Chút thoáng mùa đông
2016-12-12 01:25
Tác giả:
Đã qua rồi những ngày nắng đỏ
Chẳng sương đêm pha chút bụi thu
Nhắm mắt đôi mi, dòng lệ ướt
Một thoáng đông sang chợt khát lòng
Ở xứ này, sau mỗi trận mưa là biết thời tiết sắp chuyển mùa. Đông đến cũng vậy, trước khi rét bao giờ cũng có một trận mưa nhẹ đủ để người ta cảm nhận được sự sắp thay đổi. Thành phố những ngày đầu đông khoác lên mình tấm áo xám, nhìn đâu cũng thấy những hàng ngân hạnh xơ xác trụi lá, những cây anh đào lá cũng rụng từ bao giờ. Chỉ còn phất phơ vài chiếc lá đỏ còn sót lại chơ vơ trong những khoảng không của những cơn gió. Những bức tường, những mái nhà trở nên cũ kỹ, già nua. Dòng người trở nên thưa hơn, ai nấy đều muốn tìm kiếm một nơi ấm áp cho mình.

Không hiểu sao, ở xứ này, mỗi lần đông về là những con cu gáy và quạ xuất hiện rất nhiều. Dường như chúng xuất hiện để tô điểm cho sự lạnh lẽo của mùa đông. Chúng mặc kệ những cơn gió đang gào thét, thổi rụng những chiếc lá còn sót lại từ cuối thu. Chúng chậm rãi nhởn nhơ, an yên dưới những vạt nắng hiếm hoi đang trải dài trên bãi cỏ. Chúng hiền hòa và bỏ quên tất cả mọi thứ sang một bên để tận hướng những tia nắng mùa đông bằng những cái rũ mình thật êm ái và khỏe khoắn.
Cách đây 3 năm, khi vẫn còn ở chung với anh bạn trong kí túc xá. Chúng tôi vẫn có thói quen cuối tuần tự nấu ăn để hít hà cái thông khí mùa đông và kể chuyện mùa đông ngoài Bắc. Tôi thích kể về mùa đông ở quê tôi, một vùng quê nghèo toàn núi đá. Thích kể về những cơn gió Bấc lạnh căm căm và những đôi bàn chân hanh nứt nẻ của những đứa trẻ. Những cái nghèo, cái đói, những củ sắn củ khoai mà mẹ tôi đã trải qua. Anh bạn tôi rất thích nghe bài hát "Nỗi nhớ mùa đông" hoặc "Mùa đông của em". Một thứ giai điệu rất da diết và nhớ nhà. Anh còn kể về kỉ niệm một chuyến ra Bắc thăm quê vào gần Tết, được mẹ dắt đi chợ mùa đông làm tôi lại thèm thứ bánh đúc nóng của chợ phiên nơi quê nhà.
Bước chân vào quán ăn đêm, thấy một không khí ấm cúng hơn hẳn. Mùi thơm của thức ăn tỏa ra đã phần nào làm đôi tay của những người khách bớt đi giá buốt. Bên khung cửa kính, làn khói ấm áp bay ra từ chiếc cốc trước mặt đã làm mờ đi dòng người đang vội vã ngoài kia. Tôi vẫn thích cái cảm giác được ngồi nhấm nháp chút đồ uống trong cái lạnh đầu đông để đợi chờ một ai đó. Sự đợi chờ mang lại những tia ấm áp và cũng để chiêm nghiệm những thứ mình đã va vấp trong cuộc đời. Những đôi tình nhân cũng hối hả bước vào quán và tìm cho họ một chổ ngồi đủ ấm áp, thân tình. Họ bỏ lại cái lạnh giá bên ngoài ô cửa kính bằng những cử chỉ thân mật, những nụ cười đầy yêu thương. Mọi thứ xung quang và mùa đông ngoài kia bị bỏ lại sau tấm cửa kính mờ và ánh đèn có phần mờ ảo.

Chớm đông, cái cảm giác lạnh lẽo và cô độc bám theo mỗi bước chân càng thấm thía hơn khi đợi chờ một thứ gì đó vô hình mà chưa tới. Mọi thứ chìm vào trong cái lạnh của phố vắng lúc đêm về. Mưa đã dứt, nhưng cái lạnh càng thêm buốt giá. Song hành với cái giá buốt ấy, thành phố lúc này như của riêng mình. U buồn và vắng vẻ.
Mùa đông cũng có cái hương vị riêng của nó. Đó là mùi ngai ngái của những quả ngân hạnh bị dẵm nát, mùi của gió lùa về từ biển, của hơi nước xen lẫn cái lạnh làm tê cóng các giác quan. Tiếng đôi tình nhân cười trong cơn lạnh giá như một chút thoáng qua của mùa đông rồi chìm hẳn trong màn đêm tĩnh lặng.
P/s: Tặng anh Trần Viết Thắng, anh Nguyễn Trọng Hải
© Cá Kho – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Năm tháng đi qua kỷ niệm ở lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.







