Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bước nhanh hay bước chậm thì cũng đều phải bước tiếp

2025-12-08 14:00

Tác giả: Nhu Uyen Nong


blogradio.vn - Linh là một sinh viên tại một trường kỹ thuật ở thành phố. Linh luôn mang trong mình mong muốn xây dựng một mục tiêu lớn, nhưng đồng thời lại vật lộn với áp lực học tập, và sự trì hoãn của chính mình. Hành trình định hình lại con đường hướng đến mục tiêu là một sự trưởng thành mà Linh có được sau khoảng thời gian mông lung ấy.

***

Tôi là sinh viên của một trường Công nghệ kỹ thuật. Sau thời gian ở trường tôi hình thành một thói quen: mỗi khi áp lực, tôi không tìm đến quán cà phê hay công viên, mà lại thích đi bộ dọc dãy nhà B - nơi những hành lang dài như một đường thẳng dằng dặc, vừa rộng vừa lạnh.

Có lần tôi đùa với bạn bè rằng: “Có lẽ chỉ khi bước ở đây, tôi mới nghe rõ tiếng bước chân của mình.”

Chẳng ai hiểu. Mà thật ra cũng chẳng cần ai hiểu.

Tôi đến thành phố này năm mười tám tuổi, mang theo một niềm tin đậm đặc rằng: chỉ cần cố gắng đủ nhiều, tôi sẽ trở nên xuất sắc. Tôi tin rằng ai cố gắng thì cũng sẽ giỏi.

Một buổi chiều đầu năm, trời mưa tầm tã. Tôi ngồi trong lớp học máy, trán tì vào tay, mắt nhìn chằm chằm vào những dòng công thức. Mọi thứ trên bảng trông như một bức tranh trừu tượng.

Tôi mở laptop, thử chạy lại mô hình. Nó báo lỗi.

Tôi sửa một dòng. Lại lỗi.

Âm thanh của cơn mưa ngoài cửa sổ hòa vào tiếng thở dài của tôi, tạo thành một bản nhạc u ám.

My - cô bạn thân nhất của tôi - quay sang huých nhẹ: “Ê, đừng nhăn mặt thế. Mưa mà mặt bà như trời hạn ấy.”

Tôi bật cười, nhưng đôi mắt vẫn mệt mỏi.

Sau buổi học, tôi không về ký túc xá. Tôi rẽ sang dãy nhà B, nơi tiếng giày tôi chạm nền vang lên từng nhịp đều đều.

Tôi nghĩ về những dự định mình đặt ra hồi đầu năm.

Chứng chỉ tiếng Anh.

Đán nghiên cứu.

Công việc làm thêm đúng ngành.

Bài báo khoa học.

Tôi viết chúng vào sổ bằng bút xanh. Trang giấy đẹp, tương lai đẹp.

Nhưng những ngày gần đây, tôi thấy mình rơi vào một vùng mờ: không đủ năng lượng để tiến lên, nhưng cũng không đủ can đảm để dừng lại. Tôi vẫn thức đêm, vẫn ghi chép, vẫn học, nhưng tất cả chỉ như một chiếc máy.

Tối đó, khi tôi về phòng, My đã mua sẵn hai ly trà nóng.

ấy đưa tôi một ly:

“Nhìn bà là biết hôm nay lại chiến đấu một mình rồi. Ngồi xuống đi.”

Tôi ôm ly trà trong tay, hơi ấm lan lên lòng bàn tay, rồi lan vào người.

Tôi thở ra:

“Tao sợ mình không đủ giỏi để làm gì cả.”

My không trả lời ngay. Cô ấy chỉ nhìn tôi một lúc rồi nói:

“Không ai bắt bà phải giỏi ngay cả. Người ta chỉ cần bà… không bỏ cuộc.”

Câu nói ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Nghe thì đơn giản, nhưng để không bỏ cuộc, đôi khi là cả một cuộc chiến dài.

Đêm đó, tôi mở lại laptop, đặt tay lên bàn phím và nhìn vào màn hình trắng. Mưa ngoài cửa vẫn rơi, từng giọt từng giọt như đánh nhịp với những suy nghĩ trong đầu tôi.

Tôi tự hỏi:

Tại sao mình không cho phép bản thân nghỉ ngơi?

Tôi không có câu trả lời.

Nhưng tôi biết một điều: sáng mai, tôi sẽ tiếp tục.

Không phải vì tôi mạnh mẽ. Mà vì tôi muốn tìm lại chính mình.

Và thế là tôi bắt đầu gõ những dòng mã đầu tiên của một đêm dài.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

Trong lòng, tôi vẫn chưa biết mình đang bước vào điều gì.

Những tuần sau ngày mưa ấy, tôi không còn cảm thấy mình như một chiếc máy chạy lỗi nữa. Vì tôi cho phép bản thân nghỉ ngơi.

My nói đúng: không ai yêu cầu tôi phải giỏi ngay từ hôm nay.

Tôi nên tiếp tục.

Giữa tháng đó, tôi bất ngờ nhận được email về việc ứng tuyển thực tập cho một dự án “Thành phố Thông minh”. Tôi gửi CV đi trong lúc còn đang phân vân không biết có làm nổi không. Nửa tháng sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển.

Tôi đọc email ba lần, rồi cứ thế ngồi ngơ ngác như một đứa trẻ vừa được tặng món quà bất ngờ.

My hét lên:

“Bà được rồi! Tốt quá trời luôn!”

Tôi thì chỉ biết cười, nhưng sau nụ cười là cả một dòng cảm xúc hỗn độn: vui, lo, sợ, háo hức.

Ngày đầu tiên thực tập, tôi đến sớm gần một giờ. Văn phòng ở tầng sáu của một tòa nhà kính, nhìn xuống là biển người đang chạy đua với cuộc sống.

Tôi ngồi ngay góc phòng.

Anh hướng dẫn của tôi tên là Khải - một người vừa điềm tĩnh vừa có khuôn mặt trông như không bao giờ biết mệt. Anh bước đến và hỏi:

“Em là Linh đúng không? Cứ thoải mái làm. Không hiểu thì hỏi, đừng ngại.”

Tôi gật đầu. Thật ra tôi rất ngại. Nhưng câu nói ấy giống như một tấm vé thông hành nhỏ, giúp tôi không bị chìm trong lo lắng.

Những ngày làm việc đầu tiên, tôi mắc lỗi nhiều đến mức bản thân cũng thấy… hơi hài.

Một buổi tối cuối tuần, khi tôi ở lại văn phòng để sửa bản báo cáo, thành phố bắt đầu lên đèn. Ánh sáng phản chiếu lên lớp kính khiến cả căn phòng như được phủ thêm một lớp vàng dịu.

Tôi ngẩng lên nhìn những luồng xe đang chảy dưới đường.

Tựa như tất cả đang chuyển động về phía trước - dù nhanh hay chậm.

Tôi chợt nhận ra… mình cũng vậy.

Hai năm qua, tôi nghĩ mình giậm chân tại chỗ, xoay vòng giữa áp lực, trì hoãn và nỗi sợ thất bại. Nhưng hóa ra, tôi đã đi xa hơn tôi tưởng: từ cô bé của năm nhất đến một tôi của hiện tại - không hoàn hảo, nhưng đang học, đang sống, đang trưởng thành từng chút một.

Vào ngày hoàn thành dán, đội ngũ tụ lại trong phòng họp. Màn hình chiếu lên bản demo mà chính tay tôi đã chỉnh sửa lần cuối.

My nhắn tin cho tôi:

“Giỏi mà. Tốn hơi lâu thôi.”

Tôi bật cười. Có lẽ, những người trưởng thành thường đi lâu hơn người khác - vì họ vừa đi vừa học, vừa vấp vừa đứng dậy.

Tối hôm đó, tôi đứng ở ban công tầng sáu - nơi nhìn xuống cả thành phố. Gió thành phố mát đến mức khiến tóc tôi bay nhẹ. Bầu trời không nhiều sao, nhưng có một ánh đèn trên cao chớp liên tục - có thể là máy bay, có thể là vệ tinh, hoặc chỉ là thánh sáng mà tôi muốn tin rằng nó đang dành cho những người trẻ đang cố gắng.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Ngày mai tôi sẽ lại tiếp tục - học thêm, làm thêm, hướng đến sự nghiệp mà mình vẫn mơ về. Mọi thứ vẫn còn xa, nhưng tôi không còn thấy sợ nữa.

Tôi biết mình không hoàn hảo.

Nhưng tôi đang lớn lên.

Và thành phố này… đang lớn cùng tôi.

Một dòng xe sáng lướt qua dưới chân tôi, để lại một vệt ánh sáng dài.

Một tương lai dịu dàng và tươi sáng đang gọi tên tôi ở phía trước.

Tôi khẽ mỉm cười.

© Như Uyên - blogradio.vn

Nhu Uyen Nong

Hãy tự hào về bản thân mình, vì đã luôn là ngôi sao tỏa sáng theo cách riêng biệt...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.

Hỏi cưới

Hỏi cưới

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

back to top