Một người lái đò đáng kính
2022-11-20 01:20:00
Chia tay chị trong buổi trưa của một ngày đẹp trời. Chị tiễn tôi đi ra khỏi cổng với nụ cười tỏa trong nắng thật đáng yêu. Tôi đi rồi mà ngoái nhìn lại vẫn thấy dáng chị đứng đó nhìn tôi cho tới khi khuất hẳn. Thật là một con người chỉ biết trọn đời cống hiến việc làm không biết mệt mỏi cho giáo dục dân tộc đúng như Chủ tịch nước tặng Danh hiệu Nhà Giáo Ưu Tú cho chị mà chị lồng danh hiệu ấy vào khung kính trang trọng nhất, treo nơi cũng trang trọng nhất trong ngôi nhà mình ở.
Một thời để nhớ về nghề giáo
2022-11-19 01:35:00
Dành tặng cho thầy cô ấy những bông hoa bất tử của Tây Nguyên sánh với làng hoa ngọc hà lừng danh của Hà Nội để ngợi ca nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Ôm những cái ôm thắm thiết lan toả để chia sẻ những gian lao của tháng ngày tưởng như bị thiên tai nuốt chửng trong bão giông, lũ lụt. Các thầy, các cô nơi miền quê ấy tuy tuổi nghề chưa bằng tôi nhưng thật cao quý biết nhường nào. Và tà áo dài lại tung bay, dịu dàng, duyên dáng trên mỗi sân trường khắp mọi miền tổ quốc làm đẹp thêm bao ước nguyện mai sau.
Vợ chồng quê
2022-11-19 01:20:00
Tôi thấy vui khi chứng kiến tình cảm dung dị, chân chất, có phần hồn nhiên của họ. Nắng gió chỉ có thể khiến họ đen da, chai sần dáng vẻ bên ngoài, chứ tình cảm thì không bị khô cằn vì những nhọc nhằn mưu sinh. Họ dù cuộc sống lam lũ nhưng tình yêu thương, sự quan tâm dành cho nhau vẫn đầy ắp dạt dào, dù sự quan tâm ấy có thể không biểu hiện như nhiều người khác.
Tuổi 18 mình đã từng mong không muốn lớn thêm nữa
2022-11-18 01:20:00
Đôi khi trưởng thành chính là như vậy, bạn phải học cách tìm lối ra cho bản thân, là khi ta học được cách kiềm chế những cảm xúc vào bên trong, là những giọt nước mắt chực chờ rơi xuống mỗi khi nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Mỗi khi bất lực hoang mang nhưng đều được nén lại, cất giấu đi. Và mình của năm 18 tuổi không muốn lớn thêm nữa.
Ở đâu đó luôn có những người cần và yêu thương bạn
2022-11-18 01:20:00
Mạnh mẽ, lạc quan không bao giờ là thừa cả. Dù cuộc sống có đẩy bạn xuống tận đáy vực thì vẫn có một vài lối để để thoát ra. Chỉ là bạn không đủ lạc qua và tỉnh táo để tìm ra nó. Ở đâu đó luôn luôn có những người cần bạn và yêu thương bạn.
Tôi muốn bản thân mình trở nên tốt đẹp hơn
2022-11-17 01:25:00
Chặng đường quá khứ mình đã đi sai đường hay thất bại thê thảm như thế nào, hãy tạm gác chúng gọn gàng lại và khóa thật chặt được không. Đừng mải lo nghĩ nhiều về chúng quá mà hãy xem đó là bài học
Tớ ước năm tháng trưởng thành chúng ta vẫn có nhau
2022-11-17 01:20:00
Tôi thừa nhận mình tầm thường hơn cậu rất nhiều, chỉ đơn giản muốn cậu có thể sống hạnh phúc, đừng mãi đau đớn, cô đơn và bất hạnh như thế nữa. Dù cái điều kiện đi kèm với hạnh phúc của cậu là cái giá tôi có trả cả đời cũng không mua giúp được, nhưng nếu điều chúng ta muốn cứ mãi không thay đổi như thế thì tôi sẽ chẳng hoài nghi hay phủ nhận thêm nữa, đứa trẻ cô độc trong bóng tối đang giãy dụa đấu tranh ấy, tôi sẽ chạy ngược dòng ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày để ôm lấy, ít ra thì chúng ta vẫn còn có nhau, còn là chính mình, cùng bước qua ngày tháng.
Trưởng thành là một hành trình nhưng không đáng sợ đâu em à
2022-11-16 01:25:00
Trưởng thành là ngay cả đến những suy nghĩ nhỏ nhặt nhất cũng đừng nông nổi mà đi nói cho người khác nghe. Trưởng thành là chăm chú lắng nghe câu chuyện của người khác nhưng lại đau đớn cho chính bản thân mình. Trưởng thành thật ra là một loại chấp nhận.
Việc học đã giúp mình lớn lên như nào
2022-11-16 01:20:00
Trải qua mọi chuyện, đến giờ nhìn lại, mình cũng thắc mắc sao hồi ấy mình lại phải khổ sở đến mức ấy nhỉ. Bởi dẫu cho mình có thất bại thì sẽ vẫn luôn có nơi dành cho mình cơ mà, thế giới này rộng lớn đến thế cơ mà.
Sau này trưởng thành, tớ muốn tớ mãi là chính mình
2022-11-15 01:30:00
Cậu ơi, tớ sợ lắm, tớ chẳng còn thấy hình bóng tớ qua chính mình nữa, tớ thấy mình càng ngày càng mệt mỏi khi phải tự ép mình vào chiếc khuôn không vừa người, sống thế này thì mệt mỏi quá, cậu nhỉ? Vậy nên khi có người hỏi, sau này tớ muốn làm gì, thì chắc chắn câu trả lời của tớ luôn là tớ muốn trở thành tớ, chỉ có thế thôi là đủ rồi.
Ta nghe tiếng bốn mùa để thấy những phai dấu mỗi mùa xưa
2022-11-15 01:20:00
Mỗi năm mỗi lớn, sự vội vã của dòng đời cuốn ta khỏi những phút lắng đọng. Ta tự dày vò trong những câu hỏi tưởng chừng không có lời giải, ta đánh rơi một khoảng lặng của bản thân tự bao giờ. Mùa qua, lòng người thay đổi, ta lớn dần lên trong những phai dấu mỗi mùa xưa.
Sự phấn khích so với nỗi sợ hãi
2022-11-14 01:25:00
Tuy nhiên, tâm trí là một điều tuyệt vời. Hãy tưởng tượng nếu bạn có thể kiềm chế nỗi sợ hãi thành sự phấn khích, thì khả năng tự phá hoại bản thân sẽ ít hơn và sẽ có nhiều thành tựu hơn.




















