Yêu em trong mùa đông
2017-01-02 01:15
Tác giả:
"...Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu
Có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ..."
(Đỗ trung Quân)
Khi giá rét quay lại với không gian thành phố chật chội này, tôi lại nhớ về kỷ niệm của tôi và em. Tôi thích hai câu thơ của Đỗ Trung Quân bởi trong tình yêu, tôi cũng ngọng nghịu như một gã khờ!
Bạn có tin vào duyên phận không? Riêng tôi thì có! Bởi vì chuyện tôi gặp em thật ngẫu nhiên. Tôi làm việc tại một công ty vật tư còn em là nhân viên tại một cửa hàng thuốc tây. Thế nhưng ba năm nay ngày nào tôi cũng đi qua nhà thuốc ấy mà có để ý gì đâu. Hơn nữa nghề vật tư ngành gỗ của tôi thì chẳng liên quan gì đến chuyện thuốc chữa bệnh của em. Sẽ còn nhiều năm trôi qua mà chẳng có chuyện gì xảy ra giữa tôi và em, nếu không vào một hôm tôi bị nhức đầu kinh khủng. Tôi tranh thủ lấy xe chạy đi mua vài viên thuốc. Giữa không gian yên ắng của buổi trưa mùa đông, cửa hàng thuốc rộng lớn mà chỉ có một cô gái ngồi trực. Thấy tôi bước vào, nàng bật đứng lên nhẹ nhàng hỏi:
- Chào anh! Anh cần mua thuốc gì?
- Anh bị nhức đầu quá, em bán giùm vài viên thuốc giảm đau.
- Dạ! Anh chờ em một chút a.
Cô gái có mái tóc buộc đuôi gà, khuôn mặt hiền lành với đôi mắt mở to sau cặp kính cận trông... hay hay. Nàng trả lời lại ngọt ngào làm sao. Nhưng kỳ lạ thật! Lúc nãy tôi đau đầu lắm mà đến đây lại khỏe hẳn? Không lẽ gặp cô bé bán thuốc, chưa uống viên nào đã khỏi. Vừa thầm nghĩ vậy, tôi bỗng cảm thấy buồn cười. Sau khi lấy vài ba thứ thuốc từ những cái lọ to, lọ bé để trong tủ kính, nàng gói lại trao cho tôi rồi dặn dò liều lượng. Tôi vừa trả tiền, vừa chào và gửi nàng một nụ cười... đẹp nhất trong đời của tôi.

Chẳng biết vì thuốc tốt hay do sự đề kháng của cơ thể tốt mà hôm sau tôi đã không còn bệnh nữa. Nhưng chẳng biết tại sao tôi cứ muốn quay lại với nàng bán thuốc tây một lần nữa. Trưa nay tôi lại đi đến cửa hàng quen thuộc. Và giống như hôm qua, vẫn chỉ có mỗi một cô bé tóc đuôi gà, đeo kính ngồi trực. Ngước lên nhìn thấy tôi, nàng hỏi ngay:
- Hôm qua đến bây giờ anh uống thuốc chưa đỡ nhức đầu sao?
- Cảm ơn em, anh hết đau đầu rồi. Nhưng hôm nay, anh lại bị... đau bụng!
Cô bé đưa tay gỡ cặp kính, mắt mở to kinh ngạc:
- Anh ăn gì lạ không? Có thể anh bị ngộ độc thực phẩm.
Tôi gật đầu và hỏi nho nhỏ một câu vu vơ, không ăn nhập gì với tâm thế của kẻ mua thuốc:
- Em tên là gì vậy?
Và thế là tôi lại mua một số thuốc, không quên gửi tặng Phượng những nụ cười. Sau hai lần đầu làm quen, cứ vài bữa tôi lại đến tiệm thuốc với những căn bệnh tưởng tượng.Thế nhưng người ta nói con gái rất nhạy cảm, Phượng đã biết tôi mượn cớ đến đây để được gặp nàng chứ không ốm đau gì cả. Nàng tủm tỉm và nói nhỏ đủ để hai đứa nghe:
- Anh cứ đến gặp em nếu anh muốn, không cần mua thuốc đâu nha!
Tôi đỏ cả mặt, đứng như trời trồng vì bị đối phương nắm "tim đen".
Một khởi đầu giản dị cho mối quan hệ của chúng tôi. Quen Phượng, tôi không còn làm chàng trai cô đơn phải "cà phê một mình nữa". Chúng tôi dành ngày nghỉ để xem phim, nghe nhạc với nhau hoặc đi dạo lòng vòng trên những con đường đẹp nhất về đêm. Mùa đông tôi không còn cảm thấy lạnh lẽo khi có đôi tay em trong tay tôi. Hơi ấm từ bờ vai người con trai tuổi hai mươi tám mới biết yêu tình đầu khiến trái tim người con gái xao xuyến. Bên em, trong tôi sống dậy những cảm xúc của tuổi mười tám khi còn cắp sách đến trường, bâng khuâng mỗi khi nghe tiếng ve và nhặt hoa phượng vĩ rơi trên sân trường. Bên em, tôi như được trải qua rung động đầu đời khi nhìn qua khung cửa lớp có bóng dáng một tà áo dài trắng bay bay... những khoảnh khắc thần tiên mà bụi thời gian cùng phong ba cuộc đời đã cuốn đi mất từ lâu. Tôi đã yêu cô gái đeo kính cận, tóc buộc đuôi gà rồi thì phải.

Một năm sau...
Cuối tháng 12, tôi đưa Phượng về thăm quê tôi, dải đất miền Trung đầy nắng gió. Chúng tôi dạo trên bãi biển để ngắm hoàng hôn rực rỡ, nàng reo lên khi thấy mặt trời như chiếc đĩa màu vàng cam rơi từ từ xuống đường chân trời. Em đưa hai tay lên đón gió biển, mái tóc tung bay trong gió, trong màu biển như dát vàng. Những dấu chân hai đứa in trên bãi cát lúc song song, lúc chụm vào một chỗ để sóng vào xóa nhòa. Trong chiếc áo mưa nhỏ bé, chúng tôi đi trên con phố vắng rụng đầy lá bàng cuối đông. Dưới mái nhà thân thương của cha mẹ tôi, nàng cảm nhận được sự ấm áp của tình cảm gia đình tôi dành cho nàng. Buổi tối hai đứa ngồi ngoài sân thoảng lại hương thơm của hoa Ngọc Lan tây, Phượng âu yếm nhìn tôi:
- Em cứ ngỡ hạnh phúc này là như một giấc mơ...
- Không! Đây là sự thật bởi vì anh đã chọn em làm người anh yêu.
Trên chuyến xe trở về thành phố, chúng tôi rơi nước mắt khi nhìn bóng cha mẹ xa dần trong màn mưa. Lời mẹ dặn dò như còn vang bên tai:
- Nếu các con yêu nhau, hãy biết dùng tình yêu tích cực động viên nhau chăm chỉ làm việc và sống tốt!
Năm nay mùa đông đến sớm với những trận mưa tầm tã, không khí giá lạnh khiến mọi người co ro, nhưng với riêng tôi lại cảm thấy ấm áp. Tôi vẫn siêng năng đến cửa hàng thuốc tây, nhưng không còn phải mua gì nữa mà chỉ để gặp em thôi - đoá hoa Phượng vĩ nở trái mùa - rực rỡ trong lòng tôi...
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








