Vị Tết quê nhà
2016-02-07 01:00
Tác giả:
Hương Giang
Phố vắng lên đèn
Phố mờ mờ sương
Người đi dưới phố
Mà lòng người mờ sương hơn phố…
Sài Gòn mấy bữa nay lạnh! Những cơn gió se sắt đuổi bắt nhau trên những dãy phố dài tưởng như vô tận, bầu trời đùng đục một màu xám tro lạnh lẽo. Chỉ như vậy thôi cũng đã làm nên mùa đông của Sài Thành. Dù rằng nó chẳng thấm vào đâu so với cái giá lạnh buốt da buốt thịt của Hà Nội nhưng cũng đủ cho những kẻ tha hương cảm thấy tê tái. Những kẻ mà lâu lắm rồi chưa được chạm vào mùa đông, những kẻ phải gói ghém lòng mình trong những vỏ bọc sắt đá để đi tìm ước mơ nơi chân trời mới. Có người thành công, có người thất bại, có người vẫn đang chơi vơi trong hành trình ước mơ của chính mình. Dù cho đang đứng ở vị trí nào của lộ trình đi tới hạnh phúc thì những con người đấy đều có chung một nỗi niềm riêng se sắt như nhau: đó là nỗi nhớ quê hương da diết, đó là niềm ước ao được một lần nữa sống trong hương vị Tết quê nhà.
Nếu như Sài Gòn chợt mưa chợt nắng đỏng đảnh như cô gái mới lớn thì Hà Nội lại kiêu kì như nàng thiếu nữ đang ở độ tuổi xuân thì chin chắn và sâu sắc. Nhiều người cho rằng Hà Nội đẹp nhất mùa thu. Mùa với những cơn gió dịu dàng mát lạnh như cốc thạch để lạnh óng ánh sắc vàng, với hình ảnh “ bầy Sâm Cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời” , với hàng cây ven đường xào xạc trút lá giăng mắc khắp những con phố và lòng người. Thế nhưng khi đã đi xa đến hẳn một phương trời khác tôi mới hiểu ra rằng: điều mà tôi nhớ nhất không phải là trời thu lộng lẫy mà lại là cái không khí ám ảnh của những ngày giáp Tết.

Nhớ đến quay quắt cái mảnh trời u ám, mây đặc quánh từng cục cảm tưởng như giơ tay lên là với được ở vùng quê ngoại thành. Nhớ cái mùi âm ẩm, ngai ngái cùng những cơn gió mùa Đông Bắc lạnh đến tê lòng. Dù là hai tay run lâp cập vì lạnh mà lòng thì cứ háo hức nhảy chân sáo theo bà đi chợ phiên - phiên chợ những ngày giáp Tết như gói trọn hồn cốt của cả nền văn hóa Bắc Bộ. Người bán kẻ mua tấp nập, những cành đào chúm chím khoe sắc, những chậu quất được tỉa tót cầu kì, đôi áo len rực rỡ sắc màu mà không đứa trẻ nào có thể rời mắt, những thức quà dân dã giản dị như: bát cháo quẩy nóng hổi, cặp bánh rán tẩm đường vàng ươm, đôi bánh giầy tròn mấy kẹp giữa là miếng giò nhỏ xinh ... thứ mà có lục tung cả Sài Gòn lên cũng không tìm được hoặc tìm được nhưng không thể nào có được vị như thế. Vị của quê nhà!
Nhớ đến những tháng ngày còn cắp sách đến trường, buổi học cuối trước khi nghỉ tết bao giờ cũng bồi hồi đầy cảm xúc. Ngồi trong lớp mà cứ nhấp nhổm theo tiếng trống của đoàn người tập múa lân múa rồng. Rồi khi các bạn khoe những bộ áo quần mới được ba mẹ mua cho diện chưng tết mà lòng cảm thấy lo lắng khi lứa gà cuối năm mẹ chưa bán hết, ba đi làm xa ở tỉnh chưa về, không biết tết này có được mua đồ mới không? Tâm trạng bùi ngùi buồn man mác cho đến lúc trống trường đã điểm, tạm quên đi hết những nỗi sầu bất chợt ấy mà chạy ùa về nhà cùng bà dọn nhà đón Tết.

Và có lẽ không ai có thể quên được thứ hương ấy - một thứ hương đặc trưng của những ngày Tết miền Bắc. Đó là mùi hương trầm ấm áp trong những chiều 30 Tết hòa quyện trong bầu không khí ngày đông lạnh giá. Một thứ hương mà nó chứa đựng được quá nhiều điều không thể nói hết được: một chút gì đó thành kính của tấm lòng con cháu luôn nhớ về cội nguồn, một chút gì đó ấm áp sum vầy khi cả nhà sau một năm vất vả lại quay quần bên nhau và có cả một chút gì linh thiêng mà người ta vẫn gọi là quê hương. Tất cả những hương vị ấy tạo lên một thứ hương đặc biệt lan tỏa theo thời gian , men theo cả không gian và ẩn sâu vào kí ức của mỗi người. Để rồi khi đã đi đến một nơi thật xa rồi, bất chợt gặp đâu đó thứ hương quê ấy mà lòng lai thấy rưng rưng đến lạ kì.
Rồi cũng sẽ đến lúc chẳng đếm nổi được mình đã đón bao nhiêu cái Tết xa nhà . Ai rồi cũng phải lớn lên, cũng phải bước đi trên con đường dành riêng cho mình. Nhưng có lẽ trong thâm tâm của mỗi người con xa quê như tôi, hình ảnh của ngày tết quê nhà: âm thanh ấy, màu sắc ấy, hương vị ấy mãi mãi là những kí ức đẹp nhất ru lòng mình luôn nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, nhớ về chốn quê hương thanh bình của riêng mình.
© Hương Giang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.












