Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vài phút suy tư

2022-12-04 01:20

Tác giả: Lê Nguyễn Minh Tiến


blogradio.vn - Ta chịu, ta không thể bỏ qua tiếng nói của cái tôi trong cuộc đời này. Có ai có thấy cái tôi là hại ta chưa. Chưa. Ta chỉ thấy cái tôi bị cá nhân chúng ta hại.

***

Chiều thứ 5, hôm này nghỉ, tôi vừa đọc xong cuốn sách viết bằng tiếng Anh về một chuyên đề lịch sử, nói đúng hơn là một luận điểm về lịch sử. Cả buổi chiều chả còn hơi sức đâu để mà nghĩ ngợi cao siêu, nói chuyện đọc sách triết học hay sử học đâu có đơn giản như lúc mình đọc tiểu thuyết hay truyện đơn thuần được, hơn nữa lại bằng tiếng Anh.

Dầu là thứ tiếng thời thời, lứa thanh niên tôi mà không biết tiếng Anh thì thật là xấu hổ cho ba mẹ ở nhà, phải, ngoại ngữ học bao nhiêu năm – để xem, lứa tôi từ lớp 3 đã được chủ động đăng ký học tiếng Anh, thêm 6 năm còn lại trước ngưỡng đại học được đầu tư có thua gì toán hay lý hay hóa hay văn học đâu – giờ bậc làm cha mẹ thiên hạ khoe, tr con cái mình ai không biết, rành, rồi nói tiếng Anh có thua gì người bản địa. Dùng ngoại ngữ để thẩm thấu, tán tụng về lời của một ông tác giả chưa hề có bản dịch tiếng Việt thì lại càng cần dụng tâm, dụng sức để làm. Đâu có chuyện làm qua loa, dù gì ông ta là người có uy tín trong học thuật, dù đa số người ở trong xã hội này có biết đến đâu.

Đọc tới đâu, tù mù tới đó, nắm tới đâu, sáng tỏ thêm quá trình học tập của bản thân. Kiếp sinh viên, làm không đủ tiền với thiên hạ, chơi cũng chả bằng anh em, chị em thiên hạ, chỉ có một cái học làm ta khác biệt với thiên hạ này. Người lớn dùng cái kinh nghiệm chứ không dùng khoa học để dạy ta về đời sinh viên, cũng như chuyện học hành của ta. Con người ta vì thế mà buông bỏ cái sở trường, ưu điểm mà chạy theo cái sở đoản, nhược điểm mà sinh viên hay có. Quan tâm mà sinh viên cần với quan tâm mà sinh viên thích nó không bao giờ trùng nhau. Hai năm đu không mở mắt, mở lòng mà thấy thân phân mình chạy theo những thứ phù phiếm, mờ mờ, ảo ảo trên đời này. Ừm! Mình nghĩ mình làm chủ, mình là độc tôn trong cuộc đời này.

Nào ngờ cái tôi của ta phản đối kịch liệt. Cơn ưu phiền đột ngột đến rồi đi. Nó biểu tình vì sự vô trách nhiệm của ta với toàn thể cá nhân chúng ta. Nó lúc nào cũng phải chịu trách nhiệm thay ta, vì những hậu quả của ta, vì cái ta đang làm với cảm  xúc. Trước khi vào đại học, trong gia đình, cái tôi – nó tìm sự cảm thông và kết nối trong quan hệ với những người thân của ta. Còn khi ta xa nhà, từ tỉnh lẻ lên thành phố này, cách nhà ta hàng trăm cây số. Ta đã cắt các mối liên kết của nó, đẩy nó vào tình thế thân cô, thế cô phải đối phó.

Ta chịu, ta không thể bỏ qua tiếng nói của cái tôi trong cuộc đời này. Có ai có thấy cái tôi là hại ta chưa. Chưa. Ta chỉ thấy cái tôi bị cá nhân chúng ta hại. Một kẻ tự tử bởi họ không chịu được lời cảnh báo và biểu tình cho những tổn thương mà cái tôi nó phải chịu đựng, vì sự vô trách nhiệm của bản thân họ.

Cái tôi yên vị chịu đựng, nó là nhất nguyên, bất biến từ nguyên thủy đến hiện tại. Cái tôi bị tổn thương nhưng không bị chuyển hóa, tha hóa. Nó là sinh ra từ lý tưởng nhưng không bao giờ ở trong môi trường lý tưởng. Cái tôi luôn thiện mà  thiện ác là một thứ mệnh đề mà đạo đức hiện tại không có sức phân biệt, phân giải, thiết lập từng quy phạm. Cái tôi tự vận động, công việc của nó là chịu đựng hệ quả từ hành động của chúng ta, dưới sự tác động của môi trường, đi theo những hình ảnh, biểu tượng, lời kêu gọi, sai khiến của các dạng quyền lực, và chúng luôn có tác dụng tha hóa. Vì quyền lực - một mệnh đề mà các công cụ đạo đức chưa có sức phân định tường minh, quyền lực có bao hàm đạo đức? Đã có người đưa ra được câu trả lời cuối cùng. Có bao nhiêu hình ảnh của quyền lực trong thế giới mà ta phân biệt được? Thế giới giới này có một số quyền lực mà chúng, may thay, không có mục tiêu chủ động tha hóa. Thật kỳ lạ!

Một kẻ tôi quen biết nhảy cầu tự tử. Tôi có thấy sự tha hóa của họ không. Tôi cũng đang tha hoa, thế hiện đại khiến ta và chúng ta ít nhiều bị tha hóa. Cái tôi của mỗi chúng ta độc nhất, cái tôi có tiếng nói đa dạng và nhiều phương cách cảnh báo cho ta biết. Cơn sầu não mà tôi trải qua trong đoạn đầu đời sinh viên, đó là lúc cái tôi vang vọng lời kêu cứu, phải cứu lấy chúng tôi, người khác chắc cũng nghe được điều này  như tôi đã nghe. Còn một số người, toàn thể bản thân hb che đi bởi những vác ngăn của hiện thực và quyền lực tha hóa. Có lẽ, theo tôi những vách ngăn của họ đã đủ dày để họ còn có thể nghe được tiếng vọng của một cái tôi đang yếu đi. Cái tôi đang làm hại họ, trong không nó không có năng lực gây hại. Cái nó làm là biểu tình, để họ lẫn nó, dù vậy họ không chịu được tình cảnh này hàng ngày, hàng giờ nữa. Bản thân ta cần lắng nghe tiếng vọng của cái tôi, nhưng họ - kẻ tự tử - muốn kết thúc quan hệ của họ với cái tôi. Tôi từng đi nói chuyện với kẻ tự tử mà tôi quen, người đó quyết định chia tay với hiện thực. Sự kết thúc là thứ họ cảm thấy vui vẻ nhất khi nói chuyện với tôi.

Họ kết thúc hiện thực đối với họ, còn tôi cũng vừa kết thúc câu chuyện của tôi. Suy tưởng là một hành động gần với sự mơ màng, mơ mộng. Đó là nghỉ ngơi, cho não để chúng có năng lượng sắp xếp lại những dữ liệu, tri thức phục vụ công cuộc tái sản xuất suy tư của nó.

Trời Sài Gòn mùa mưa và trời đang hầm hầm khó chịu. Chưa gì tôi đã vã mồ hôi. Chiều. Có lẽ tôi cần đi tắm sớm. Rồi lát phải nghĩ coi tối nên ăn gì. Não lúc nào cũng suy nghĩ, còn suy tư thì chưa đến lúc.

© Lê Nguyễn Minh Tiến - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những ngày chông chênh giữa cô đơn | Radio Tâm Sự

Lê Nguyễn Minh Tiến

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Tôi cũng không biết được, anh không muốn về nhà cùng tôi là vì trong kế hoạch tương lai của anh từ trước đến nay chưa từng có tôi trong đó, lúc đó tôi mới hiểu ra thật ra con người là sinh vật có quán tính rất mạnh, tôi biết tôi không phải người chung tình chỉ là tôi không có dũng khí để buông tay, buông tay người bạn đồng hành tồi tệ kia, buông tay cuộc sống yên bình khi đó và từ bỏ cái quỹ đạo cuộc sống mà tôi đã đi.

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.

Những cánh thiên di

Những cánh thiên di

Đôi lần trên đường, thấy thấp thoáng đâu đó một cảnh vật, một bóng dáng thân quen, một hương vị mà tưởng như cha, ngỡ như mẹ của mình đang hiện diện. Giữa một nơi xa lạ, ắt hẳn những điều bình dị ấy khiến lòng mình như được ủi an, những xô bồ của cuộc sống cũng như vơi nhẹ đi phần nào.

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

Có nhiều hơn một lý do để bạn từ chối rời khỏi cuộc sống hiện tại để dấn thân vào một hành trình mạo hiểm nhưng cũng có vô vàn lý do để cỗ vũ bạn dám thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nếu một ngày bạn cảm thấy bí bách trong cuộc sống thường nhật của mình, đấy là lúc bạn cần nói lời từ biệt với vùng an toàn. Mách bạn 6 cách đơn giản để vượt qua giới hạn an toàn của bản thân nhé!

Là do em ảo tưởng mà thôi

Là do em ảo tưởng mà thôi

Tôi nghĩ mình nên tập trung cho việc học tập thì tốt hơn, còn chuyện tình cảm cứ để cho duyên trời sắp đặt vì không thể bắt ép một ai đó thích mình vì bản thân mình đã có tình cảm với người đó, tình đơn phương giữ trong lòng thì đau nhưng nói ra thì càng đau gấp bội, ai chưa một lần tình đơn phương trong đời thì vẫn chưa nếm hết vị đắng ngọt của tình yêu. Tôi sợ tất cả chỉ là nhất thời, chỉ là cảm xúc bộc phát, chỉ là cái gì đó không rõ ràng. Sợ khi yêu rồi sẽ lại phải chấp nhận bị bỏ quên. Anh đã trao cho tôi hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về tôi đó là cảm giác của tình đơn phương.

Một mình giữa phố đông

Một mình giữa phố đông

Lạc lõng giữa phố đông, Phố mà ta hò hẹn, Đôi tim này cách xa, Tình ta có nhạt nhòa?

Vì chỉ có một lần để sống

Vì chỉ có một lần để sống

Vững tin bước, chớ hoài băn khoăn Vì bạn chỉ có một lần để sống Mong trông lại bản thân mình hiện tại Bạn thấy hài lòng, hạnh phúc và an yên.

Em hãy cứ là chính em nhé

Em hãy cứ là chính em nhé

Em muốn học thêm thứ nọ thứ kia nếu em thật sự yêu thích điều đó, chứ không phải để làm hài lòng người khác. Cuộc đời em là do chính em quyết định, em là phiên bản độc nhất trên giới này. Rồi em sẽ tìm được những người chọn ở bên em vì em là chính em, họ yêu thương những ưu, khuyết điểm của em, tôn trọng sự khác biệt của em. Chúc em một đời an vui, và sẽ tìm được người chân thành đối tốt với em.

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

Nếu bạn muốn giữ cân bằng và ngăn chặn sự lo âu của mình, hãy xây dựng một cuộc sống lành mạnh với giấc ngủ chất lượng và những thói quen tốt.

Một nửa nhớ em

Một nửa nhớ em

Trong đêm dài tĩnh mịch Lòng này nhớ tới em Một nửa muốn gần bên, Một nửa lại xa cách.

back to top