Tại sao lại là yêu?
2025-11-26 20:50
Tác giả:
Nhu Uyen Nong
blogradio.vn - Ngẫm nghĩ thế nào thì cũng thấy một điều rằng đến tôi còn cảm thấy thích tôi thì người khác thích tôi cũng là chuyện bình thường nhỉ. Nhưng tôi nghĩ rằng có một số người hiểu lầm sự ngưỡng mộ là tình yêu. Tôi cũng không biết cảm xúc yêu là gì nên cũng chỉ đoán là như vậy.
***
Tôi có thói quen đến lớp rất sớm, khi tôi đến thì trong phòng học chưa có ai trong lớp. Bước vào, trên mặt bàn chỗ tôi ngồi được đặt một hộp quà nhỏ, đó là một con gấu bông dễ thương và còn kèm theo một bức thư tình được xếp gọn gàng trong hộp với những nét chữ ngăn nắp. Là của một bạn lớp bên cạnh. Bức thư ấy lời viết rất tượng, vì dù sao bạn nam ấy cũng trong đội tuyển học sinh giỏi văn mà.
Tôi chợt nghĩ, tình yêu là gì, tại sao người ta có thể nhận ra đây là tình yêu vậy? Nhìn hộp quà, tôi tìm trong trí nhớ một chút về người bạn này, tôi và bạn ấy nói chuyện với nhau không nhiều, khi đi học tôi thường đi bộ, trên đường đi học, tôi sẽ đi qua nhà của bạn ấy.
Tôi thường thấy có vẻ như không phải là trùng hợp, khi tôi đi qua nhà bạn một đoạn thì khi nhìn lại đằng sau, tôi sẽ thấy bạn đi ở đằng sau tôi luôn giữ một khoảng cách xa vừa đủ để có thể nhìn thấy nhau. Nghĩ lại thì hôm nay trên đường đi học, tôi không gặp bạn ấy nữa, có lẽ là đã đến sớm hơn để đặt món quà này ở đây. Như một thói quen, tôi cất hộp quà vào cặp, tôi sẽ để hộp quà này trong thùng xốp ở trong phòng chứa đồ ở nhà cùng với những hộp quà và thư tình khác mà tôi đã nhận được trước đó. Tôi cũng không biết xử lý đống đồ này như nào nên cứ để ở đó đi. Nhưng cũng phải công nhận một điều rằng, đây là người viết bức thư ấn tượng nhất trong số những người đã gửi thư tình cho tôi.

Tôi là một người luôn thích một mình, một ngày đến trường ngoài học ra thì số lần giao tiếp với bạn bè cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, học trên lớp rồi lên thư viện học. Về nhà tôi lại học, tôi không thường xuyên dùng mạng xã hội, không đăng ảnh, tin nhắn 1 tuần tôi mới bật web để trả lời tin nhắn một lần. Cách mà mọi người biết đến tôi cũng chỉ qua những lần tôi nhận giải thưởng, qua những bài báo viết về tôi, viết về những thành tích mà tôi đã đạt được trong học tập, hoặc là biết tôi qua những bài phát biểu của tôi.
Ngẫm nghĩ thế nào thì cũng thấy một điều rằng đến tôi còn cảm thấy thích tôi thì người khác thích tôi cũng là chuyện bình thường nhỉ. Nhưng tôi nghĩ rằng có một số người hiểu lầm sự ngưỡng mộ là tình yêu. Tôi cũng không biết cảm xúc yêu là gì nên cũng chỉ đoán là như vậy.
Ồ nhưng nếu là cảm xúc yêu thì có thể là tôi cũng đã biết yêu rồi, vì tôi yêu chính bản thân tôi, tôi thích chìm đắm trong thế giới riêng của bản thân. Tôi biết tôi là người như thế nào, tôi biết tôi có gì và cần gì, tôi cảm nhận được mọi thứ về tôi. Tôi thích năng lượng của bản thân mình quyết đoán, bình tĩnh, tự tin, tôi luôn có thể cảm nhận được rằng tôi có thể làm chủ tất cả mọi thứ.
Môi trường là một biến số, những người khác đều là một biến số. Nếu người khác suy nghĩ tích cực về tôi thì tôi cảm ơn, nếu người khác suy nghĩ tiêu cực về tôi thì tôi cũng mặc kệ vậy. Cơ hội đến thì tôi sẽ nắm lấy, thử thách đến thì tôi luôn sẵn sàng vượt qua.
Tôi chỉ muốn tập trung vào bản thân tôi, tôi phải bảo vệ năng lượng của chính mình. Dũng cảm, mạnh mẽ, tự tin, tôi thật sự đã phải lòng chính mình rồi. Tôi sẽ bảo vệ tình yêu này, mãi mãi.
© Nhu Uyen Nong - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cải Vàng Chẳng Nở Mùa Hè | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.








