Rồi cũng phải đến lúc để tất cả lùi dần…
2017-01-03 01:22:00
Trong những ngày đầu đông lạnh lẽo đó, người con trai, chủ hiệu tóc, đã làm lòng tôi xôn xao. Tôi vội rảo bước đi qua. Trái tim như nụ hoa e ấp, từng cánh bừng nở.
Yêu em trong mùa đông
2017-01-02 01:15:00
Mùa đông tôi không còn cảm thấy lạnh lẽo khi có đôi tay em trong tay tôi. Hơi ấm từ bờ vai người con trai tuổi hai mươi tám mới biết yêu tình đầu khiến trái tim người con gái xao xuyến.
Cùng nhau đi tiếp đoạn đường
2016-12-30 01:22:00
Và thời gian qua cô nợ anh một lời xin lỗi vì đã hiểu nhầm anh, đã để anh một mình chịu đựng. Cô muốn cùng anh đi hết đoạn đường còn lại cho dù anh có ra sao. Trong giây phút ấy, ký ức đẹp ngày nào hiện nguyên trong đầu nhắc cô về những ngày tháng tươi đẹp và nó đang cần cô viết tiếp trang sách bị bỏ dỡ hơn một năm qua…
Chưa từng lìa xa
2016-12-28 01:22:00
Ừ thì không hợp cũng là một cái cớ, hợp lí đến nỗi người ta không thể phản bác. Người ta thay đổi nên thấy không hợp. Người ta cảm thấy người bên cạnh nhàm chán nên thấy không hợp. Người ta tìm được người khác tốt hơn nên thấy không hợp. Khi tình yêu đã vơi cạn thì bất cứ thứ gì cũng có thể biến thành lí do buông tay. Cô ấy phải chăng đã hết yêu anh rồi?
Nên duyên miền sông nước
2016-12-27 01:00:00
Mẹ nó nói con gái ở quê mà đi lên thành phố rồi về cũng hư thôi. Nó nghĩ đến con Đẹt, nó lại sợ có khi nào Đẹt sẽ quên nó mà lấy người khác không?
Thầy ơi sao không đợi con về?
2016-12-26 01:05:00
Giông bão sẽ làm cho cây cối bám rễ sâu hơn đó con, có thể bây giờ con không hiểu nhưng sau này lớn lên con sẽ hiểu!
Giáng sinh này ai sẽ là người nắm tay anh?
2016-12-25 01:35:00
Em đã chờ ngày Giáng sinh đến, đã hy vọng rất nhiều vào một cuộc hội ngộ. Anh biết không, em đã ở gần, rất gần anh vào đêm Giáng sinh ấy, để rồi anh lướt qua em giữa dòng người tấp nập. Em đã thấy cô ấy cười, nhưng tại sao em lại khóc? Giáng sinh năm nay ấm áp đúng không anh?
Yêu lại nhé mối tình đầu ngày bé (Phần cuối)
2016-12-23 01:20:00
Nắng tháng mười trên mảnh đất Tây Nguyên chan hòa. Màu đất đỏ tương phản càng làm nổi bật thêm sự rực rỡ. Làng Hiên ở là một con xóm nhỏ, đường ngoằn nghoèo những cánh cung, cuốn theo ngọn đồi thoai thoải. Cô xúng xính bộ váy màu xanh nhạt, lần đầu tiên trong đời, Hiên cảm thấy mình có chút xinh đẹp, chứ không phải là một con bé đậm chất “làng bản” nữa.
Mùa hoa anh đào nở rộ
2016-12-22 01:20:00
Cô đang đuổi theo để chụp cánh hoa anh đào rơi nhưng bỗng cô khựng lại, nhìn thằng vào ống kính máy ảnh cô thấy một vóc dáng quen thuộc đến lạ đang trong tầm ngắm của cô. “Người ta” cũng nhìn thẳng vào ống kính ấy và tặng thêm cho cô nụ cười tỏa nắng. Tại sao nụ cười ấy lại làm cô thấy nhói ở tim quá vậy? Tại sao thế giới này lại nhỏ bằng bàn tau vậy chứ?
Ngoảnh đầu lại sẽ thấy nụ cười
2016-12-21 01:30:00
Tôi rất giận cậu, tại sao cậu cứ đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất chứ. Cậu có biết tôi đã tìm cậu khổ sở thế nào không? Tôi cứ dặn lòng rằng chắc cậu có việc gì đó rồi cậu sẽ sớm liên lạc với tôi thôi nhưng năm năm rồi cậu không hề tìm tôi. Nhiều lúc nhớ cậu đến phát điên mà không biết làm sao, tôi cho rằng cậu thích tôi hóa ra chỉ có mình tôi tự ảo tưởng.
Yêu lại nhé mối tình đầu ngày bé (Phần 1)
2016-12-20 01:20:00
Anh tự hỏi, liệu cô đã từng có viễn cảnh về gia đình nhỏ cùng anh? Nếu không thì, tại sao cô không thể vì anh mà rời xa cuộc sống nhộn nhịp ấy? Nhưng rồi anh hiểu, chính bản thân anh cũng không thể từ bỏ con đường của mình để đến với cô cơ mà, sao lại hỏi như thế! Điều đó, bây giờ không còn quan trọng nữa. Sau này trên đường đời còn dài, gặp lại nhau vẫn có thể là bạn tốt. Trên mái đầu anh, trời vẫn trong xanh, mây trắng vẫn dạo chơi, tán lá vẫn đung đưa che mát.
Vì chúng ta chẳng còn là của nhau
2016-12-19 01:22:00
Ngoài phố, từng đợt gió đông ùa về lạnh ngắt, thế mà cô gái bé nhỏ vẫn tung tăng chạy nhảy. Mỗi lần thấy xe hoa đi ngang qua, con bé lại hò hét mừng vui. Lan nhẹ lòng, vẫn màu trắng ấy, vẫn tinh khôi và bình dị như thế.




















