Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bước nhanh hay bước chậm thì cũng đều phải bước tiếp

2025-12-08 14:00

Tác giả: Nhu Uyen Nong


blogradio.vn - Linh là một sinh viên tại một trường kỹ thuật ở thành phố. Linh luôn mang trong mình mong muốn xây dựng một mục tiêu lớn, nhưng đồng thời lại vật lộn với áp lực học tập, và sự trì hoãn của chính mình. Hành trình định hình lại con đường hướng đến mục tiêu là một sự trưởng thành mà Linh có được sau khoảng thời gian mông lung ấy.

***

Tôi là sinh viên của một trường Công nghệ kỹ thuật. Sau thời gian ở trường tôi hình thành một thói quen: mỗi khi áp lực, tôi không tìm đến quán cà phê hay công viên, mà lại thích đi bộ dọc dãy nhà B - nơi những hành lang dài như một đường thẳng dằng dặc, vừa rộng vừa lạnh.

Có lần tôi đùa với bạn bè rằng: “Có lẽ chỉ khi bước ở đây, tôi mới nghe rõ tiếng bước chân của mình.”

Chẳng ai hiểu. Mà thật ra cũng chẳng cần ai hiểu.

Tôi đến thành phố này năm mười tám tuổi, mang theo một niềm tin đậm đặc rằng: chỉ cần cố gắng đủ nhiều, tôi sẽ trở nên xuất sắc. Tôi tin rằng ai cố gắng thì cũng sẽ giỏi.

Một buổi chiều đầu năm, trời mưa tầm tã. Tôi ngồi trong lớp học máy, trán tì vào tay, mắt nhìn chằm chằm vào những dòng công thức. Mọi thứ trên bảng trông như một bức tranh trừu tượng.

Tôi mở laptop, thử chạy lại mô hình. Nó báo lỗi.

Tôi sửa một dòng. Lại lỗi.

Âm thanh của cơn mưa ngoài cửa sổ hòa vào tiếng thở dài của tôi, tạo thành một bản nhạc u ám.

My - cô bạn thân nhất của tôi - quay sang huých nhẹ: “Ê, đừng nhăn mặt thế. Mưa mà mặt bà như trời hạn ấy.”

Tôi bật cười, nhưng đôi mắt vẫn mệt mỏi.

Sau buổi học, tôi không về ký túc xá. Tôi rẽ sang dãy nhà B, nơi tiếng giày tôi chạm nền vang lên từng nhịp đều đều.

Tôi nghĩ về những dự định mình đặt ra hồi đầu năm.

Chứng chỉ tiếng Anh.

Đán nghiên cứu.

Công việc làm thêm đúng ngành.

Bài báo khoa học.

Tôi viết chúng vào sổ bằng bút xanh. Trang giấy đẹp, tương lai đẹp.

Nhưng những ngày gần đây, tôi thấy mình rơi vào một vùng mờ: không đủ năng lượng để tiến lên, nhưng cũng không đủ can đảm để dừng lại. Tôi vẫn thức đêm, vẫn ghi chép, vẫn học, nhưng tất cả chỉ như một chiếc máy.

Tối đó, khi tôi về phòng, My đã mua sẵn hai ly trà nóng.

ấy đưa tôi một ly:

“Nhìn bà là biết hôm nay lại chiến đấu một mình rồi. Ngồi xuống đi.”

Tôi ôm ly trà trong tay, hơi ấm lan lên lòng bàn tay, rồi lan vào người.

Tôi thở ra:

“Tao sợ mình không đủ giỏi để làm gì cả.”

My không trả lời ngay. Cô ấy chỉ nhìn tôi một lúc rồi nói:

“Không ai bắt bà phải giỏi ngay cả. Người ta chỉ cần bà… không bỏ cuộc.”

Câu nói ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Nghe thì đơn giản, nhưng để không bỏ cuộc, đôi khi là cả một cuộc chiến dài.

Đêm đó, tôi mở lại laptop, đặt tay lên bàn phím và nhìn vào màn hình trắng. Mưa ngoài cửa vẫn rơi, từng giọt từng giọt như đánh nhịp với những suy nghĩ trong đầu tôi.

Tôi tự hỏi:

Tại sao mình không cho phép bản thân nghỉ ngơi?

Tôi không có câu trả lời.

Nhưng tôi biết một điều: sáng mai, tôi sẽ tiếp tục.

Không phải vì tôi mạnh mẽ. Mà vì tôi muốn tìm lại chính mình.

Và thế là tôi bắt đầu gõ những dòng mã đầu tiên của một đêm dài.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

Trong lòng, tôi vẫn chưa biết mình đang bước vào điều gì.

Những tuần sau ngày mưa ấy, tôi không còn cảm thấy mình như một chiếc máy chạy lỗi nữa. Vì tôi cho phép bản thân nghỉ ngơi.

My nói đúng: không ai yêu cầu tôi phải giỏi ngay từ hôm nay.

Tôi nên tiếp tục.

Giữa tháng đó, tôi bất ngờ nhận được email về việc ứng tuyển thực tập cho một dự án “Thành phố Thông minh”. Tôi gửi CV đi trong lúc còn đang phân vân không biết có làm nổi không. Nửa tháng sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển.

Tôi đọc email ba lần, rồi cứ thế ngồi ngơ ngác như một đứa trẻ vừa được tặng món quà bất ngờ.

My hét lên:

“Bà được rồi! Tốt quá trời luôn!”

Tôi thì chỉ biết cười, nhưng sau nụ cười là cả một dòng cảm xúc hỗn độn: vui, lo, sợ, háo hức.

Ngày đầu tiên thực tập, tôi đến sớm gần một giờ. Văn phòng ở tầng sáu của một tòa nhà kính, nhìn xuống là biển người đang chạy đua với cuộc sống.

Tôi ngồi ngay góc phòng.

Anh hướng dẫn của tôi tên là Khải - một người vừa điềm tĩnh vừa có khuôn mặt trông như không bao giờ biết mệt. Anh bước đến và hỏi:

“Em là Linh đúng không? Cứ thoải mái làm. Không hiểu thì hỏi, đừng ngại.”

Tôi gật đầu. Thật ra tôi rất ngại. Nhưng câu nói ấy giống như một tấm vé thông hành nhỏ, giúp tôi không bị chìm trong lo lắng.

Những ngày làm việc đầu tiên, tôi mắc lỗi nhiều đến mức bản thân cũng thấy… hơi hài.

Một buổi tối cuối tuần, khi tôi ở lại văn phòng để sửa bản báo cáo, thành phố bắt đầu lên đèn. Ánh sáng phản chiếu lên lớp kính khiến cả căn phòng như được phủ thêm một lớp vàng dịu.

Tôi ngẩng lên nhìn những luồng xe đang chảy dưới đường.

Tựa như tất cả đang chuyển động về phía trước - dù nhanh hay chậm.

Tôi chợt nhận ra… mình cũng vậy.

Hai năm qua, tôi nghĩ mình giậm chân tại chỗ, xoay vòng giữa áp lực, trì hoãn và nỗi sợ thất bại. Nhưng hóa ra, tôi đã đi xa hơn tôi tưởng: từ cô bé của năm nhất đến một tôi của hiện tại - không hoàn hảo, nhưng đang học, đang sống, đang trưởng thành từng chút một.

Vào ngày hoàn thành dán, đội ngũ tụ lại trong phòng họp. Màn hình chiếu lên bản demo mà chính tay tôi đã chỉnh sửa lần cuối.

My nhắn tin cho tôi:

“Giỏi mà. Tốn hơi lâu thôi.”

Tôi bật cười. Có lẽ, những người trưởng thành thường đi lâu hơn người khác - vì họ vừa đi vừa học, vừa vấp vừa đứng dậy.

Tối hôm đó, tôi đứng ở ban công tầng sáu - nơi nhìn xuống cả thành phố. Gió thành phố mát đến mức khiến tóc tôi bay nhẹ. Bầu trời không nhiều sao, nhưng có một ánh đèn trên cao chớp liên tục - có thể là máy bay, có thể là vệ tinh, hoặc chỉ là thánh sáng mà tôi muốn tin rằng nó đang dành cho những người trẻ đang cố gắng.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Ngày mai tôi sẽ lại tiếp tục - học thêm, làm thêm, hướng đến sự nghiệp mà mình vẫn mơ về. Mọi thứ vẫn còn xa, nhưng tôi không còn thấy sợ nữa.

Tôi biết mình không hoàn hảo.

Nhưng tôi đang lớn lên.

Và thành phố này… đang lớn cùng tôi.

Một dòng xe sáng lướt qua dưới chân tôi, để lại một vệt ánh sáng dài.

Một tương lai dịu dàng và tươi sáng đang gọi tên tôi ở phía trước.

Tôi khẽ mỉm cười.

© Như Uyên - blogradio.vn

Nhu Uyen Nong

Hãy tự hào về bản thân mình, vì đã luôn là ngôi sao tỏa sáng theo cách riêng biệt...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

back to top