Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong nắng xuân về hong khô nỗi nhớ

2017-01-16 01:05

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày tôi lên xe hoa đi lấy chồng, mặc dù tôi có gửi thiệp mời nhưng Khánh vắng mặt. Tuy nhiên trong số quà mừng có một hộp đựng bên trong một con gấu bông màu hồng rất to, không ghi tên người tặng. Chồng tôi thì cười bảo: “Ai lại đem tặng gấu bông cho đám cưới!” Nhưng chỉ mình tôi biết quà ấy của ai vì chỉ Khánh biết tôi thích các con thú nhồi bông mà thôi.

***

Một năm nay tôi sống trong tâm trạng của một kẻ đánh mất thứ quý giá: tình yêu. Mặc dù sống bên chồng nơi xứ lạ quê người nhưng lòng tôi vẫn nhớ về quê hương, về Khánh - mối tình đầu của tôi.

Bang Alaska mùa đông tuyết rơi nhiều, cái giá lạnh như xoáy vào thân thể mặc dù đã mặc đủ áo ấm. Anh Thanh đã đi làm việc ngoài cảng, làm lái xe chở container rất vất vả và nguy hiểm vào những ngày tuyết rơi dày trên đường đi.

- Một ngày như mọi ngày!

Tôi tự nói một mình rồi tìm chiếc đĩa nhạc Trịnh cho vào máy. Vào lúc thế này, tôi muốn tìm sự đồng cảm từ những ca từ của nhạc sỹ để quên nỗi buồn giữa căn nhà trống trải :

"Một ngày mùa đông

Một người Việt Nam

Ra bên dòng sông

Nhớ về cội nguồn

Nhớ về con đường

Từ đó ra đi...” (Ngụ ngôn mùa đông)

Khu vườn trước nhà bây giờ chỉ còn vài cái cây khô, tuyết phủ đầy trên các cành khẳng khiu, chảy xuống thành những cột nhũ long lanh như nước mắt của tôi và anh hôm cuối cùng gặp nhau. Tôi thương anh từ khi còn là cô bé sinh viên năm thứ nhất. Anh lớn hơn tôi gần mười tuổi, tốt nghiệp sư phạm đi dạy học vài năm rồi, nên mặc dù chung xóm tôi hay gọi anh bằng chú.

 Mong nắng xuân về hong khô nỗi nhớ

Bị gọi như thế, anh chỉ cười và bảo:

- Hồi xưa cả bọn mình leo tường vào nhà chùa hái xoài tượng về chấm nước mắm đường, Trâm còn gọi tôi là anh Khánh mập. Sao mới vài năm, thành sinh viên mà đã chê tui già?

Sau lần bị trách móc, tôi không gọi anh bằng chú nữa. Ngoài giờ đi dạy học, Khánh còn tự nguyện làm gia sư không công cho tôi. Chẳng những không lấy tiền dạy thêm mà lúc nào học xong, tôi cũng được anh tặng kẹo chocolate hoặc gói ô mai cam thảo ngon tuyệt! Nhà anh chỉ có hai mẹ con sống với nhau bởi ba anh mất khi mẹ anh còn rất trẻ. Mẹ anh cũng là cô giáo dạy tiểu học một trường gần nhà, bà đã một mình nuôi anh khôn lớn và thành tài nên kinh tế gia đình chỉ tạm đủ.

Tình cảm của Khánh chu đáo như một người anh dành cho em gái, chúng tôi vui vẻ bên nhau qua bốn mùa đi chợ tết và ngắm hoa mai nở. Hôm tôi được anh khao một bữa ngoài quán cà phê để mừng tôi tốt nghiệp đại học, Khánh tặng hoa để tỏ tình với tôi. Là con gái mới lớn, trái tim tôi chưa trải qua cuộc tình nào nên nghe anh nói lời yêu thương, tôi run lên vì xúc động. Anh cầm lấy tay tôi khiến tôi ngượng ngùng và đôi má nóng bừng khi anh đặt một nụ hôn đầu tiên. Kể từ lúc nhận lời yêu anh, tôi sống trong khung trời mộng mơ, say đắm với ước mong sẽ về chung sống một nhà trong tương lai.

Tôi xin vào làm tại một công ty may mặc thời trang. Hàng ngày tôi siêng năng với công việc mình yêu thích, tối lại nói chuyện với Khánh. Vào ngày nghỉ tôi lại cùng anh xem phim, dạo phố thật vui vẻ...

Một hôm dì út của tôi đưa một chàng trai đến nhà tôi. Dì giới thiệu cậu ta là con trai của người bạn thân, mới bên Mỹ về, còn độc thân nên muốn tạo điều kiện làm quen với tôi. Hợp nhau sẽ cưới liền để làm thủ tục đưa sang Mỹ. Tôi đã có Khánh nên không bằng lòng chuyện mai mối này, nhưng nể nang dì nên tôi không thể phản đối ra mặt được. Trái lại qua buổi sơ giao này, cha mẹ tôi có vẻ thích anh việt kiều tên Thanh này nên liên tục khuyên tôi bằng lòng kết hôn với anh.

Tôi không dám thổ lộ với Khánh vì sợ anh buồn nhưng trước sự chọn lựa giữa chữ hiếu và chữ tình, tôi đã chấp nhận buông tay anh rồi, Khánh ơi! Một lễ cưới đưa người con gái vừa biết yêu sang xứ lạ với người khác, để lại một mùa đông khắc nghiệt cho người con trai tội nghiệp nơi quê nhà. Ngày tôi lên xe hoa đi lấy chồng, mặc dù tôi có gửi thiệp mời nhưng Khánh vắng mặt. Tuy nhiên trong số quà mừng có một hộp đựng bên trong một con gấu bông màu hồng rất to, không ghi tên người tặng. Chồng tôi thì cười bảo: “Ai lại đem tặng gấu bông cho đám cưới!” Nhưng chỉ mình tôi biết quà ấy của ai vì chỉ Khánh biết tôi thích các con thú nhồi bông mà thôi. Sống bên chồng, tôi phải làm tròn bổn phận của mình nên chỉ có thể cất giấu hình ảnh Khánh trong ký ức.

 Mong nắng xuân về hong khô nỗi nhớ

Qua bạn bè tại quê hương, tôi biết dù một năm đã trôi qua nhưng vết thương lòng của Khánh vẫn chưa thể lành. Anh yêu tôi nhiều lắm nhưng duyên phận của chúng tôi chỉ đến vậy rồi chia xa. Tiếng nhạc đã tắt nhưng người phụ nữ đứng bên song cuửa vẫn khóc thầm, ngoài trời tuyết cứ rơi.

...Bà Ngọc Trâm vừa từ nước ngoài về Việt nam. Lần này bà về, việc trước tiên là xây lại hai ngôi mộ cho cha mẹ bà như một hành động chuộc lỗi vì đã không thể có mặt tại tang lễ hai đag1 sinh thành. Sau đó bà sẽ tìm gặp lại anh Khánh.

Thực hiện việc hiếu thảo đã xong, hôm nay bà Trâm đến nhà ông Khánh. Vẫn con hẻm nhỏ quen thuộc, nhà bà đầu xóm, nhà ông cuối xóm nhưng sao bà có cảm giác hình như khoảng cách rất xa khiến bước chân nặng nề hơn. Kia rồi! Vẫn ngôi nhà mái ngói, tường vôi xanh, cánh cổng thấp dưới một giàn hoa tigôn hồng nhạt. Từng có nhà thơ gọi tigôn là loài hoa tim vỡ. Riêng bà cũng có một con tim không lành lặn khi yêu một người mà không được nắm tay đi cùng nhau trong cuộc đời. Bà cất tiếng gọi, một bóng người đàn ông gầy gò, tóc hoa râm bước ra mở cổng. Người đàn ông chợt kêu lên ngạc nhiên:

- Là Trâm sao em?

Ngoài đường đã có không khí tết... Cuộc gặp gỡ giữa họ chắc chắn sẽ có nhiều điều để nói, để giải bày những gì chất chứa trong tim, nhưng người viết mong những tia nắng ấm của mùa Xuân do bà Trâm đem đến sẽ hong khô nỗi nhớ của ông giáo Khánh cô đơn giữ trong lòng suốt hai mươi năm.

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top