Nhớ mùi khói cay nồng trong căn bếp của má
2021-01-02 01:05
Tác giả:
Quang Nguyễn
blogradio.vn - Quê hương là những điều giản dị. Tôi nhớ mùi khói chiều mỗi buổi chạy về ăn cơm, nhớ mùi khói cay nồng nhưng vẫn đứng nhìn má nấu. Mùi vị ấy, tôi đem thời gian giấu vào ký ức từ tuổi thơ cho đến bây giờ.
***
Tôi đứng xem tụi nhỏ chơi trốn tìm dưới dưới cây rơm trước nhà. Sau tiếng đếm của con Sếu, 5, 10, 15, 20, mãi cho đến số 100 chưa dứt cả đám chạy trốn tán loạn. Mắt con Sếu chợt mở ra khi xong câu "Ai đứng gần cây xin tỳ chết luôn”, nó nhìn dáo dác hết nơi này đến nơi khác.
Thằng Chuột nấp sau bụi chuối, nó kéo cái lá chuối xuống che kín người, không quên nhìn sang tôi, lấy ngón tay đưa lên môi báo hiệu im lặng. Riêng con Đẹt chạy ra bờ ao nằm sát người xuống cái lu chứa đựng đầy nước mưa. Phần thằng Lì nhanh như sóc leo lên cây ô môi cao vút, cười khanh khách chẳng sợ con bé Sếu phát hiện.
Nhìn lũ trẻ chơi đùa trong cái nắng chiều rộn ràng tiếng cười nói. Tôi như quay ngược thời gian trở lại và thấy mình qua nét hồn nhiên trên gương mặt mỗi đứa như ngày xa xưa.
Thuở ấy, cũng ngay nơi này, tôi đứng trước ngõ mắt hướng về phía cánh đồng. Dưới bóng chiều tà, dáng của da đi về với chiếc cuốc trên vai và chắc chắn một điều trong túi của cha luôn có con cua đồng đã bẻ càng, đó cũng là món quà của ba cho tôi mỗi ngày để chơi đùa.
Tôi lấy sợi dây buộc vào thân con cua, cứ thả cho nó di chuyển và tôi cầm dây mà đi theo. Mải mê chơi chẳng cần biết giờ giấc, cứ nhìn về hướng nhà mình thấy khói lam chiều, tôi biết sắp tới giờ cơm và chuẩn bị trở về.
Tôi không quên được mùi khoai lang trong nồi cơm, miếng cơm cháy ở cuối nồi. Hương vị ấy vốn dĩ quá đỗi bình thường, nhưng với tôi là cả một trời kỷ niệm đã luôn ở trong ký ức, trong tâm hồn tôi cho tới tận bây giờ.
Ngày ấy dẫu mê chơi đến mức nào cũng phải trở về nhà cho bằng được. Má cứ hay nói các anh.
"Đi chơi chẳng biết giờ giấc, tới giờ cơm cũng phải đi kêu. Tụi bây xem thằng Út mà học hỏi, tới giờ nấu cơm là nó đã về, còn tụi bây thì phải kêu đến rát cổ họng mà còn chưa chịu về”.
Quả thật đúng vậy, khói lam chiều như cái đồng hồ báo thức của tôi trước những bữa cơm gia đình. Tôi trở về đứng rón rén nhìn má dưới cửa bếp, và câu hỏi dường như chiều nào cũng lặp lại.
"Hôm nay có khoai lang không má?”
Má bên bếp lửa với gương mặt lem luốc than đen sau những lần thổi lửa. Bếp cháy phừng phực, tiếng nổ lốp bốp của những chiếc củi khô được cho vào.
"Có, muốn ăn khoai thì ngày nào má cũng mua về bỏ vào nồi cơm cho, miễn con ráng học cho thật giỏi”.
Mùi khói cay nồng, xông lên mắt mũi và nước mắt cứ trào ra như khóc. Trên mái lá xém đen hết cái nhà bếp và từng làn khói lẻn ra ngoài. Biết vậy, nhưng sao tôi luôn muốn đứng đây nhìn dáng của má cặm cụi nấu nướng, chăm lo vun vén cho gia đình. Má cứ nói.
"Đi lên nhà trên đi, ở đây nồng lắm. Lát nữa má chắt nước cơm cho uống."
Má dỡ nắp vớt ra một củ khoai lang đang nằm trong nồi cơm sôi ùng ục, bỏ vào cái chén đưa cho tôi. Tôi vui mừng cầm lấy chạy xung quanh nhà ra cái chõng tre phía trước vừa thổi vừa ăn, thấy ai đi qua tôi cũng đều cười và khoe khoang với họ. Tôi sẽ đợi thằng Tý đi chăn trâu về, tôi cho nó nửa củ còn lại, đổi lại nó cho tôi những hình thù con vật được chính bàn tay nó nặn từ đất sét.
Căn nhà đã hai mươi năm đầy ắp kỷ niệm, đã trải qua mấy mùa đông và những lần gió giông. Tôi nhớ những tiếng xào xạc của mái lá va vào nhau mỗi khi cơn gió lùa. Âm thanh ấy nó reo mãi trong tôi, như trái tim đập để nói lên sự sống của con người, mùi khói lam chiều cứ như là hơi thở và hóa thành tiếng gọi trong trí nhớ người tha hương. Mãi cho tới những năm sau tôi nhớ mãi, ngày ba bàn với má.
"Xong mùa lúa này, mình xây nhà. Bà tính sao?”
"Ừ tôi cũng muốn xây để cho có với người ta, xung quanh đây ai cũng ai cũng xây hết rồi, chỉ có duy nhất nhà mình là chưa”.
"Bây giờ vật liệu xây dựng nó còn rẻ, hay n.gày mai tôi đặt mua trước, rồi xong vụ hè thu này xây luôn. Bà tính sao?”
"Ừ tôi thấy được đó”.
Tôi nghe xong vội vàng chạy tới hỏi ba và má. Đây là chuyện tôi luôn quan tâm tới, khác với những người anh của mình.
"Mình xây ở đây đây hả ba má".
Ba chỉ tay qua cái giàn bí, nơi cái chõng tre tôi hay ngồi ăn khoai và chờ thằng Tý về.
"Xây ở đó”.
Tôi tiếp tục hỏi trong sự lúng túng vô cùng.
"Còn cái nhà cũ thì sao ba?".
Má nhìn về phía giàn bí xanh rờn, vội vàng trả lời.
"Sẽ dỡ bỏ cái nhà cũ”.
"Ủa sao lại dỡ bỏ hả má."
"Chứ để làm gì, đã xây nhà rồi thì về nhà mới. Nhà cũ dột trước dột sau, dỡ ra cho nó trống trải, chứ để cũng không được tác dụng gì”.
"Nhưng bao năm tháng qua, mình vẫn sống trong căn nhà này, cho tới bây giờ, đâu có chuyện gì xảy ra. Thôi ba má đừng xây chi nữa. Ở đây được rồi”.
Ba nhìn tôi cười rồi nói.
"Ở đó mười mấy năm rồi chưa đủ hả con. Sống thì phải đi lên chứ có ai muốn ở nhà tranh vách đất suốt đời bao giờ”.
Có lẽ trong nhà của tôi, ai cũng hào hứng, ngập tràn niềm vui khi nghe tin sắp xây nhà nhưng sao tôi thấy buồn vô cùng. Dẫu biết sống là phải đi lên như câu của ba đã nói.
Ba chỉ tay ra hướng ngoài sông, những chiếc cầu tre của thuở nào cũng thay thế bằng những chiếc cầu bê tông to đùng, và con đường tôi hay chơi đùa đầy đất cát, sình lầy mỗi khi mưa về, đã thay bằng con đổ nhựa rộng lớn thênh thang. Đó là sự phát triển và chúng ta phải đi theo đường lối tiến bộ ấy.
Ngày dỡ nhà, tâm trạng của tôi nặng nề chưa từng thấy. Tôi cứ đi tới đi lui đứng dưới cái bếp, hình ảnh thơ ấu nào đó vụt trở về, chỉ trong chốc lát nữa thôi, nó sẽ trở thành dĩ vãng, và không bao giờ tìm lại được bao giờ.
Tôi lặng lẽ tựa đầu vào cánh cửa bếp, nhìn cái bếp những giây phút sau cùng mà đôi mắt rưng rưng. Như hồi má nấu tôi hay đứng nhìn, khói nghi ngút cay đến chảy nước mắt, bỗng dưng thèm cái vị khói ấy làm sao.
Từ khi về nhà mới, cái gì cũng có đầy đủ, chỉ mỗi thiếu cái khói lam chiều như ngày xưa ấy, nó đã loang vào tâm hồn rồi ở yên trong đấy, chẳng thể nào bay ra được. Giờ chẳng còn nhìn thấy nữa, đã thay thế bằng bếp ga hoặc bếp điện. Hình ảnh khói lam chiều chỉ còn lại trong hoài niệm, theo câu hát mẹ ru cọt kẹt tiếng võng vang vọng mãi một đời người.
Quê hương là những điều giản dị. Tôi nhớ mùi khói chiều mỗi buổi chạy về ăn cơm, nhớ mùi khói cay nồng nhưng vẫn đứng nhìn má nấu. Mùi vị ấy, tôi đem thời gian giấu vào ký ức từ tuổi thơ cho đến bây giờ.
© Quang Nguyễn - blogradio.vn
Xem thêm: Bất chợt nỗi nhớ xa quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

















