Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cứ nỗ lực, dẫu ngày mai ra sao

2025-10-07 21:30

Tác giả: An Thuần


 

blogradio.vn - Cuộc sống là một hành trình dài, một đoạn đường u tối không có nghĩa là những đoạn đường phía xa kia cũng đều tăm tối theo, nhưng nếu bạn dừng bước cứ mãi chôn chân mình trên con đường u tối kia thì bạn sẽ kẹt mãi trong bóng tối vĩnh viễn.

***

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng rơi vào trường hợp bản thân rất cố gắng nhưng kết quả lại không như mong đợi, thậm chí bằng không. Dẫu chúng ta đều biết đó là điều hiển nhiên trong cuộc sống, không phải lúc nào cứ cố gắng là cũng được kết quả tương xứng, mà nó còn dựa vào nhiều yếu tố khác như may mắn là một điển hình. Nhưng dù biết vậy, sự buồn bã vẫn là điều không thể tránh khỏi khi rơi vào tình trạng như thế. Khi nỗi buồn bủa vây, chúng ta dễ có những suy nghĩ sai lầm, những cái nhìn tiêu cực đối với cuộc đời.

Và bạn cũng biết đó, người khác chỉ nhìn vào kết quả chứ chẳng ai nhìn vào quá trình, vì kết quả là thứ họ thấy được và rõ ràng trước mắt. Người ta có thể thấy cậu học sinh này đạt được điểm 10 và khen cậu giỏi nhưng làm sao người ta có thể thấy được những hôm cậu ấy thức đến đêm muộn để học bài. Hay là người ta có thể thấy cậu ấy đạt điểm kém trong bài thi, nhưng cũng đâu thấy sự vất vả mà cậu đã bỏ ra trong những ngày ôn thi. Mà kết quả thì lại dựa vào những gì cậu ấy làm trên giấy mà chấm, đâu ai chấm điểm nỗ lực của cậu ấy tới đâu. Vì vốn nó là thứ định tính, không thể cân đo đong đếm được.

Đó là quy luật của xã hội này, chúng ta buộc phải chấp nhận, vì chúng ta - những con người sống trong lòng xã hội, tuân theo quy luật của xã hội là một điều tất yếu. Nhưng không vì thế mà bạn ngừng nỗ lực, buông xuôi. Bạn biết không? Dáng vẻ đẹp nhất của một người chính là dáng vẻ người đó đang từng ngày nỗ lực, một người luôn hết mình với những thứ mình làm. Đó là hình ảnh đẹp nhất thế gian này mà không một máy ảnh nào có thể chụp ra được.

Đã bao giờ bạn nghi ngờ bản thân mình chưa, nghi ngờ bản thân mình chỉ là một kẻ tầm thường trong thế giới này? Tôi thì có đấy, tôi phải học cách chấp nhận bản thân mình không giỏi như những gì mình nghĩ, khi bước ra xã hội kia hàng trăm ngàn người giỏi hơn tôi rất nhiều, dù tôi cố gắng thế nào thì kết quả vẫn luôn nằm lại phía sau. Lúc đó, tôi cũng như bao người khác, tôi cũng rất buồn, mọi thứ qua mắt tôi như có một lớp màn chắn tăm tối.

Người ta thường nói người ngoài cuộc thì sáng suốt hơn. Đến một hôm tôi nhìn thấy một người bạn của tôi gặp trường hợp tương tự, thì tôi nhận ra rằng đời này chúng ta sống cho rất nhiều điều, không thể để chỉ đôi ba điều thất bại mà làm nhục chí, phủ nhận bản thân mình. Và hơn hết, luôn có những người thân yêu vì chúng ta mà tự hào dẫu với ngoài kia bản thân mình tệ dường nào. Vậy nên, dù thất bại cũng mong bạn không buông bỏ mình, vẫn luôn là người sống nhiệt huyết và nỗ lực với những thứ bản thân làm. Vì sự cố gắng có thể không mang đến một kết quả tốt đẹp cho bạn nhưng chắc chắn rằng nếu không cố gắng bạn sẽ không có gì cả.

Tuy nhiên, không mong bạn vì cố gắng mà lao mình vào như thiêu thân. Một ngày nào đó, khi đôi chân mỏi mệt, hãy dừng lại và ngồi xuống nghỉ ngơi, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, bật một bản nhạc yêu thích để thấy cuộc sống vẫn đẹp hơn những gì chúng ta tưởng. Hãy cứ cho bản thân được lười biếng một ngày để nạp lại năng lượng, vì hơn hết sức khỏe và tinh thần luôn là thứ cần được ưu tiên hàng đầu. Trái tim này vẫn cần được nuôi dưỡng để ngày mai lại đập mãnh liệt vì những giấc mơ và hoài bão.

Cuộc sống là một hành trình dài, một đoạn đường u tối không có nghĩa là những đoạn đường phía xa kia cũng đều tăm tối theo, nhưng nếu bạn dừng bước cứ mãi chôn chân mình trên con đường u tối kia thì bạn sẽ kẹt mãi trong bóng tối vĩnh viễn. Ở phía xa kia – nơi chân trời, biết đâu là ánh bình minh rực rỡ, biết đâu là bầu trời trong xanh, biết đâu là miền đất hứa đang đợi ta ghi dấu chân.

Sự cố gắng dẫu không phải lúc nào cũng được đền đáp xứng đáng, nhưng ít ra bạn biết rằng bản thân mình đã cố hết sức và hơn hết bạn không thẹn với lòng, không phải nuối tiếc mà nói “giá như”. Cũng hi vọng bạn sẽ yêu thương bản thân một chút, học cách nhìn nhận bản thân. Bởi khi một chuyện qua đi, chúng ta thường có xu hướng quên mất cảm giác lúc đó ra sao, rồi quay lại hoài nghi chính bản thân mình và cho rằng lúc đó bản thân chưa thực sự nỗ lực hết sức mà quên mất lúc đó đã phải dằn vặt ra sao, cố gắng như thế nào, chịu bao khổ cực.

Cuối cùng, tôi muốn mượn một hình ảnh để nhắn gửi đến bạn: nếu ví sự nỗ lực là nước, những khó khăn trong cuộc sống là đá, để có thể làm đá mòn đi, buộc nước phải chảy thật mạnh và kiên trì không nghỉ. Chúc tôi và bạn một ngày nào đó có thể khiến nước chảy đá mòn, một ngày nào đó có thể nhìn đời bằng con mắt hư không, mọi thứ nhẹ tựa lông hồng.

© An Thuần - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngôn Tình Giữa Đời Thực Là Sự Hòa Quyện Giữa Vị Ngọt Và Nước Mắt | Blog Radio

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

back to top