Tuổi thơ trong tôi là...
2016-11-26 01:30:00
Buổi sáng hôm nay, tôi về quê nghỉ ngơi sau một thời gian ở Hà Nội, rời xa sự chật chội của phố xá, tiếng ồn của xe cộ và mùi khói bụi của không khí và bỏ quên những tiếng chuông báo thức, mọi thứ với tôi yên bình đến lạ.
Chị tôi – người mang hạnh phúc của sự hy sinh thầm lặng
2016-11-24 01:07:00
Giữa cái trưa hè oi bức của miền Trung, cái nắng như thiêu đốt chúng tôi. Mồ hôi ướt áo nhưng chị vẫn đạp, chiếc xe kêu lên cọc cạch dường như còn làm cho không khí chở nên nặng nề hơn. Nhìn bóng chị in trên đường, nhỏ bé và gầy gò, chưa bao giờ tôi thấy thương chị mình đến thế.
Hạnh phúc tuổi xế chiều
2016-11-23 01:10:00
Ngày xưa sao hạnh phúc với ông bà đơn sơ, giản dị quá. Một ngôi nhà bé tí có bốn người quây quần cùng nhau bên mâm cơm rau đậu. Còn hôm nay, các con ông quan niệm khác: hạnh phúc phải là có nhà, xe, tiền, danh vọng... Chẳng lẽ hai thế hệ khác nhau về nhân sinh quan, hay bởi vì ông bà thuộc lứa "tuổi xế chiều" rồi. Ông buông bát đũa xuống bàn, rồi bật khóc...
Vậy mà ba cũng bỏ con đi!
2016-11-22 01:22:00
Khi còn là một đứa con nít, nó không nhớ nổi ba có nuôi nó ngày nào không, chỉ biết rằng, nhiều năm nay, khi nào nó cần ba, ba đều đến bên nó. Bấy nhiêu đủ rồi, nó không cần nhiều nữa. Vậy mà, ba cũng bỏ nó đi. Đi luôn, không về nữa...
Công cha nghĩa mẹ
2016-11-19 01:20:00
Xin cho con được bới mái tóc mẹ yêu, những sợi tóc pha sương đã trải dài theo tháng năm thương nhớ. Xin cho con được một lần hôn lên đôi tay của cha, đôi tay đã vì con chai sần theo nắng gió.
Thèm được gọi hai tiếng "Mẹ ơi!"
2016-11-18 01:07:00
Có đôi lúc mình thèm được gọi mẹ ơi mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm và sà vào lòng mẹ khi mẹ di xa về, nghe chuyện kể của mẹ khi ngủ và được nghe ai đó gọi con trai ơi nhưng đã quá xa xôi...
Những ước mơ chật chội
2016-11-17 01:12:00
Khi ngồi trước một bữa tiệc thịnh soạn, tôi hay chạnh lòng nhớ về bữa cơm gia đình ngày mưa gió. Nhiều nhất vẫn là món cá khô chiên hoặc mắm nêm ăn cùng rau luộc trong vườn nhà. Khi đã học đến cuối cấp ba, tôi vẫn khát khao mình mau lớn, đi làm có tiền chỉ để có thể ăn một bữa sáng hai trứng ốp la với bánh mì. Ôi! Ước mơ đầu đời giản dị nhưng rất thật của tôi.
Giọt nước mắt qua ô cửa sổ
2016-11-16 01:15:00
Cái hanh khô cuối thu cứ vờn mãi trong tâm trí tôi cùng mùi rơm khô hễ gặp lửa là cháy bừng bừng, câu hỏi của đứa trẻ ấy bám diết chân tôi qua hàng ngàn cây số. Tôi bỗng thấy mình ích kỷ quá! Tôi quên trong em tôi cũng chẳng ít những nỗi buồn.
Bà ơi, cháu đã về rồi!
2016-11-15 01:16:00
Bà tôi xuất hiện bên bậc cửa, vẫn mái tóc bạc pha sương, dáng lưng còng và nụ cười móm mém hiền từ. Tôi thấy mình như trẻ lại, không còn là chàng trai hai mấy tuổi đầu đã lăn lộn với sóng gió cuộc đời mà chỉ là một đứa trẻ mười tuổi. Sau những buổi chiều mải mê rong chơi ngoài đồng cùng đám bạn, đứa trẻ ấy lại chạy về, ào vào lòng bà mà nũng nịu : "Bà ơi, cháu đã về rồi!"
Ngày bão về
2016-11-11 01:00:00
Nước mắt người Trung những ngày thiên tai ấy tuôn như mưa bởi vì đó là sinh kế của cả gia đình, là ước mơ sửa lại căn nhà, là tiền chuẩn bị cho đứa con sắp cưới, là học phí, là cơm áo... giờ đây mọi người bất lực nhìn nước cuốn đi xa dần, xa dần mà không thể phản ứng.
Mẹ xin lỗi khi chẳng thể cho con một mái ấm trọn vẹn
2016-11-10 01:15:00
Mẹ đã không cho con được một gia đình trọn vẹn. Nếu cả cuộc đời này, mẹ phải chịu nhiều buồn đau hơn nữa để tương lai con có nhiều hạnh phúc thì mẹ cũng cam lòng. Mẹ chỉ mong con gái mẹ hãy luôn là cô bé vui tươi, yêu đời và có thật nhiều hạnh phúc.
Cả bầu trời của con
2016-11-09 01:12:00
Có lần, con hỏi ước mơ của mẹ là gì. Mẹ mỉm cười, đôi mắt rạng rỡ và bảo: “Con chính là ước mơ của mẹ.” Niềm vui của mẹ là nhìn thấy con trưởng thành.




















