Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

2026-07-13 11:15

Tác giả: An Nhiên


Thành phố những ngày tháng Bảy luôn đón bằng những cơn mưa rào bất chợt, nhanh đến rồi đi, để lại trên mặt đường nhựa thứ mùi nồng ẩm của đất hoàng hôn. Tôi ngồi trong một quán cà phê cũ nằm sâu trong hẻm nhỏ, lật giở từng trang của cuốn sổ tay sờn gáy. Tiếng chuông gió ngoài cửa khẽ leng keng, kéo theo một làn gió mát lạnh mang hương vị của những ngày xưa cũ ùa về.
Mười năm trước, cũng vào một chiều mưa tầm tã như thế này, tôi và Vũ từng ngồi cạnh nhau dưới mái hiên của trạm xe buýt số 14. Khi đó, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười tám tuổi, trong túi không có quá hai mươi nghìn đồng nhưng lại sở hữu cả một bầu trời ước mơ ngây ngô.
"An Nhiên này, sau này nếu giàu có, cậu muốn mua gì nhất?" – Vũ vừa vắt bớt nước trên gấu áo đồng phục, vừa quay sang nhìn tôi, đôi mắt sáng lên nụ cười tinh nghịch.
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi khúc khích cười: "Tớ sẽ mua một chiếc vé thời gian. Để nếu sau này cuộc sống có mệt mỏi quá, tớ sẽ bấm nút quay về đúng buổi chiều ngày hôm nay. Để thấy Vũ bị ướt như chuột lột thế này."
Vũ bật cười, thanh âm trong trẻo hòa vào tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Cậu ấy đưa tay quệt giọt nước mưa còn đọng trên trán tôi, khẽ thì thầm: "Được, vậy tớ sẽ là người bán chiếc vé đó cho cậu. Giá của nó chỉ đúng hai mươi nghìn đồng thôi nhé!"
Lời hứa tuổi mười tám như một vệt mực chu sa vẽ lên trang giấy trắng của thanh xuân, rực rỡ và tưởng chừng không bao giờ phai dấu. Nhưng cuộc đời vốn dĩ không có chiếc vé khứ hồi nào cả. Tốt nghiệp đại học, dòng đời xô đẩy chúng tôi về hai hướng khác nhau. Tôi ở lại thành phố chật chội với những bản kế hoạch dày cộp, còn Vũ chọn lên đường đi tìm chân trời mới nơi xứ người. Chúng tôi không cãi vã, không có sự xuất hiện của người thứ ba, chỉ là khoảng cách và thời gian đã âm thầm bôi nhòa đi những tần số vốn từng rất trùng khớp.
Chiều nay, tiếng chuông điện thoại chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Một số máy lạ, nhưng những con số cuối lại quen thuộc đến mức tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
"Alo, An Nhiên phải không?" – Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm ấm, có phần chững chạc hơn mười năm trước, nhưng ngữ điệu quen thuộc ấy thì không thể lẫn vào đâu được.
"Vũ... phải không?" – Tôi nghe thấy giọng mình run lên khe khẽ.
"Tớ về rồi. Tớ đang ở trạm xe buýt số 14. Thành phố lại mưa rồi Nhiên ạ. Cậu... có thể cho tớ mượn hai mươi nghìn để mua một chiếc vé xe buýt đến gặp cậu không?"
Nước mắt tôi đột ngột rơi xuống, nhòa đi cả dòng chữ trong cuốn sổ tay. Hóa ra, mười năm qua, chiếc vé thời gian ấy vẫn luôn được giữ gìn vẹn nguyên trong ký ức của cả hai đứa. Hai mươi nghìn đồng năm ấy không mua được quá khứ, nhưng hai mươi nghìn đồng ngày hôm nay lại mở ra cánh cửa cho một khởi đầu mới. Tôi đứng bật dậy, cầm chiếc ô che mưa, chạy nhanh về phía trạm xe cũ. Bởi tôi biết, ở nơi cơn mưa tháng Bảy thanh xuân ấy, có một người vẫn đang đứng đợi tôi quay về.

© An Nhiên - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

back to top