Nguyện là khoảng sáng cuối cùng
2025-08-23 19:55
Tác giả:
blogradio.vn - Mỗi dòng tin cậu gửi, tôi đọc đi đọc lại, nhớ từng dấu chấm, từng nhịp câu – như thể chỉ cần đọc lại, là có thể sống lại những khoảnh khắc ấy lần nữa. Có lần chỉ cần thấy tin cậu hiện lên điện thoại, tôi đã vui như có cả một thế giới nhỏ rực rỡ trong lòng mình.
***
Gửi cậu – người tôi thương,
Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu, bởi có quá nhiều điều tôi đã cất giấu trong lòng suốt bao năm qua. Có lẽ nếu không nói ra, trái tim tôi sẽ chẳng bao giờ được nhẹ đi.
Chúng ta đã từng thân thiết – từ cấp 2, cùng học với nhau bốn năm. Nhưng rồi một hiểu lầm nhỏ khiến chúng ta xa cách. Mỗi người bước về một hướng. Tôi đã nghĩ... chắc là sẽ không thể như xưa nữa.
Cho đến một ngày, mẹ cậu rời xa thế gian này. Tin ấy khiến tôi bủn rủn cả người, nước mắt cứ thế rơi dù tôi cố gắng kìm lại. Tôi thương cậu – không phải vì thương hại, mà là thương từ tận đáy lòng. Thương một người từng là bạn, từng là người khiến tôi mỉm cười trong vô thức.
Đêm hôm ấy, khi cậu nhắn tin cảm ơn tôi đã đến viếng mẹ cậu, và nói cậu muốn làm lành... tôi đã khóc rất nhiều. Khóc như một đứa trẻ vì quá xúc động, quá thương, và quá biết ơn. Cậu không biết đâu, nhưng từ khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra: mình thương cậu. Thương theo cách không còn là bạn nữa.
Tôi không chắc cậu có nhận ra tình cảm ấy không, nhưng tôi luôn giữ nó thật kín trong tim. Tôi chưa bao giờ xoá tin nhắn của chúng ta. Mỗi dòng tin cậu gửi, tôi đọc đi đọc lại, nhớ từng dấu chấm, từng nhịp câu – như thể chỉ cần đọc lại, là có thể sống lại những khoảnh khắc ấy lần nữa. Có lần chỉ cần thấy tin cậu hiện lên điện thoại, tôi đã vui như có cả một thế giới nhỏ rực rỡ trong lòng mình.

Và có lẽ cậu cũng chẳng biết, tôi đã can đảm đến nhường nào để chúc mừng sinh nhật cậu. Hai lần tôi đều chọn những phút cuối cùng trong ngày — bởi tôi muốn mình là người cuối cùng bên cạnh cậu, như ánh đèn nhỏ le lói khi mọi thứ đã im lìm. Lời chúc ấy không chỉ là ‘‘mừng sinh nhật’’, mà là: ‘‘Dù cả thế giới có quên cậu, tôi vẫn ở đây. Lặng lẽ. Nhưng chẳng bao giờ rời xa.’’
Tôi từng mơ về một khoảnh khắc – nơi tôi được an ủi cậu, như cái cách tôi thấy trong giấc mơ hôm nào. Cậu ôm tôi thật chặt, gục vào lòng tôi, và tôi thì chỉ biết vuốt tóc, nói những lời dịu dàng. Trong mơ, tôi dỗ cậu bằng cả trái tim yêu thương, còn cậu… cậu ngồi đó như một đứa trẻ tổn thương cần được chữa lành.
Và… còn một điều tôi chưa từng nói ra với bất kỳ ai.
Tôi là kiểu người chỉ muốn yêu một lần rồi giữ nhau cả đời. Nhưng tôi biết… có lẽ cậu không phải là người chồng tương lai của tôi. Tôi sợ... nếu một ngày cậu cũng thương tôi, rồi chúng ta yêu nhau thật, thì liệu sau đó có còn giữ được nhau mãi không? Tôi sợ sự chia xa, sợ những vết nứt, sợ tình yêu này một ngày nào đó trở thành điều làm cả hai tổn thương... Nên tôi chọn giữ tất cả lại trong lòng.
Không nói. Không đòi hỏi. Không hy vọng điều gì đáp lại.
Chỉ đơn thuần là thương.
Cậu từng nói cậu sẽ thi Quân đội. Tôi đã rất hạnh phúc. Tôi đã hy vọng… chúng ta có thể là đồng đội. Tôi cũng mơ được khoác lên mình bộ quân phục ấy – vì đó là ước mơ của tôi, và vì trong giấc mơ ấy có cậu.
Khi biết mình và cậu cùng hướng tới một trường, tôi đã bất ngờ và vui đến mức chỉ muốn ôm lấy trời đất mà hét lên.
Nhưng rồi… tôi không đủ điều kiện sức khỏe. Mắt tôi không cho phép. Và gia đình cũng không ủng hộ tôi đi theo con đường đó. Tôi không chỉ gác lại ước mơ — mà tôi còn mất đi cơ hội được bước cạnh cậu, cùng nhau sống trọn một lý tưởng đẹp đẽ.
Tôi đã khóc nhiều. Và trong lòng chỉ còn một mong muốn duy nhất: Cậu hãy thay tôi sống trọn giấc mơ ấy. Cậu hãy mạnh mẽ, kiên cường. Và đừng bao giờ quên, đã từng có một người luôn tin tưởng vào cậu, bằng tất cả chân thành.
Chắc là cậu không bao giờ biết. Nhưng nếu cậu từng yếu lòng, nếu cậu từng cô đơn… tôi chỉ mong cậu nhớ rằng:
Ở đâu đó, có một người từng muốn làm ánh sáng cuối cùng trong ngày của cậu.
Âm thầm. Nhẹ nhàng. Nhưng luôn vẹn nguyên.
Và nếu một ngày nào đó, giữa dòng đời chật vật, cậu bất chợt ngoảnh lại… tôi mong cậu sẽ thấy tôi vẫn ở đấy — không cầu hồi đáp, không cần giữ lại — chỉ là một người từng rất thương cậu bằng tất cả những gì trong trẻo và chân thật nhất của tuổi trẻ, chỉ mong cậu sống thật tốt, thật hạnh phúc, và luôn có người bên cạnh khiến cậu mỉm cười — dẫu người đó không phải là tôi.
Mãi mãi… là ánh sáng cuối ngày của riêng cậu. Dù chẳng bao giờ được gọi tên, tôi vẫn nguyện là ánh sáng cuối ngày – lặng lẽ soi cho cậu bước, khi thế giới đã mịt mùng.
Người luôn dõi theo cậu,
Tôi.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đi Qua Những Vết Thương Quá Khứ Là Năm Tháng Bình Yên | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.






