Ngày tôi chạm vào vùng ký ức
2025-12-02 15:10:00
Có những ngày ta vô tình bước ngang qua một ký ức cũ — chỉ một mùi đất, một tiếng cười, hay một vệt nắng trên tường cũng đủ khiến lòng chùng lại. Tôi gọi đó là vùng ký ức — nơi tuổi thơ vẫn nằm im lặng, trong veo và dịu dàng đến lạ. “Ngày tôi chạm vào vùng ký ức” là một lát cắt nhỏ, không có gì lớn lao ngoài vài buổi trưa đầy nắng, vài đứa trẻ nhem nhuốc và những trò chơi tưởng như chẳng nghĩa lý gì. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng: hạnh phúc đôi khi chỉ là được sống trọn trong một ngày mà ta không biết sẽ nhớ cả đời.
Có những người chỉ có thể đi cùng chúng ta đến một trạm dừng
2025-11-25 13:00:00
Họ phải đi về phía ngọn núi mà họ khao khát chinh phục. Ta lại phải xuôi về vùng biển bình yên mà ta thuộc về. Hoặc có lẽ, hành lý của họ quá nặng, và họ không thể mang thêm ta. Hoặc hành lý của ta quá nhẹ, không đủ sức níu giữ họ...
Bình thản bước qua câu chuyện tình của hai ta
2025-11-25 10:00:00
Anh đứng đó, là anh của hiện tại, một người xa lạ vừa đủ để không làm em tổn thương, và thân quen vừa đủ để em gật đầu chào...
Chiếc xe của ông Đình
2025-11-24 09:20:00
Mỗi chiều, sân nhà ông lại rộn rã. Ông Ba, ông Tư, bà Năm, chú Mười… cứ thong dong bước qua cổng tre. Người bưng ấm trà xanh, người đem đĩa bánh, có hôm thêm con cá rô chiên giòn hay mẻ ốc luộc. Họ quây quần quanh bộ bàn ghế cũ, tiếng cười nói vang vọng cả góc trời.
Những mảnh tình vụn vặt
2025-11-23 16:05:00
Mai cũng không thấy nuối tiếc gì, bởi với bất kỳ mảnh tình nào, cô vẫn sống đúng theo phương châm “là của mình thì chắc chắc sẽ là của mình, không phải là của mình thì next một cách dứt khoát cho đỡ lãng phí tuổi xuân của cả hai”.
Giọt nước mắt đã khô
2025-11-22 15:25:00
Bà ôm lá thư của ông, cố gắng cảm nhận chút hơi ấm cuối cùng của người mà bà yêu thương nhất. Ông đi rồi, trái tim của bà cũng nguội lạnh theo. Ông đi rồi, cuộc đời bà rơi vào nốt trầm bi thương nhất.
Ba người bạn
2025-11-21 14:30:00
“Phải thử mới biết mình hợp cái gì. Tớ không muốn sau này chỉ đi làm thuê, càng không muốn quay về quê trong tay trắng. Ở lại Hà Nội, phải có chỗ đứng, dù phải đánh đổi.”
Hạnh phúc vẫn có mỗi ngày
2025-11-20 16:55:00
Hương Lan ngồi trong xe và cánh tay bị liệt đang ra sức tập những động tác đưa lên đưa xuống, đưa qua đưa lại. Tôi chỉ nhìn thấy trên gương mặt cô ấy một sự quyết tâm và những cái bậm môi thật chặt, sao trong tôi cứ dâng lên một niềm tin là trong một ngày không xa cô ấy sẽ tìm lại được sức khỏe của chính mình.
Một thời tôi đã đánh mất mình
2025-11-19 14:00:00
Không có tiếng nước chảy trong nhà tắm. Không có tiếng con gọi “bố ơi” giữa đêm. Không có bóng dáng nhỏ xíu của vợ tôi đang ngồi chải tóc trước quạt. Chỉ có tôi – một thân người rỗng ruột, nằm chỏng chơ trên chiếc chiếu cũ, nhìn trần nhà tối om.
Con nhà nghèo
2025-11-18 10:20:00
Càng lớn nó càng nhận ra nghèo không phải là một cái tội, vì ai sinh ra cũng mong mình được sống sung sướng đủ đầy, chẳng ai mong một cuộc sống nghèo khó túng thiếu. Nhưng đúng là khi người ta quá nghèo thì người ta hay có những suy nghĩ cực đoan và bi quan, rồi người ta hay so sánh này khác. Nó mong sau này nó sẽ đi làm để mẹ nó được nghỉ ngơi, nó chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi.
Hạnh phúc buồn
2025-11-13 09:00:00
Hai con cứ xem như đây là một khoảng lặng chung của gia đình ta. Mà chắc cũng chẳng có gia đình nào có thể êm đềm suốt bao nhiêu năm tháng, thì Si và Siu hãy xem như đây là khoảng thời gian hạnh phúc gia đình mình đang lắng xuống, lắng thật sâu trong lòng mỗi người.
Khi gió dừng trong lồng ngực (Phần 2)
2025-11-11 17:05:00
Gió luồn nhẹ qua khung cửa mở hé, mang theo hương ngai ngái của lá khô, một chút nắng nhạt đầu ngày và tiếng chim ríu rít đâu đó sau vòm cây. Cơ thể anh mệt hơn, đầu hơi choáng, đôi chân không còn nhanh như trước. Nhưng lạ thay…tâm anh rất nhẹ.




















