Sai lầm, ngay từ đầu, đã là ở đó
2025-12-29 17:00
Tác giả:
Cẩm Lê
blogradio.vn - Chúng ta không thất bại ở đích đến. Chúng ta đã chọn nhầm con đường ngay từ điểm xuất phát.
***
Khi cô gấp lại lá thư cuối cùng, không phải nước mắt, mà là một sự bình thản đến trống rỗng bao trùm lấy cô. Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng hạt bụi li ti lơ lửng trong vệt nắng chiều xuyên qua khung cửa. Mọi thứ đã kết thúc, không phải bằng một cơn địa chấn, mà bằng một sự im lặng đã được báo trước từ lâu.
Cô chợt nhận ra, "Sai lầm, ngay từ đầu, đã là ở đó."
Tình yêu của cô và anh giống như một tòa nhà được xây trên một nền móng đã rạn nứt. Người ta có thể cố gắng trang hoàng cho nó lộng lẫy, tô vẽ cho nó thật kiên cố, nhưng sự sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Cái sụp đổ ấy không phải do một cơn bão bất ngờ ập đến, mà nó toác ra từ vết nứt đã tồn tại âm ỉ từ lâu. Mọi thứ chỉ là sự nỗ lực vô vọng.
Cô thường hay tự lựa dối mình, tự chọn cách phớt lờ đi những sự thật hiện hữu, cô dùng sự nhiệt thành của hiện tại, dùng những hy vọng của tương lai để lấp đi những mầm mống bất ổn. Nhưng đã sai thì là sai, và nó làm tổn thương đến mức tàn nhẫn. Tổn thương không dừng lại ở trận cãi vã nảy lửa của tuần trước, cũng không phải là sự im lặng của tháng trước.
Mà nó nằm cả ở cái cách anh ấy nói về những dự định tương lai, một tương lai mà cô không hề có mặt, nhưng cô đã tự nguyện vẽ mình vào đó. Nó là khi cô luôn phải là người bắt đầu cuộc trò chuyện, là những lần cô tự bào chữa cho sự hời hợt của anh. Nó nằm ở sự cô đơn của chính cô lúc bấy giờ, một sự cô đơn khiến cô khao khát một bàn tay nắm lấy mình đến mức cô sẵn sàng bỏ qua việc bàn tay ấy không thật sự vừa vặn.
.jpg)
Cô đã là một họa sĩ bậc thầy trong việc tô vẽ cho cái nền móng rạn nứt. Cô dùng những ngày vui vẻ ít ỏi để che đậy hàng trăm ngày mệt mỏi. Cô dùng cái mác "tình yêu sâu đậm" để ngụy biện cho sự dựa dẫm và nỗi sợ cô đơn của chính mình. Nhưng rồi, cách anh nhìn lướt qua điện thoại khi cô đang say sưa kể một câu chuyện nào đó, hay là sự vắng mặt của anh trong khoảnh khắc cô cần anh nhất hoặc cả cái lời "Anh yêu em" , càng về sau, càng nghe giống một thói quen hơn là một lời thú nhận từ trái tim, thì mọi thứ đã dần có sự thy đổi. Cái sai lầm, ngay từ đầu, đã là việc cô cố gắng tin rằng "tình yêu có thể thay đổi mọi thứ". Cô đã dùng tất cả sự dịu dàng, nhẫn nại của mình để vun đắp cho một cái cây mà cô biết rõ bộ rễ của nó vốn dĩ không thuộc về mảnh đất này.
Họ đã có những ngày vui vẻ, phải. Họ đã xây nên một ngôi nhà lộng lẫy bằng những lời hứa, những chuyến đi, những nụ cười. Nhưng tất cả những nỗ lực đó, hóa ra, chỉ là để trang trí cho một nền móng đã rạn nứt. Họ đã cố gắng "sửa chữa" phần ngọn, trong khi cái "sai lầm" nó nằm ở tận gốc.
Tất cả những cố gắng của cô ,những lần cô kìm nén cái tôi của mình, những đêm cô khóc thầm vì một sự khác biệt không thể dung hòa... tất cả chỉ là để trì hoãn một kết cục tất yếu. Cô đã cố chấp đứng dưới cơn mưa đó mà không có ô, tự nhủ rằng trời rồi sẽ tạnh. Nhưng trời không tạnh. Và giờ cô đã ướt sũng. Sự thật đã luôn ở đó. Chỉ là hôm nay, cô mới đủ can đảm để không nhìn đi chỗ khác nữa.
Giờ đây, khi mọi thứ đã dừng lại, cô không thấy oán giận. Cô chỉ thấy thương. Thương cho chính mình của những ngày tháng ấy, đã cố chấp tin vào một điều vốn dĩ không có thật.
Chúng ta không thất bại ở đích đến. Chúng ta đã chọn nhầm con đường ngay từ điểm xuất phát.
Và khi cô nhìn lại, buông ra một tiếng thở dài để chấp nhận một sự thật muộn màng nhưng thấm thía đến tận cùng. Một sự thật đã luôn ở đó, kiên nhẫn chờ đợi, ngay từ đầu.
© Cẩm Lê - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.








