Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
2026-07-13 22:37
Tác giả:
Uyển Lý
Chương 1: Chiếc Lưới Dưới Ánh Đèn Hoa Lệ
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Tô Diệp đứng ở một góc khuất gần ban công, khẽ siết chặt ly nước trái cây trong tay. Cậu vốn không thuộc về thế giới này. Nếu không vì lời khẩn cầu của vị trưởng bối trong ngành để đến giao một tập tài liệu dự án khẩn cấp, cậu đã không mặc một bộ âu phục đơn giản rồi lạc lõng bước vào đây.
"Tổng giám đốc Hạ, chúc mừng anh!"
"Nghe danh Hạ tổng đã lâu, tuổi trẻ tài cao, thật khiến chúng tôi ngưỡng mộ."
Tiếng xôn xao xầm xì từ phía cửa chính hút mọi ánh nhìn về một phía. Tô Diệp theo bản năng cũng ngước mắt lên.
Trán cậu bỗng chốc đờ đẫn.
Người đàn ông đang được đám đông vây quanh, mặc bộ Tây phục thủ công màu đen tuyền cắt may tinh xảo kia... chính là Hạ Hoài.
Nhưng anh không còn là chàng trai năm hai mươi mốt tuổi với nụ cười ấm áp, mặc chiếc áo sơ mi trắng nhuốm nắng sân trường năm ấy nữa. Hạ Hoài của hiện tại cao lớn, bờ vai rộng vững chãi, ngũ quan sắc sảo như điêu khắc. Đôi mắt anh sâu hoắm, lạnh lùng, mang theo sự thâm trầm của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực. Khí chất áp bức toát ra từ anh khiến người đối diện phải dè chừng, cung kính.
Tô Diệp run lên, lồng ngực thắt lại. Quá khứ như một cuốn phim tua chậm ùa về, nhưng thực tại tàn nhẫn đã tát tỉnh cậu: Anh đã thay đổi rồi, hoàn toàn trở thành một người xa lạ bản lĩnh và đáng sợ.
Cậu hoảng loạn, chỉ muốn ngay lập tức quay lưng rời khỏi nơi này. Nhưng vừa lùi lại một bước, ánh mắt lười nhác, sắc bén của Hạ Hoài bỗng xuyên qua đám đông, chuẩn xác khóa chặt lấy hình bóng của cậu.
Bốn mắt nhìn nhau giữa không gian ồn ã.
Hạ Hoài không hề ngạc nhiên. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong rất mỏng, lạnh lẽo nhưng đầy vẻ thỏa mãn của một thợ săn thấy con mồi tự bước vào bẫy. Anh từ tốn nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt nhìn Tô Diệp giống như đang nhìn một vầng trăng sáng sau bao năm bay lơ lửng trên cao, nay cuối cùng cũng rơi thẳng vào chiếc lưới anh đã giăng sẵn.
Một nước đi cực kỳ "phúc hắc" đúng chuẩn Hạ Hoài luôn! Anh ấy vừa muốn gây áp lực trực tiếp để Tô Diệp không thể chạy trốn, lại vừa muốn dùng quyền lực để buộc "ánh trăng sáng" phải tự nhún mình bước về phía mình.
Tô Diệp giật mình trước ánh mắt ấy, da đầu tê dại. Dự cảm chẳng lành mách bảo cậu phải rời đi ngay lập tức. Nhưng cậu vừa mới quay người, định lách qua lối ban công để ra cửa sau, thì một bóng đen cao lớn đã từ phía sau bao trùm lấy cậu, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh quen thuộc trộn lẫn với mùi rượu vang thượng hạng.
Hạ Hoài không biết từ lúc nào đã tách khỏi đám đông, sải bước dài thẳng tiến về góc khuất của cậu. Anh đứng chặn ngay lối đi duy nhất ra khỏi ban công, đôi tay thọc vào túi quần, hoàn toàn chặt đứt đường lui của Tô Diệp.
"Đã đến rồi, sao lại vội vàng bỏ đi như vậy, Tô thiếu gia?"
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên ngay trên đỉnh đầu. Chữ "Tô thiếu gia" được anh nhấn nhẹ, mang theo sự mỉa mai kín đáo khiến tim Tô Diệp nảy lên một cái.
Tô Diệp cứng đờ người, chầm chậm ngẩng đầu lên. Ở khoảng cách gần thế này, áp lực từ vóc dáng và khí chất của Hạ Hoài càng làm cậu ngột ngạt. Cậu cố giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể:
"Hạ tổng... Chúc mừng anh. Tôi chỉ đến để gửi tài liệu cho dự án của bác Lâm, giờ gửi xong rồi nên tôi xin phép..."
"Tài liệu?" Hạ Hoài khẽ nhướng mày, ánh mắt quét qua tập hồ sơ trên tay Tô Diệp, rồi dửng dưng buông một câu: "Dự án đó do tôi trực tiếp duyệt. Bác Lâm của cậu chưa nói với cậu rằng tài liệu này phải đích thân người phụ trách ký nhận sao?"
Tô Diệp ngẩn ra: "Nhưng trợ lý của anh..."
"Trợ lý không có quyền hạn đó." Hạ Hoài cắt lời, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của cậu. Anh ghé sát lại gần, thanh âm trầm xuống chỉ đủ cho hai người nghe: "Tối nay tôi bận tiếp khách. Mười một giờ đêm nay, mang tập tài liệu này lên phòng tổng giám đốc ở tầng 66 gặp tôi. Nếu cậu không đến, dự án của bác Lâm... coi như hủy bỏ."
Nói xong, Hạ Hoài không đợi cậu trả lời. Anh lùi lại một bước, khôi phục dáng vẻ cao ngạo thường ngày, khẽ gật đầu chào rồi xoay người bước thẳng về phía dàn quan chức cấp cao đang vẫy gọi.
Bóng lưng anh thẳng tắp, cô độc nhưng đầy quyền lực.
Tô Diệp đứng chết trân tại chỗ, bàn tay siết chặt tập tài liệu đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Hạ Hoài biết thừa dự án này quan trọng với ân nhân của Tô Diệp đến mức nào. Đây không đơn thuần là một cái cớ, đây là một mệnh lệnh. Anh đang công khai dùng thế lực để ép cậu phải tự mình bước vào phòng riêng của anh khi đêm muộn.
Chiếc lưới đã bủa vây, và Tô Diệp biết, cậu không còn cách nào khác ngoài việc tự mình dấn bước.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

