Có những người chỉ có thể đi cùng chúng ta đến một trạm dừng
2025-11-25 13:00
Tác giả:
Cẩm Lê
blogradio.vn - Họ phải đi về phía ngọn núi mà họ khao khát chinh phục. Ta lại phải xuôi về vùng biển bình yên mà ta thuộc về. Hoặc có lẽ, hành lý của họ quá nặng, và họ không thể mang thêm ta. Hoặc hành lý của ta quá nhẹ, không đủ sức níu giữ họ...
***
Tôi cứ ngỡ cuộc đời là một đại lộ thênh thang, nơi tất cả những người ta yêu quý sẽ nắm tay ta đi đến cuối chân trời. Nhưng rồi năm tháng trôi đi, ta mới nhận ra, cuộc đời giống một chuyến tàu hơn. Một chuyến tàu vĩ đại, xuyên qua bao miền đất lạ, bao núi đồi, bao thung lũng. Và chúng ta, ai cũng là hành khách trên chuyến tàu định mệnh của riêng mình.
Trên chuyến tàu ấy, có những người đã ở sẵn trong toa khi ta vừa lọt lòng – đó là gia đình. Nhưng cũng có những người ta tình cờ gặp ở một nhà ga xa lạ. Họ bước lên, ngồi cạnh ta, mang theo một làn gió mới, một câu chuyện hay, một nụ cười ấm áp như nắng mùa đông. Chúng ta thường lầm tưởng rằng, mọi cuộc gặp gỡ trong đời đều là khởi đầu cho một hành trình vô tận.
Chúng ta chia cho họ một góc cửa sổ, nơi ta vẫn thường tựa đầu ngắm hoàng hôn. Ta kể họ nghe về những ước mơ thầm kín, những nỗi sợ hãi vụn vặt. Họ lắng nghe, họ sẻ chia, họ cùng ta cười vang sảng khoái trước một mảng mây ngộ nghĩnh, hay cùng ta lặng im khi con tàu đi qua vùng sương khói mờ ảo. Khoang tàu bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Ta đã từng tin rằng, chỉ cần ta giữ chặt tay, họ sẽ cùng ta đi hết mọi sân ga.
Nhưng bạn ơi, hành trình nào cũng có những trạm dừng.
Đó là quy luật muôn đời của vạn vật.
Đến một trạm dừng nào đó, có thể là khi nắng vừa lên rực rỡ, cũng có thể là lúc chiều tà buông sương, tiếng thông báo vang lên. Họ nhẹ nhàng đứng dậy. Lộ trình của họ đã đến điểm rẽ. Họ có một chuyến tàu khác phải bắt, một hành trình khác phải theo đuổi, một sân ga khác đang chờ đợi họ. Họ phải đi về phía ngọn núi mà họ khao khát chinh phục. Ta lại phải xuôi về vùng biển bình yên mà ta thuộc về. Hoặc có lẽ, hành lý của họ quá nặng, và họ không thể mang thêm ta. Hoặc hành lý của ta quá nhẹ, không đủ sức níu giữ họ.
Cái vẫy tay lúc chia xa có thể vội vã, có thể bịn rịn. Có thể ta mỉm cười chúc họ thượng lộ bình an, nhưng trong lòng là cả một khoảng trống hụt hẫng. Ta nhìn qua ô cửa sổ, thấy bóng lưng họ khuất dần giữa dòng người tấp nập. Họ đã xuống tàu. Sự chia ly ở "trạm dừng" này mới thực sự làm ta đau đớn. Nó không phải là sự phản bội ồn ào, không phải là một cuộc cãi vã nảy lửa. Nó là sự hết duyên. Một sự thật được đặt ra nhẹ bẫng, nhưng sức nặng của nó có thể nghiền nát tâm can.

Ta tự hỏi, tại sao? Tại sao không thể đi cùng nhau thêm một chút nữa? Tại sao những lời hứa hẹn lại nhẹ bẫng như mây trời?
Nhưng rồi, khi con tàu lại tiếp tục lăn bánh, tiếng bánh sắt va vào đường ray đều đặn đưa ta trở về với thực tại, ta dần hiểu ra.
Họ đến, là một cái duyên. Họ đi, cũng là một lẽ tự nhiên. Điều day dứt nhất, là khi ta ngoảnh lại, đoạn đường vừa đi qua rực rỡ và ấm áp đến thế. Họ không mang gì của ta đi, nhưng họ để lại một khoảng trống vừa vặn đúng bằng hình hài của họ – một khoảng trống mà không ai khác có thể lấp đầy.
Sự xuất hiện của họ, dù ngắn dù dài, đều có một ý nghĩa riêng. Có người đến để dạy ta cách yêu thương. Có người đến để cho ta một bài học về sự trưởng thành. Có người đến chỉ để cùng ta đi qua quãng đường giông bão nhất, và khi trời quang mây tạnh, họ lặng lẽ rời đi.
Họ không đi cùng ta đến trạm cuối, nhưng họ đã làm cho đoạn đường vừa qua trở nên đáng nhớ vô ngần. Họ là cơn mưa rào mát rượi giữa mùa hạ oi ả, là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm ta giữa đêm đông. Họ là mảnh ghép vừa vặn cho bức tranh tâm hồn ta ở đúng thời điểm đó. Khoảnh khắc họ bước song hành, ta đã dốc hết lòng mình. Ta đã vẽ nên một bức tranh tương lai lộng lẫy, nơi có họ và ta trong mỗi nét cọ. Ta đã tin rằng, hai con đường mòn nay đã nhập làm một, và sẽ mãi mãi là một.Để rồi tan vỡ...
Nhưng thay vì day dứt oán trách "Vì sao nỡ bỏ tôi đi?", ta nên học cách mỉm cười và biết ơn: "Cảm ơn vì đã đến".
Bởi vì cuộc đời là một dòng chảy không ngừng. Trạm dừng này qua đi, trạm dừng khác lại tới. Sẽ có những người mới bước lên, và cũng sẽ có những người khác phải nói lời tạm biệt. Điều quan trọng không phải là ai sẽ ở lại đến cuối cùng, mà là trong khoảnh khắc họ ở bên, ta đã sống trọn vẹn và chân thành đến mức nào.
Chuyến tàu vẫn miệt mài tiến về phía trước. Tôi vẫn ngồi bên ô cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật lướt qua. Trong tim tôi, những trạm dừng cũ kỹ đã trở thành những kỷ niệm lấp lánh. Và tôi biết, dù chỉ là đi cùng nhau một đoạn đường, những người đã từng bước qua đời tôi, họ đã góp phần tạo nên tôi của ngày hôm nay.
© Cẩm Lê - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.



