Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi cỏ mọc xanh rì

2025-12-10 15:45

Tác giả: Thành Hoàng Trung


 

blogradio.vn - Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.

***

Theo mọi người quê hương là gì?

Má Sáu sống ở cuối xóm, sau con rạch nhỏ mọc đầy lục bình. Trong căn nhà lợp tôn cũ, mùa nắng hắt nhiệt rát cả người, mùa mưa gió tạt mấy má con ướt như chuột lột. Má nuôi ba đứa chúng tôi, không máu mủ, không giấy tờ, chỉ là lượm được hay nói cách khác là lượm về để không đứa nào phải bỏ mạng trên đời như con chó, con mèo bị chủ bỏ rơi.

Tôi và hai đứa nhỏ gọi má là “ngoại”. Chẳng ai sửa lại, má cũng không sửa. Tiếng ngoại nghe biết mấy thân tình, hơn là “dì”, là “má”, là “bà giữ trẻ”. Hồi đầu làng xóm còn xì xầm về chúng tôi nhưng về sau rồi cũng yên. Người ta thấy má vẫn ngày ngày đi chợ lúc gà còn chưa gáy, gánh hàng xôi bán dưới chân cầu, chiều về nấu cơm, giặt đồ, xoa bóp dầu cho chúng tôi khi trái gió trở trời. Tôi đang học lớp 8, đứa giữa lớp 5, con bé út năm nay mới vô lớp 1. Ba đứa ba màu da, ba họ, ba gương mặt nhưng cùng gọi má một tiếng “ngoại”.

Mùa nước lũ năm đó về sớm hơn mọi bận. Mưa bão rả rích cả tuần, đồng ruộng hóa biển, đường đất hóa bùn. Có bận trường học của con bé út ngập đến nửa lớp, bởi vậy nhà trường cho nghỉ một tuần, dặn cha mẹ cẩn thận đò ngang.

Má gánh hàng đi sớm hơn mọi ngày. Để tụi nhỏ ở nhà má không an lòng. Mỗi ngày, trước khi gánh hàng đi bán má dặn đi dặn lại với tôi: “Đừng ra mé rạch nghe hông. Nước xoáy dữ lắm. Mất tiêu hồi nào hổng hay.”

Vậy mà có buổi chiều má về muộn, thấy nhà cửa toang hoác. Không thấy ba đứa tôi đâu. Má gọi khản giọng ngoài bờ rạch đáp lại chỉ có tiếng gió rít qua cây gòn già. Trong phút chốc cả người má rụng rời. Mấy chục năm sống trên đời, lần đầu má thấy lòng mình trống hoác như cái chõng tre không người nằm. Má xách dép chạy, chân trượt bùn, đến nhà ông Tư trưởng ấp. Cả ngày hôm đó làng xóm toán loạn đổ đi tìm.

Mãi đến chập tối, chúng tôi được tìm thấy khi đang co ro trong cái chòi bỏ hoang của ông Sáu thả lưới. Mưa tạt ướt người, mắt đứa nào đứa nấy cũng hoe đỏ. Hỏi ra mới biết, chúng tôi đi tìm con chó nhỏ của má – con Mực – bị nước cuốn đi từ hồi trưa. “Con Mực biết canh nhà cho ngoại” – con út mếu máo.

Má không đánh, cũng chẳng rầy. Chỉ nhẹ nhàng ôm ba đứa chúng tôi vào lòng, nước mắt má chảy mặn cả miệng. Người ta thường hay nói má bị khùng. Nhưng tôi nhớ từ bận đó chẳng đứa nào dám bén bảng ra bờ rạch nữa.

Có năm chính quyền về làm cầu mới. Cây cầu bắc ngang rạch Sáu Nhỏ nay được bê tông hóa, cao rộng, có lan can và đèn chiếu sáng. Má được vinh dự là người đầu tiên được mời lên phát biểu trong ngày khánh thành cầu. Không giấy tờ, không chức vụ, không họ hàng gì với cán bộ chỉ vì đơn giản má là người cuối xóm, người nhiều tuổi, người sống sót kì diệu qua mấy mùa lũ mà không bị ai bỏ lại.

Ba đứa nhỏ ngày nào nay đã lớn. Tôi thi đậu trường Đại học Sài Gòn. Đứa giữa mê sửa xe, mở tiệm nhỏ ở chợ. Con bé út vẫn đi học, cao nghệu như cây sậy. Đêm trước khi con út nhận giấy khen học sinh giỏi cấp huyện, nó ngồi vuốt tóc má bên cái chõ đồ xôi còn nóng hổi, giọng thì thầm như sợ ai nghe: “Ngoại ơi, sau này tụi con làm ra tiền, ngoại đừng gánh xôi nữa nghe ngoại.”

Má cười. Tôi thấy cái cười của má nhẹ hơn sương, tụi nó không biết gánh xôi là việc má giữ nhân cách mình không bị trôi tuột khỏi đời này. Người ta có nhiều cách để sống như đi mần công ty, nuôi gà, đi buôn, mần ruộng. Nhưng má lại chọn gánh xôi vì nó không bỏ má lúc má cạn túi và cũng vì mỗi ngày bán hết nồi xôi, má biết mình vẫn còn đủ sức để nuôi thêm một đứa nhỏ không may nào đó, nếu trời cho.

Xóm nhỏ giờ có đường nhựa, có đèn, có mạng Internet và cả trường học hai tầng mới được khánh thành. Nhưng căn nhà tôn cuối xóm bao nhiêu năm rồi vẫn vậy. Mùa mưa nước vẫn ngập sân, mùa nắng vẫn nghe răng rắc tiếng nứt nền gạch. Má giờ ít gánh xôi chỉ ngồi may áo cưới thuê, một công việc mới do đứa giữa kiếm được sau khi biết má từng học nghề may hồi còn con gái.

Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.

***

Tôi về lại Đồng Hòa vào đúng cái mùa nước nổi, khi con sông dềnh lên trắng bãi, con lộ đất cạnh ruộng gồ ghề thành những vũng lầy nhớp nháp, trời đất cứ dầm dề như người đàn bà vừa mất con, khóc mãi khôn nguôi. Tám năm rồi kể từ ngày rời đi, Đồng Hòa vẫn vậy. Mấy mái nhà lá tóp tép, tiếng ễnh ương kêu ran ban trưa, ruộng đồng thưa thớt, xóm chài lụp xụp bám rìa sông như chỉ đợi một cơn bão tới nuốt trôi thảy.

Tôi về lần này không phải để thăm ruộng, cũng chẳng phải tìm lại hình ảnh tuổi thơ khốn khó. Tôi về vì một lời hứa cũ với Má Sáu, người từng nuôi tôi bằng muối hột, cá linh và cả niềm tin dai dẳng vào những đứa trẻ mồ côi nhưng sáng dạ.

Má Sáu mất rồi, má đi để lại căn nhà trống hoác với vườn chuối úa vàng. Gió lùa qua cửa ván khiến những kỷ niệm như có da thịt ngồi đó mà nhìn chằm chằm tôi, trách tôi lớn vậy mà chưa thành gì. Tôi ra sau nhà, ngồi bên mộ má. Nấm mộ mà ngày má đi nước mưa ngập hết cả vùng, như tiếc thương cho người má tảo tần cả đời vì chúng tôi, những đứa chẳng máu mủ gì nhưng má vẫn thương yêu, vẫn bảo vệ chúng tôi vô điều kiện.

Dân làng bảo từ hồi có điện có internet, rồi mấy đứa nhỏ được đi học xa Đồng Hòa như thay da đổi thịt. Ừ, thì có thay chút xíu như việc có một trạm y tế mới xây, bảng tên bằng inox sáng choang mà thuốc thì vẫn là loại viên con nhộng màu trắng không nhãn hiệu.

Bao nhiêu năm chỉ có con đường là thay đổi nhiều nhất. Ngày xưa, bọn tôi lội đất đi học bùn văng lên tận lưng áo. Giờ đám nhỏ chạy xe đạp điện, đội nón bảo hiểm với đủ loại kiểu cách. Nhưng tôi chẳng chắc chúng còn nhớ má Sáu từng gánh từng thúng đất đổ xuống lộ hổng để chúng khỏi trượt té.

Một bận, tôi ra quán cà phê ở đầu xóm, tình cờ gặp thằng Út Phong, bạn học cũ. Nó giờ là trưởng ấp, bụng phệ, giọng nói oang oang nhưng đôi mắt thì vẫn có chút gì đó ngậm ngùi.

– Mày về chi giờ này? – nó hỏi, miệng nhấp ngụm cà phê đặc.

– Tao về thăm má Sáu. Với tao đang làm dự án khuyến học cho tụi nhỏ, có thể hợp tác với xã được không?

Nó nhìn tôi, châm điếu thuốc, giọng thấp xuống:

– Khó à. Giờ người ta ngán mấy cái “dự án” của dân thành phố tụi bây lắm. Toàn rầm rộ rồi đâu cũng đâu vào đấy. Tụi nhỏ thì vẫn nghỉ học giữa chừng, có đứa còn bỏ đi Bình Dương làm công nhân.

Tôi cười nhạt: – Phải, ai mà hổng biết. Nhưng rồi sao? Còn chút niềm tin nào thì giữ lấy chớ.

Những ngày sau, tôi đi từng nhà trong xóm, gõ cửa xin cho đứa con của họ học thêm tiếng Anh, Toán, miễn phí. Mỗi chiều tôi dạy học ở mái nhà cũ của má Sáu, nơi bây giờ treo tấm bảng đen mới, phấn bụi trắng xoá nhưng thơm mùi tuổi thơ trở lại.

Sắp nhỏ ngồi xếp bằng trên chiếu, mắt long lanh khi tôi kể chuyện về những thành phố xa, những cánh cửa đại học mở ra cho đứa trẻ từ chốn này. Tôi nhìn chúng mà bỗng nhớ tôi năm mười lăm tuổi, khi má Sáu lén đưa tôi tập sách cũ, rồi bảo” “Học nghe con, mai mốt ra khỏi đây, đừng để đời trói bây lại bằng cái nghèo”.

Chị Tư, mẹ thằng Hậu bảo tôi rằng con chị muốn nghỉ học vì cha nó mới mất, chị làm cá thuê ngày chỉ được ba chục ngàn. Tôi ghé chợ mua vài ký gạo, rồi thủ thỉ với thằng Hậu: “Con học giỏi, sau này đi xa, về dựng nhà cho má Tư có mái tôn mà nằm nghe, mưa không ướt người.” Nó cười, mắt sáng rỡ như thấy được mái tôn đỏ au trong một ngày mai có nắng.

Tôi viết báo cáo gửi lên huyện, hy vọng xin được ít kinh phí hỗ trợ cho lớp học cộng đồng. Chẳng mấy ai tin tôi làm không lương, cũng chẳng ai hiểu sao tôi về đây khi mà Sài Gòn vẫn còn cho tôi lương tháng, điều hòa và nhà cao tầng. Nhưng sao người ta cứ nghĩ đi xa mới là đổi đời? Ở lại, gieo một hạt mầm, thấy hạt mầm mọc lên xanh mướt từ đôi mắt của mấy đứa nhỏ nghèo, chẳng phải cũng là một đời đáng sống sao?

Hổm rày, mưa trút như gột rửa đất trời, tôi đứng trong lớp nhìn tụi nhỏ học đánh vần. Thằng Hậu viết nguệch ngoạc “Tổ quốc là nhà của mình”. Tôi không sửa, chỉ mỉm cười. Tôi tin, quê hương không phải là nơi ta rời đi mà là nơi luôn đợi ta trở về, với đôi tay đầy đất, với trái tim còn ấm và sẵn sàng hâm nóng những giấc mơ chưa bao giờ lãng quên.

© Thành Hoàng Trung - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Kết Thúc Là Mở Ra Một Bắt Đầu | Radio Tâm Sự

 

Thành Hoàng Trung

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

back to top