ngờ khi thấy Trà An gật đầu.
- Ngày mai cậu rảnh không. Tớ muốn rủ cậu đi xem phim.
- Tớ rảnh. Ngày mai tớ sẽ đi với cậu.
Là Phi rủ tôi đi xem phim. Nhưng Phi không biết người đang đứng trước mặt cậu là Trà An. Đến bố mẹ tôi cũng thường xuyên gọi nhầm huống gì Phi, tôi và Trà An chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là tôi có một nốt ruồi màu đỏ nổi bật nằm trong lòng bàn tay trái. Phi không hề biết điều này. Nhưng tôi biết một bí mật lớn hơn, Trà An thích Phi.
Những buổi chiều tan học, Trà An cứ lẽo đẽo đi phía sau Phi, đôi lúc nó còn nhìn xuyên ra sau lưng cậu ấy. Vô tình Phi quay lại gật đầu với tôi thay lời chào. Tôi khẽ mỉm cười, cố giữ hình ảnh cậu ấy thật lâu trong khuôn nhìn. Trước khi quay đi cùng tôi, Trà An còn cố ngoái lại, một chút nữa, thêm một chút nữa… nhìn hút theo bóng Phi. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi bắt gặp hình ảnh này. Rõ ràng hai người họ có tình cảm với nhau, tôi biết chứ, nhưng tôi lại không có cách nào ngăn được cảm xúc của mình. Tôi ghét Trà An, lúc phát hiện ra sự nhầm lẫn tôi càng ghét nó kinh khủng. Không ngờ Trà An đâm lao đã theo lao. Càng ngày tôi càng thấy mình lún sâu vào cái tình thế trớ trêu này. Tôi chẳng tìm được cơ hội nào để nói rõ sự thật với Phi. Không lẽ cứ mỗi lần thấy Phi hẹn Trà An đi chơi, tôi lại chạy đến trước mặt cậu ta nói: “Cậu nhầm rồi, mình mới chính là Mỹ Nhiên, Trà An nói dối cậu đấy”. Liệu Phi có tin tôi không, hay tôi sẽ biến thành một đứa nhỏ mọn trong mắt Trà An.
Trong tích tắc, tôi đờ ra, bỗng một cơn gió thốc tới thổi bay những chiếc lá vàng rụng bên đường lên khiến chúng xoay vòng rồi lăn đi, lạo xạo. Giữa một chiều tháng 7 tê tê lạnh, như lòng tôi lúc này.
Tôi đứng dưới gốc cây me chờ Phi cùng về. Hôm nay Trà An bệnh nên chỉ mình tôi đi học, không có nó lải nhải bên cạnh, thật thoải mái. Lâu lắm rồi tôi và Phi mới được một chốn riêng tư như vậy. Nhưng đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng, nói gì đây, thực tình tôi không nghĩ ra được cái gì để nói với Phi lúc này. Cứ thế mà nhìn trân trân vào cậu ấy. Cảnh vật xung quanh tôi như bị đẩy lùi về phía sau, chỉ có nụ cười của Phi là lấp lóa trước mắt tôi. Có đến năm phút đứng trong yên lặng, đột nhiên Phi kéo vạt áo tôi.
- Tụi mình qua mái hiên bên kia đường đi. Trời sắp mưa rồi.
Đúng như lời Phi nói, trời đổ mưa thật. Những cơn mưa rào mùa Hè thường không lớn, nhưng dai dẳng đủ khiến người ta ướt áo và lạnh run lập cập. Tôi đứng nép sát vào mái hiên của một tiệm tạp hóa. Phi đứng bên cạnh, gần tôi, gần đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp thở của cậu ấy, át cả tiếng mưa rơi ầm ù trên mái hiên bằng vải bạt.

- Mỹ Nhiên, cậu bị ướt hết rồi, có lạnh không ? – Phi phá tan sự im lặng ngại ngùng giữa chúng tôi.
- À… uhm… ! –Tôi cười méo xệch, chẳng buồn quan tâm.
- Cậu uống nước nha, tớ vừa mới mua đó.
Phi đưa cho tôi chai nước. Tôi cảm ơn cậu ấy nhưng không mở nắp, chỉ nắm chặt trong tay. Thì ra Phi vẫn còn nhớ, tôi rất dễ bị viêm họng, thường không uống nước có ga mà chỉ thích nước suối. Tôi liếc nhìn sang Phi, cậu ấy đang nhìn mưa nhỏ giọt từ tấm vải bạt xuống, rào rào. Trong thoáng chốc tôi thu hết can đảm muốn nói ra tất cả mọi sự nhẫm lẫn cho Phi biết.
- Thực ra, mình…
Nhưng điện thoại trong túi Phi ren lên. Tiếng nói của tôi chìm vào tiếng mưa rơi ào ạt. Phi cũng đang nói gì đó, tôi chỉ nghe loáng thoáng, hình như cậu ấy có việc bận sẽ đi chút xíu. Và cậu ấy đi thật, chỉ kịp nói một câu. ”Xin lỗi cậu nha, Mỹ Nhiên, tớ sẽ gọi cho cậu sau”.Tôi đứng nhìn theo bóng Phi, lau vội những giọt mưa rớt trên mặt, không biết là nước mưa hay nước mắt. Tự nhiên tôi thấy mình thật ngốc, chút can đảm vừa nhen nhóm đã bị dập tắt, trước ánh mắt cậu ấy, tôi chẳng thể cất lời.
- Nhiên, sao giờ này em còn ở đây ! – Tôi quay lại thì thấy anh Lâm đi như chạy về phía tôi. Anh Lâm là bạn chí cốt của anh Tuấn (anh họ tôi). Tôi chưa kịp nói gì, thì anh đã nhìn tôi giọng trách móc.
- Em dầm mưa nãy giờ đó hả, không sợ ốm sao ?
- Em… em… ! – Những giọt nước mắt ấm ức tự nhiên tràn ra, tôi không biết phải nói gì bây giờ với anh Lâm, chẳng nhẽ lại kể hết chuyện của tôi và Phi cho anh nghe.
- Thôi, được rồi, em không nói cũng không sao. Nhưng giờ thì đi về với anh.
Anh Lâm lấy từ túi ra cái áo mưa màu hồng, giúp tôi mặc vào và nắm tay tôi bước đi. Tôi cảm nhận một điều gì đó thật ấm áp, bình yên.
Anh bao giờ cũng vậy, những khi tôi buồn, tôi cô đơn, anh đều xuất hiện và nhẹ nhàng thổi vào tôi một tình thương trìu mến. Ngày hôm ấy mưa dai dẳng suốt cả buổi chiều và có gió nữa. Gió thổi lá bay xào xạc dưới chân anh, thổi bay vạt áo anh, nhưng thổi vào lòng tôi một hình ảnh chưa bao giờ là anh. Tôi ngước lên nhìn, gương mặt anh ướt nhẹp nước mưa, anh cũng chẳng buồn đưa tay lau đi. Chỉ hai bóng nhỏ là xiêu vẹo dưới những tán cây bàng bạc của mùa Hè năm ấy.

Anh Lâm là người tốt. Hồi tôi còn nhỏ, anh hay qua nhà chơi với tôi, dạy tôi học, đặc biệt anh rất hay rủ tôi đi thả diều. Trà An không thích trò đó, suốt ngày nó chỉ biết chúi mũi vào cái Ipad, nó nói đó là trò chơi của bọn con nít và còn nói tôi là đồ ngốc, chỉ có đồ ngốc mới đi chơi mấy trò nhảm nhí đó. Sở thích và tính cách đối lập bao giờ cũng là khoảng cách khiến tôi không thể gần gũi Trà An. Dù tôi có cố gắng thế nào, kết quả tôi nhận lại luôn là sự tổn thương không cách gì hàn gắn được. Tôi còn nhớ mùa Hè năm học lớp mười, tôi và Trà An đi picnic với tụi bạn. Trước khi đi, mẹ tôi dặn dò rất kỹ là phải chăm sóc Trà An, dĩ nhiên tôi đã đồng ý yêu cầu của mẹ. Chỉ là Trà An chưa bao giờ coi tôi là chị, nó chê tôi bằng tuổi không xứng để chăm sóc hay bảo vệ nó. Cũng lần đó nó nổi hứng rủ thêm một cậu bạn nữa tự đi vào rừng chơi, kết quả là cả hai lạc trong rừng. Tôi và Phi tìm mãi mới thấy Trà An, lúc tìm được nó đã bất tỉnh, nghe cậu bạn kia kể lại tôi mới biết Trà An bị rắn cắn, Phi nói đây không phải rắn độc nên không nguy hiểm đến tính mạng. Hai tiếng đồng hồ sau Trà An tỉnh lại. Việc đầu tiên nó làm là nhìn tôi bằng đôi mắt sắc lạnh. Tôi không nói gì, vì hình như mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ để chuyến đi được trọn vẹn.
Về đến nhà không biết Trà An đã nói gì với bố mẹ tôi mà mẹ đã mắng tôi té tát. Không kìm được cảm xúc tôi chạy như bay ra khỏi nhà, tôi đi lang thang qua những con phố rộng lớn, lấp lánh ánh đèn, nhìn thế giới đẹp đẽ ngoài kia mà nghĩ về gia đình mình, nước mắt ở đâu chảy ra thấm đẫm vai áo. Hình như trên đời này chẳng có ai hiểu tôi, để tôi gọi tên những người thương yêu. Ai đó nói, gia đình luôn là nơi cuối cùng ta quay về khi mọi thứ đều viên mãn hay vỡ tan tành, chỉ có gia đình mới thật sự yêu thương ta vô điều kiện như thế. Nhưng lần đầu tiên tôi thấy mình bất lực trước cuộc sống. Tôi cứ ngồi mãi, ở góc đường cạnh một gian hàng sáng trưng lúc nào cũng tấp nập người ra người vào cho đến khi anh Lâm xuất hiện, từ phía sau tôi và thì thầm. "Mình về thôi em". Anh nắm tay tôi, bước đi lạo xạo trên vỉa hè, bỏ lại sau lưng những con đường rực rỡ đèn màu ngoài kia. Giá mà Phi lúc nào cũng bên cạnh tôi như anh, hai bàn tay siết chặt vào nhau là mọi thứ sẽ trở nên lấp lánh thương yêu.
Những ngày tháng bận rộn bài vở, thi cử kéo tôi đi. Tôi cũng không còn gặp anh Lâm thường xuyên như trước nữa. Thỉnh thoảng cuối tuần tôi mới đến Mộc, gặp anh, vì anh là chủ quán ở đó. Tôi có thể ngồi ở Mộc cả ngày mà không biết chán, tất nhiên là để nghe anh và anh Tuấn chơi đàn. Giữa không gian ồn ào náo nhiệt đôi lúc chúng ta cũng cần tĩnh lặng để thả hồn vào tiếng nhạc du dương ấy. Có lẽ vậy mà tôi thích Mộc. Những mảng màu cũ kỹ, ấm áp và khách rất an nhiên. Dù không biết nhiều về các loại nhạc cụ âm nhạc, nhưng tôi có thể chơi được guitar, dĩ nhiên không bằng anh Tuấn rồi. Anh là cây guitar chính ở Mộc, tiếng đàn của anh rất riêng và rất nội tâm, không lẫn vào đâu được. Từ khi nào chẳng biết, Mộc giống như một nơi đã giúp tôi tìm thấy bản tình ca thật nhất của cuộc đời mình. Mộc giúp tôi cất đi những nỗi buồn vô hình, không tên. Và Mộc chưa bao giờ làm tổn thương tôi.
Xem tiếp phần 2 tại đây
© Phong Lin – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.






