Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chút thoáng mùa đông

2016-12-12 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi thích kể về mùa đông ở quê tôi, một vùng quê nghèo toàn núi đá. Thích kể về những cơn gió Bấc lạnh căm căm và những đôi bàn chân hanh nứt nẻ của những đứa trẻ. Những cái nghèo, cái đói, những củ sắn củ khoai mà mẹ tôi đã trải qua.

***

Đã qua rồi những ngày nắng đỏ
Chẳng sương đêm pha chút bụi thu
Nhắm mắt đôi mi, dòng lệ ướt
Một thoáng đông sang chợt khát lòng


Ở xứ này, sau mỗi trận mưa là biết thời tiết sắp chuyển mùa. Đông đến cũng vậy, trước khi rét bao giờ cũng có một trận mưa nhẹ đủ để người ta cảm nhận được sự sắp thay đổi. Thành phố những ngày đầu đông khoác lên mình tấm áo xám, nhìn đâu cũng thấy những hàng ngân hạnh xơ xác trụi lá, những cây anh đào lá cũng rụng từ bao giờ. Chỉ còn phất phơ vài chiếc lá đỏ còn sót lại chơ vơ trong những khoảng không của những cơn gió. Những bức tường, những mái nhà trở nên cũ kỹ, già nua. Dòng người trở nên thưa hơn, ai nấy đều muốn tìm kiếm một nơi ấm áp cho mình.

Chút thoáng mùa đông

Không hiểu sao, ở xứ này, mỗi lần đông về là những con cu gáy và quạ xuất hiện rất nhiều. Dường như chúng xuất hiện để tô điểm cho sự lạnh lẽo của mùa đông. Chúng mặc kệ những cơn gió đang gào thét, thổi rụng những chiếc lá còn sót lại từ cuối thu. Chúng chậm rãi nhởn nhơ, an yên dưới những vạt nắng hiếm hoi đang trải dài trên bãi cỏ. Chúng hiền hòa và bỏ quên tất cả mọi thứ sang một bên để tận hướng những tia nắng mùa đông bằng những cái rũ mình thật êm ái và khỏe khoắn.

Cách đây 3 năm, khi vẫn còn ở chung với anh bạn trong kí túc xá. Chúng tôi vẫn có thói quen cuối tuần tự nấu ăn để hít hà cái thông khí mùa đông và kể chuyện mùa đông ngoài Bắc. Tôi thích kể về mùa đông ở quê tôi, một vùng quê nghèo toàn núi đá. Thích kể về những cơn gió Bấc lạnh căm căm và những đôi bàn chân hanh nứt nẻ của những đứa trẻ. Những cái nghèo, cái đói, những củ sắn củ khoai mà mẹ tôi đã trải qua. Anh bạn tôi rất thích nghe bài hát "Nỗi nhớ mùa đông" hoặc "Mùa đông của em". Một thứ giai điệu rất da diết và nhớ nhà. Anh còn kể về kỉ niệm một chuyến ra Bắc thăm quê vào gần Tết, được mẹ dắt đi chợ mùa đông làm tôi lại thèm thứ bánh đúc nóng của chợ phiên nơi quê nhà.

Bước chân vào quán ăn đêm, thấy một không khí ấm cúng hơn hẳn. Mùi thơm của thức ăn tỏa ra đã phần nào làm đôi tay của những người khách bớt đi giá buốt. Bên khung cửa kính, làn khói ấm áp bay ra từ chiếc cốc trước mặt đã làm mờ đi dòng người đang vội vã ngoài kia. Tôi vẫn thích cái cảm giác được ngồi nhấm nháp chút đồ uống trong cái lạnh đầu đông để đợi chờ một ai đó. Sự đợi chờ mang lại những tia ấm áp và cũng để chiêm nghiệm những thứ mình đã va vấp trong cuộc đời. Những đôi tình nhân cũng hối hả bước vào quán và tìm cho họ một chổ ngồi đủ ấm áp, thân tình. Họ bỏ lại cái lạnh giá bên ngoài ô cửa kính bằng những cử chỉ thân mật, những nụ cười đầy yêu thương. Mọi thứ xung quang và mùa đông ngoài kia bị bỏ lại sau tấm cửa kính mờ và ánh đèn có phần mờ ảo.

Chút thoáng mùa đông

Chớm đông, cái cảm giác lạnh lẽo và cô độc bám theo mỗi bước chân càng thấm thía hơn khi đợi chờ một thứ gì đó vô hình mà chưa tới. Mọi thứ chìm vào trong cái lạnh của phố vắng lúc đêm về. Mưa đã dứt, nhưng cái lạnh càng thêm buốt giá. Song hành với cái giá buốt ấy, thành phố lúc này như của riêng mình. U buồn và vắng vẻ.

Mùa đông cũng có cái hương vị riêng của nó. Đó là mùi ngai ngái của những quả ngân hạnh bị dẵm nát, mùi của gió lùa về từ biển, của hơi nước xen lẫn cái lạnh làm tê cóng các giác quan. Tiếng đôi tình nhân cười trong cơn lạnh giá như một chút thoáng qua của mùa đông rồi chìm hẳn trong màn đêm tĩnh lặng.

P/s: Tặng anh Trần Viết Thắng, anh Nguyễn Trọng Hải

© Cá Kho – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Năm tháng đi qua kỷ niệm ở lại


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Vậy là, chúng tôi đã trở thành một đôi, nắm cùng nhau bước vào cánh cổng Đại học trong niềm tiếc nuối vì đã bỏ lỡ nhau cả quãng thanh xuân dài trong quá khứ nhưng có lẽ chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng và sẽ khiến những năm tháng Đại học sắp tới đẹp đẽ như những năm tháng học trò vậy. Những năm tháng có nhau của tôi và cậu.

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Ngày bạn thân có bạn thân mới, chắc hẳn ai cũng sẽ giống tôi, giằng xé giữa hai sự lựa chọn. Nhưng đôi khi từ bỏ lại là câu trả lời bản thân thấy hợp lí nhất lúc đó. Từ bỏ một mối quan hệ thân thiết thật ra vô cùng khó, khó bởi chính những kỉ niệm đã có với nhau. Nhưng giữa chúng tôi từ khi nào không còn sự kết nối mà là gượng gạo thì cố gắng đến mấy tình bạn ấy vẫn sẽ vỡ tan.

Chuyện tình chưa kịp đặt tên

Chuyện tình chưa kịp đặt tên

Chúng tôi cứ tiếp tục làm bạn như thế, hồn nhiên cười đùa, vô tư trêu chọc, không chút gượng gạo. Tôi cứ nghĩ mọi thứ đã quay về vị trí vốn có của nó.

Một tấm vé khứ hồi về ấu thơ mang tên 'bánh Tò Te'

Một tấm vé khứ hồi về ấu thơ mang tên 'bánh Tò Te'

Tết Trung Thu sẽ được ăn bánh nướng bánh dẻo, Tết Nguyên Đán được ăn bánh chưng, Tết Hàn thực được ăn bánh trôi, Tết Đoan Ngọ - mẹ sẽ làm bánh Tò Te.

Chợ và những ký ức không phai

Chợ và những ký ức không phai

Chợ có thể không là một không gian có điều hòa, cũng có thể không đầy đủ các món hàng và được trang trí bày biện bắt mắt như siêu thị hay chợ online. Nhưng với tôi, chợ luôn là nơi mà tôi muốn đến nhất dù ở bất cứ đâu. Bởi chợ trong tôi luôn là những kí ức không phai về những nét đặc trưng của từng vùng và những giá trị tinh thần mà chỉ những người gắn bó mới cảm nhận được.

Tôi yêu em

Tôi yêu em

Nếu tôi là mặt trời, Nguyện bao bọc lấy em bằng muôn vàn nắng ấm.

Vai anh là bình yên

Vai anh là bình yên

Cần vai anh dựa đầu Bình yên cho em ngủ.

Chữa lành trái tim nhau

Chữa lành trái tim nhau

Có lẽ chúng ta là hai người thợ khéo tay, chúng ta đã làm rất tốt công việc của mình là đến và chữa lành trái tim cho nhau. Nhưng nỗi đau từ những cuộc tình trước để lại dường như khiến cả hai nghi ngại, và cho dù không nói nhưng cũng âm thầm đồng ý với nhau giữ cho nhau một ranh giới, để lỡ khi một trong hai rời khỏi, sẽ không đau như những lần chia tay trước.

Tuổi trẻ sẽ trôi qua rất nhanh nên đừng ngại ngần tháo kén bước ra ánh sáng

Tuổi trẻ sẽ trôi qua rất nhanh nên đừng ngại ngần tháo kén bước ra ánh sáng

Giờ đây, nếu ai đó hỏi tôi “Tuổi trẻ đánh mất rồi có quay lại được không” tôi sẽ không chần chừ mà nói không nên đừng ngại ngần mà tháo kén bước ra ánh sáng.

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

Chúng con đã đủ lớn để có trách nhiệm và nhận thức được những gì mình đang làm, chúng con biết cuộc đời này không đẹp như bức tranh nhưng để vẽ nên một bức tranh nhất định phải có một vài gam màu tối.

back to top