Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Thay đổi tư duy để trưởng thành

2022-12-02 01:25

Tác giả: phuonghy


blogradio.vn - Nó nhận ra rằng cuộc sống và tuổi thanh xuân còn rất dài, không thể để thời gian cướp mất đi sự tự do bay nhảy của nó. Nó cần được thỏa sức sống hết mình, nó cần phải cảm nhận được hương vị cuộc sống chứ không chỉ là tồn tại và lựa chọn giữa bước tiếp hay dừng lại.

***

Nếu được chọn cho mình một nơi để sinh ra tôi sẽ không chọn gia đình mình. Nếu được chọn nơi để phát triển, để được trưởng thành tôi xin được chọn con đường hiện tại này. Không ai được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn có quyền chọn lựa mình sẽ trở thành một người như thế nào.

Nó một đứa trẻ không gia đình, nhưng nó cũng là một đứa có rất nhiều gia đình. Tuổi thơ của nó là những hạt cà phê và giọt mồ hôi của bà. Nó yêu bà nó lắm nhưng chưa một lần nó dám nói với bà như vậy. Bà, một người đã mang nó đến với cuộc sống này. Ngày còn bé nó luôn theo bà và dành những công việc mình có thể làm chỉ để giúp đỡ bà, dù biết sức trẻ con thì cũng không làm được gì nặng nhọc và cũng không ai cho nó làm. Nhìn bà bị ông bắt nạt nó cũng không ngần ngại, mặc dù biết là sẽ bị mắng, thậm chí là bị ăn roi nhưng nó vẫn đứng dậy bảo vệ bà. Vì trong suy nghĩ non nớt của nó không ai được phép làm tổn thương người mà nó yêu thương nhất. Nó sẽ làm tất cả mọi thứ có thể để bảo vệ bà dù biết mình cũng chỉ là một cô nhóc chân yếu tay mềm.

Rồi ai cũng phải lớn. Khoảng thời gian nó thi vào đại học, bà cũng đã rất đắn đo có nên cho nó đi học hay không vì bà sợ. Bà sợ nó vất vả, sợ không có tiền lo học phí cho nó, bà sợ nó sẽ bỏ ngang vì rất nhiều khó khăn phía trước. Bà từng muốn nó nghỉ học nhưng nhìn thấy trong đôi mắt đẫm nước của nó một sự quyết tâm, không thể ngăn cản được bà chỉ biết động viên nó cố gắng vượt qua mọi thứ.

Và chuyện gì đến cũng sẽ đến, một cô bé rời xa vòng tay bà đến với phố thị xa xôi. Đã không ít lần trên chuyến xe buýt trở về ký túc xá nó đã bật khóc và muốn về nhà với bà. Cũng không biết tự bao giờ một cô bé luôn muốn bảo vệ bà lại trở nên nhút nhát, rụt rè, chỉ muốn quay về nhà để được bà chở che. Nhưng nó chỉ có thể mạnh mẽ khi ở trước mặt bà nó, nó không muốn bà lo lắng về nó.

Một ngày nó nhận được tin mình được đi du học, nó đã rất vui nhưng vẫn không dám nói với bà, nó không muốn xa bà của nó, nó sợ không ai lo lắng cho bà. Nó biết bà thương nó lắm, bà không muốn nó đi xa. Ở trong thành phố nó vẫn có thể về với bà bất kể lúc nào nhưng khi đã đi xa, nó sẽ không thể về thăm bà trong một khoảng thời gian dài. Nhưng nếu nó không đi du học nó sẽ làm bà lo lắng nhiều hơn và khiến bà không yên tâm về nó, mặc dù ở xa nơi đất khách quê người nhưng bà sẽ đỡ phải lo nó vất vả hay là không có tiền đóng học phí. Bà luôn tự hào vì những gì nó làm nhưng nó luôn tự ti và không dám nói với bà những điều nó lo sợ. Nó chưa bao giờ để bà thấy giọt nước mắt khó khăn của nó, nó đã rất đắn đo để quyết định và suy nghĩ. Cũng có đôi lần nó làm bà buồn vì những sự hiểu lầm nhưng điều mà nó hạnh phúc nhất là bà vẫn luôn ở đó và yêu thương nó vô điều kiện.

Thực ra bà biết hết tất cả nỗi lòng của nó nhưng chưa bao giờ bà hỏi nó mà để nó tự quyết định. Bà muốn nó trưởng thành, làm chủ và có trách nhiệm với chính cuộc sống của mình. Ngày nó xếp hành lý để lên đường bà cũng chỉ mong nó được bình an, mạnh mẽ hơn. Bà nuôi nó từ bé, bà hiểu hết tính cách và suy nghĩ của nó. Nhưng để bà không lo lắng nó đã giấu đi tất cả mọi cảm xúc và cũng không biết từ bao giờ một cô bé hay cười trở nên một cô gái đa sầu đa cảm, luôn lo lắng và không dám đối diện với cuộc sống.

Cuộc sống của nó là những mảng màu xám tối tắm, nó không tìm thấy được niềm vui trong cuộc sống của mình. Cũng không còn biết lý do vì sao nó chọn con đường du học, dường như mọi thứ với nó đều thay đổi, không có bà, không có bạn bè, không có mục tiêu. Cuộc sống nó bị đảo lộn khi thay đổi môi trường, nó không hòa nhập được vào môi trường mới, nó cũng không kết bạn được với ai, nó thu mình trong một vỏ bọc và xây dựng hàng rào ngăn cản mọi sự kết nối xung quanh. Nó rơi vào trầm cảm. Mỗi ngày nó bị gặm nhấm trong bốn bức tường, không trò chuyện, không chia sẻ, cũng không kết nối. Nó ghét khi phải trò chuyện với người khác, nó ghét bị cắt ngang bởi những sự sắp xếp mà phải thay đổi, nó ghét khi phải tham gia vào những hoạt động tập thể, và nó chỉ ngồi im thin thít trong những cuộc hội họp bắt buộc. Cũng vài lần nó muốn thay đổi và tìm cho mình lối thoát nhưng trong sâu thẳm tâm hồn nó đầy rẫy những sự lo lắng. Suy nghĩ của nó bị bủa vây bởi những sự chào đón tiêu cực và bởi những sự phán xét. Chính lúc nó nói ra ý kiến, nó luôn nghĩ rằng mọi người không hiểu nó, dĩ nhiên sẽ không lắng nghe và đồng ý với nó. Nó thích được làm những gì nó muốn và nó cũng muốn được mọi người biết đến nhưng nó lại sợ bị phán xét. Có đôi lần nó không dám nói ra quan điểm của mình khiến không biết bao nhiêu lần phải ôm gối khóc tức tưởi. Nó nghĩ mọi người không hiểu nó nhưng nó thì chưa bao giờ mở lòng ra với mọi người. Nó muốn được về nhà với bà, nó muốn từ bỏ mọi sự cố gắng để quay về nhà với nơi nó lớn lên. Nhưng cuộc sống mà đâu phải muốn về là về, muốn bỏ là bỏ và muốn như thế nào cũng được.

Thời gian nó xa nhà cũng là lúc dịch Covid ập đến, mọi nơi đều phải đóng cửa, cách ly và không có chuyến bay nào để có thể trở về nhà. Nó phải chấp nhận đối diện với khủng hoảng của cuộc đời mình. Đã đến lúc nó phải trưởng thành, nó phải lớn, và nó phải tồn tại được trên con đường nó chọn.

Cuộc sống là chuỗi hành trình của biết bao câu chuyện và sự vận hành của nó. Giống như trái đất quay quanh mặt trời, cuộc sống con người cũng không ngừng thay đổi, ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng phải trưởng thành. Trên hành trình đó bạn muốn trở thành người như thế nào đó là một trong những mục tiêu bạn tự đặt ra cho cuộc đời mình. Những gì bạn có được và bạn trở thành như ngày hôm này là kết quả của những gì mà trước đây bạn đã từng mong ước. Nó cũng ước rằng nó có thể thoải mái giao tiếp với mọi người, nó học cách mở lòng hơn để chia sẻ, việc đầu tiên để nó có thể dễ dàng hòa nhập hơn với cuộc sống là học cách thích nghi với môi trường, thay đổi tư duy để tồn tại, nó nhận ra rằng cuộc sống và tuổi thanh xuân còn rất dài, không thể để thời gian cướp mất đi sự tự do bay nhảy của nó. Nó cần được thỏa sức sống hết mình, nó cần phải cảm nhận được hương vị cuộc sống chứ không chỉ là tồn tại và lựa chọn giữa bước tiếp hay dừng lại.

Lúc bé nó chỉ muốn mình trưởng thành để tự do làm điều mình thích mà không cần hỏi ý kiến hay bị bắt ép làm những điều không thích. Khi lớn lên nó lại muốn làm đứa trẻ vô lo vô nghĩ, không cần phải bận tâm ngày mai phải làm gì, phải đối diện với cuộc sống ra sao, hay bận lo lắng về những điều người khác nói, người khác nghĩ, nó được sống trong vòng tay yêu thương của bà và không phải rời xa bà của nó. Trải qua nhiều sự bây giờ nó chỉ muốn cuộc sống nhẹ nhàng hơn với nó, nhưng thật ra điều nó mong muốn nhất là sự bình an trong tâm hồn. Có những thứ mất đi rồi sẽ không thể lấy lại được, cuộc sống là sự vận hành và thay đổi từ những thứ bình dị nhất. Ai rồi cũng phải thay đổi chỉ là bạn chọn thay đổi theo hướng nào mà thôi. Cuộc sống của nó trải qua những khó khăn, nó phải tự học cách trưởng thành vì nó biết bà sẽ không thể bên cạnh nó mãi được, nếu không biết nắm bắt cơ hội thì mọi thứ sẽ dễ dàng tuột mất.

Có những sự thay đổi không bắt đầu từ mong muốn của mình mà chỉ là để làm hài lòng người khác, sự thay đổi này sẽ làm cho chính cuộc sống chúng ta bị xáo trộn. Khi không biết đủ con người thường có xu hướng chạy theo nhu cầu xã hội, đến khi nhận ra thì họ đã không còn cảm thấy hạnh phúc trong việc mình đang và sẽ làm. Có một quy luật rất hay của cuộc sống đó là tính không và tiềm năng vô hạn của nó. Một vật có thể không là gì cả, nhưng nó cũng có tiềm năng trở thành bất cứ thứ gì. Một vật không có nghĩa nhưng nó sẽ trở nên giá trị bởi những ý nghĩa được con người gán vào. Giống như mọi việc xảy ra nếu như nó suy nghĩ và đón nhận một cách tích cực thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn với nó.

Tính cách một người được hình thành, con người họ trở thành  là do mình và những người xung quanh gán cho họ. Trong tư duy của mình, mình mặc định họ là như vậy thì qua một thời gian họ trở thành đúng người mà mình đã gieo. Vậy đằng nào cũng gieo, đằng nào cũng nghĩ, cũng gán, hãy gán những điều tốt đẹp nhất mà mình muốn trở thành.

Thế giới này không đứng yên và cách duy nhất để đảm bảo một tương lai thành công là chấp nhận những ý tưởng mới và những hoàn cảnh mới có thể xảy ra. Giữa vòng xoay hối hả, ai cũng có lúc vội vã chạy theo để tìm con đường của mình, sẽ không ai có thể theo bạn và chỉ dẫn bạn phải làm thế này thế kia. Chỉ bạn mới biết bản thân mình cần phải như thế nào, có hai cách để tồn tại, một là dừng lại để cuộc sống thay đổi bạn, hai là đứng lên và thay đổi cuộc sống.

Chính chúng ta rồi cũng có lúc thay đổi. Kiểu người bạn ghét nhất giờ lại có đôi phần thấu hiểu, cuốn sách bạn từng chê nhàm chán hôm nay đọc lại thấy thấm thía làm sao. Thời gian thay đổi con người. Đừng quá chắc chắn vào bất cứ điều gì, sẽ có ngày bạn chứng kiến những điều từng coi là chân lý sụp đổ trước mắt mình. Cũng là nó ở một độ tuổi khác, vẫn là cô gái bé nhỏ nhưng nó đã mạnh mẽ hơn, nó có thể ngồi nói với tất cả suy nghĩ của mình, ngồi chia sẻ với mọi người câu chuyện của nó, những gì nó trải qua và hạnh phúc của nó trong cuộc đời này. Nó không còn rụt rè nữa, nó đã được là chính nó, và nó đã tạm biệt nó của những năm tháng yếu đuối và sợ hãi. Nó vẫn muốn được về nhà, vẫn mong được yêu thương nhưng sự mong mỏi của nó là được lan tỏa yêu thương và trở về với bà của nó để bà nhìn thấy nó đã thật sự trưởng thành.

Trưởng thành là lúc chúng ta biết cách ngưng nuông chiều cảm xúc của mình, ngưng theo đuổi những cảm xúc ngọt ngào, sung sướng dễ dãi, mọi việc đến đều có lý do của nó, người cần gặp thì nhất định phải gặp, việc xảy ra là nhất định sẽ xảy ra, học cách đón nhận và bước qua nó để tự rút ra cho mình bài học. Trưởng thành để xếp cho mình những mục tiêu và định hướng rõ ràng hơn, dũng cảm vượt qua cảm xúc tiêu cực và cô đơn, làm bạn với chính mình, chinh phục chính mình và nếm trải vị ngọt ở cấp độ cao hơn.

© phuonghy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Giá có thể trốn phố về quê | Family Radio

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Tôi cũng không biết được, anh không muốn về nhà cùng tôi là vì trong kế hoạch tương lai của anh từ trước đến nay chưa từng có tôi trong đó, lúc đó tôi mới hiểu ra thật ra con người là sinh vật có quán tính rất mạnh, tôi biết tôi không phải người chung tình chỉ là tôi không có dũng khí để buông tay, buông tay người bạn đồng hành tồi tệ kia, buông tay cuộc sống yên bình khi đó và từ bỏ cái quỹ đạo cuộc sống mà tôi đã đi.

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.

Những cánh thiên di

Những cánh thiên di

Đôi lần trên đường, thấy thấp thoáng đâu đó một cảnh vật, một bóng dáng thân quen, một hương vị mà tưởng như cha, ngỡ như mẹ của mình đang hiện diện. Giữa một nơi xa lạ, ắt hẳn những điều bình dị ấy khiến lòng mình như được ủi an, những xô bồ của cuộc sống cũng như vơi nhẹ đi phần nào.

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

Có nhiều hơn một lý do để bạn từ chối rời khỏi cuộc sống hiện tại để dấn thân vào một hành trình mạo hiểm nhưng cũng có vô vàn lý do để cỗ vũ bạn dám thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nếu một ngày bạn cảm thấy bí bách trong cuộc sống thường nhật của mình, đấy là lúc bạn cần nói lời từ biệt với vùng an toàn. Mách bạn 6 cách đơn giản để vượt qua giới hạn an toàn của bản thân nhé!

Là do em ảo tưởng mà thôi

Là do em ảo tưởng mà thôi

Tôi nghĩ mình nên tập trung cho việc học tập thì tốt hơn, còn chuyện tình cảm cứ để cho duyên trời sắp đặt vì không thể bắt ép một ai đó thích mình vì bản thân mình đã có tình cảm với người đó, tình đơn phương giữ trong lòng thì đau nhưng nói ra thì càng đau gấp bội, ai chưa một lần tình đơn phương trong đời thì vẫn chưa nếm hết vị đắng ngọt của tình yêu. Tôi sợ tất cả chỉ là nhất thời, chỉ là cảm xúc bộc phát, chỉ là cái gì đó không rõ ràng. Sợ khi yêu rồi sẽ lại phải chấp nhận bị bỏ quên. Anh đã trao cho tôi hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về tôi đó là cảm giác của tình đơn phương.

Một mình giữa phố đông

Một mình giữa phố đông

Lạc lõng giữa phố đông, Phố mà ta hò hẹn, Đôi tim này cách xa, Tình ta có nhạt nhòa?

Vì chỉ có một lần để sống

Vì chỉ có một lần để sống

Vững tin bước, chớ hoài băn khoăn Vì bạn chỉ có một lần để sống Mong trông lại bản thân mình hiện tại Bạn thấy hài lòng, hạnh phúc và an yên.

Em hãy cứ là chính em nhé

Em hãy cứ là chính em nhé

Em muốn học thêm thứ nọ thứ kia nếu em thật sự yêu thích điều đó, chứ không phải để làm hài lòng người khác. Cuộc đời em là do chính em quyết định, em là phiên bản độc nhất trên giới này. Rồi em sẽ tìm được những người chọn ở bên em vì em là chính em, họ yêu thương những ưu, khuyết điểm của em, tôn trọng sự khác biệt của em. Chúc em một đời an vui, và sẽ tìm được người chân thành đối tốt với em.

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

Nếu bạn muốn giữ cân bằng và ngăn chặn sự lo âu của mình, hãy xây dựng một cuộc sống lành mạnh với giấc ngủ chất lượng và những thói quen tốt.

Một nửa nhớ em

Một nửa nhớ em

Trong đêm dài tĩnh mịch Lòng này nhớ tới em Một nửa muốn gần bên, Một nửa lại xa cách.

back to top