Giọt nước mắt qua ô cửa sổ
2016-11-16 01:15
Tác giả:
Tôi xách balo về quê sau ba tuần xa nhà. Ba tuần ấy tôi đã đi dọc miền đất nước để nắm tay những đứa trẻ vùng cao đầy nắng gió. Tôi tự sưởi ấm trái tim mình bằng những nụ cười trong vắt thân thương của những trẻ nơi địa đầu Tổ Quốc xa xôi.
Tôi đến nơi những đứa trẻ cần tôi, nơi có những cuộc gặp gỡ đầu tiên hoặc là duy nhất nhưng tràn đầy tình thương. Cũng bởi đi nhiều nên tôi quen với cuộc sống xa nhà, tôi chẳng còn quá háo hức trở về như dạo đầu mới lên Hà Nội phồn hoa và nhấc chân vào những chuyến xe thiện nguyện.
Ngày cuối cùng trong ba tuần này tôi ở lại nhà của một đứa trẻ người Dao. Đêm ở vùng cao lạnh như đợt gió mùa dầu đông ở đồng bằng, đứa trẻ ấy đốt lửa bằng nắm củi khô ban chiều tôi đi nhặt cùng nó ở trên núi để tôi sưởi ấm. Tôi kéo nó ngồi sát cạnh mình, kể cho nó nghe những ánh đèn nơi thị thành náo nhiệt, kể về những ngôi trường nó có thể vươn tới nếu chịu khó học hành… Kể thật nhiều để cho nó niềm tin mà kiễng chân đi qua sỏi đá nơi này. Nó cũng kể cho tôi nghe về những đứa bạn mùa đông khoác tấm chăn con công ngày xưa đến lớp, những cụ già cả ngày phải ngồi bên bếp củi vẫn thấy rét run, kể về cả ước mơ được nuôi em cắp sách đến trường. Nó bỗng quay sang hỏi tôi: “Cô ơi, các em cô chắc vui lắm cô nhỉ?” Tôi khựng lại trước ánh mắt ráo hoảnh ấy, bất giác muốn trở về nhà…

Tôi cũng có những đứa em, mỗi đợt tôi về chúng có thể thức đến sáng để kể cho tôi nghe hàng ngàn câu chuyện mà dù có khéo thế nào cũng không thể ghép thành một cuốn tiểu thuyết có đầu, có đuôi. Chúng ngóng tôi về trong mỗi ngày cuối tuần. Em tôi có vui không, với tôi đó là một câu hỏi khó cho dù tôi có cố gắng cả đời cũng không thể có được câu trả lời là: Có. Câu hỏi của đứa trẻ người Dao xoáy sâu trong trí tôi, nó như giục tôi phải về nhà dù ngày mai có bão. Và tôi về vào buổi sớm hôm sau bằng xe máy của một anh trong đoàn thay vì đi ô tô cùng mọi người…
Cái hanh khô cuối thu cứ vờn mãi trong tâm trí tôi cùng mùi rơm khô hễ gặp lửa là cháy bừng bừng, câu hỏi của đứa trẻ ấy bám diết chân tôi qua hàng ngàn cây số. Tôi bỗng thấy mình ích kỷ quá! Tôi quên trong em tôi cũng chẳng ít những nỗi buồn. Chúng ngóng tôi về bởi nhớ tôi và cũng bởi “nhớ nhau”. Cô chú tôi ly hôn khi đứa bé mới tám tháng tuổi, còn đứa lớn mới học mẫu giáo bé. Sau ly hôn, chú vào nam, cô sang Đài Loan khi vừa cai sữa đứa bé. Một đứa bên nội, một đứa ở nhà tôi cùng bà ngoại. Tôi gần như là sợi dây duy nhất gắn kết chúng lại với nhau, bởi mỗi lần vào ngày nghỉ lễ hay cuối tuần tôi thường sang đón đứa lớn về nhà tôi chơi, còn mọi người ai cũng có cho mình những lý do riêng.
Tôi về đến nhà vào chiều thứ sáu, chỉ kịp chào bà rồi ẵm đứa em đến trường của anh nó. Lớp chưa tan, tôi cho đứng ngoài ô cửa sổ, đôi mắt đen ấy tìm điểm dừng và gọi tên anh nó. Như một phản xạ tự nhiên, thằng bé quay ra cười tươi rói, hớn hở, ánh mắt ấy, đôi chân ấy muốn bước ra lắm rồi nhưng còn sợ cô. Chúng cười với nhau. Những đứa trẻ khác nhìn chị em tôi, có một vài đứa gọi “em bé ơi!”. Đứa bé ấy cứ ưỡn người đòi vào trong lớp học, nó bám lấy thanh sắt cửa sổ, nhìn anh nó rồi khóc, nó gào như xé đi cái im ắng của mảnh sân giờ vào lớp. Tôi cũng khóc. Cô giáo của em tôi cũng khóc. Anh nó vẫn cười chạy ra chỗ cửa sổ nắm tay em.
Đêm ấy, chúng không tỉ tê hàng trăm câu chuyện với tôi, chúng nằm cạnh nhau, dạy nhau hát và cứ thể ngủ ngon - một giấc ngủ không có nỗi nhớ nhau…
© Bướng – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Mỗicuoocjc gặp gỡ trong đời đều có một lý do
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.







