Còn duyên chúng ta sẽ cùng đến bến bờ hạnh phúc
2020-12-08 01:25:00
Ánh chiều tà buông xuống bên khung cửa, Đức Anh từ phòng họp đi ra thấy Mai cùng Tuấn Anh. Ngắm nhìn bức tranh hạnh phúc ấy, anh khẽ thở dài. Và anh tin, dù sớm hay muộn thì hạnh phúc cũng sẽ gõ cửa trái tim mỗi chúng ta. Thử thách là liều thuốc giúp tình yêu thêm hương vị. Sau khi trải qua nhiều thử thách, nếu còn duyên thì chúng ta sẽ bến bờ hạnh phúc.
Chỉ cần anh không buông em sẽ luôn nắm chặt
2020-12-07 01:28:00
Anh chìa bàn tay về phía của cô, cô gật gật đầu nắm lấy bàn tay anh, đan ngón tay vào. Cho dù đời này trải qua bao nhiêu chuyện, cô vẫn nguyện nắm lấy bàn tay này, chỉ cần anh không buông thì cô nhất định sẽ nắm lấy.
Người đến sau à, hãy xoa dịu và yêu thương nỗi đau của cô ấy!
2020-12-06 01:25:00
Đàn bà cũ, nghe thì chua xót nhưng cũng rất xứng đáng được yêu thương. Bởi, họ đã từng ngại yêu sau đổ vỡ, nhưng cũng sẽ lay động trước chân thành của ai đó dành cho mình. Và người đến sau à, hãy xoa dịu cơn đau ấy, hãy cùng cô ấy cất lại quá khứ kia đi, và bắt đầu một tương lai mới với những ấm áp đang chờ đợi.
Em sẽ chờ anh nhưng không phải là mãi mãi
2020-12-04 01:24:00
Gió thổi tung ô cửa sổ, lật từng trang nhật ký cũ đã ố vàng. Và tôi sau câu nói ấy cũng đã sẵn sàng cho sự lựa chọn của chính mình. Sự lựa chọn cho một cuộc hôn nhân đã từng có với nhau rất nhiều kỉ niệm, nhưng những kỉ niệm ấy giờ đây chỉ mỗi tôi chờ đợi và nhớ đến nó mà thôi.
Góc ngăn đầy màu nắng
2020-12-03 01:25:00
Sau này, cô không chỉ ăn được kem sầu riêng mà còn rất thích sầu riêng. Không chỉ vì cái hương vị đặc biệt của nó, mà còn bởi có một người đã từng giúp cô nhận ra điều đặc biệt đó. Và chàng trai có đôi mắt hiền lành ấy, đã luôn ở lại trong một góc ngăn đẹp đẽ, đầy màu nắng, đầy kỉ niệm trong trái tim cô.
Thanh xuân có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc
2020-12-02 01:27:00
“Anh à, đối với em, anh mãi là một điều tuyệt vời nhất. Ngủ ngon, anh nha. Và thanh xuân này, chúng ta ai cũng có thật nhiều nỗi buồn nhưng nhất định sẽ có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc”.
Những vệt nắng bình yên
2020-12-01 01:25:00
Bầu trời thật đẹp. Từng làn gió mát rượi thổi qua, cho Nguyễn cảm giác chính những làn gió ấy, đang đuổi theo những vệt nắng đang chạy mải miết về phía chân trời. Những vệt nắng như tâm hồn anh lúc này vậy, đẹp đẽ và bình yên.
Tạm biệt nhé Sài Gòn, tạm biệt cô gái tôi thương
2020-11-30 01:28:00
Bật chế độ máy bay rồi tắt nguồn điện thoại, ngoảnh lại nhìn nơi mình gắn bó đã nhiều năm, có lẽ đã đến lúc phải đi rồi. Kéo hành lý lên máy bay, đến một chân trời khác, chân trời mà tôi đã hằng ao ước nhưng vì cậu ấy mà tôi đã tự mình khép cửa lại với ước mơ của mình. "Tạm biệt nhé Sài Gòn, tạm biệt cô gái tôi thương".
Ông chờ cháu nhé, cháu nhất định sẽ trở về
2020-11-28 01:20:00
Mặt trời đã vượt qua ngọn tre. Lão Bồng tiễn hai mẹ con thằng Vinh ra tận chỗ đón xe. Chiếc xe mờ dần khỏi tầm mắt lão, mà trong đầu lão còn vang tiếng thằng Vinh “Cháu sẽ về, sẽ trở về ông ạ”.
Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc
2020-11-26 01:25:00
Trong những lần nhớ quê nhà da diết, chị ngước mặt lên trời đưa mắt hướng về phía xa xôi, nơi ấy có căn nhà của chị, có dáng mẹ già và hơi thở của chị từ lúc chào đời. Đó cũng là động lực luôn nhắc chị phải cố gắng nhiều hơn nữa dù nằm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chị lấy tay lau nước mắt rồi lặng lẽ nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp như những cánh hoa nở trong vườn xuân.
Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất
2020-11-25 01:20:00
Thời gian đã đổ lên lưng tường đầy rêu phong, nhưng ký ức tuổi thơ bên chị nó còn mãi trong tôi, như một bộ phim quay chậm ghi lại những khoảnh khắc rất êm đềm, lặp đi lặp lại làm người xem ấn tượng mãi không thôi. Tôi nhớ tiếng rao của chị, hồi đó tôi hay đi sau lưng chị cười chọc vì tiếng rao lớn mà chả có ai mua. Thế mà bây giờ tôi lại rơi nước mắt khi nhớ tới tiếng rao "Ai mua khoai mì không" đứng trước di ảnh chị, miệng tôi cứ gọi "Chị Nguyệt ơi, em đã trở về”.
Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên
2020-11-24 01:25:00
Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.




















