Tại sao không?
2024-11-25 17:25
Tác giả:
SAM
blogradio.vn - Những thứ bình thường hiện diện xung quanh chẳng khiến mình chú ý, quan tâm, cứ coi đó là điều hiển nhiên mà vô tư phớt lờ. Để rồi một ngày không biết nắng hay mưa, vô tình hay cố ý, ta sẽ đánh mất nó, lúc đó muốn quay lại thì đã quá trễ.
***
Tôi từ ngoài cổng bước vào, xa xa thấy mẹ và dì đang nói chuyện điện thoại với một ai đó, rất vui, cười nói rôm rả. Trong đầu suy nghĩ chắc đang trò chuyện cùng người bà con xa nào đó, hồi ức về một thời kỉ niệm, nhưng khi lại gần thì không phải. Mẹ và dì tôi đang nói chuyện với đứa cháu họ, gọi mẹ bằng cô Út, nhà cũng ở gần đây thôi, nhưng cuộc sống bận rộn, ban ngày kiếm sống, đêm đến như vậy mới thư giãn qua những cuộc nói chuyện như vậy. Tôi lại càng gần, nghe được lời chị bên kia, chị nói: "Sau nhìn cô Út với cô Năm (dì tôi) già hơn nhiều vậy, da nhiều nếp nhăn và đen hơn, tóc thì bạc nhiều hơn tuần trước con gặp vậy”. Tôi cười với mẹ và dì tôi như một lời chào rồi lướt nhanh ra nhà sau, lòng tôi thắt lại, trong một khoảnh khắc tôi thấy bất lực, bất lực nhìn thời gian lấy đi mái tóc đen, làn da ngăm, khuôn mặt dịu hiền của hai người tôi yêu quý. Và cũng khoảnh khắc tình cờ ấy, một câu nói chân thật đến từng con chữ ấy đã khiến tôi nhận ra mình vô cảm đến nhường nào. Ai mà chẳng biết nụ cười của mẹ khi nghe câu nói ấy là gượng gạo, đối phó vì mẹ biết: "Thanh xuân, mẹ đánh đổi chứ mẹ không đánh mất nó, mẹ tự nguyện." Ngậm ngùi mẹ cười đáp lại, nụ cười có vị đắng của thời gian, có mùi hương ngọt ngào của sự hi sinh thầm lặng. Vài lần trong đời như vậy, vài khoảnh khắc nhận ra như vậy, rồi tôi cũng trở lại vô cảm như trước, tôi dùng cách xóa bộ nhớ để đối diện với phiên toà cảm xúc.
Tôi vẫn ở gần mẹ, chị em tôi vẫn bên mẹ bao lâu nay, nhưng thật sự để nhìn rõ từng nét thay đổi ấy thì thật rõ chị em tôi quá thờ ơ. Tự hỏi bản thân mình, tôi nghĩ ngày hôm nay mình đã làm gì? Ngày hôm qua mình đã làm gì? Ngày hôm kia nữa? Mày có nhìn thấy vết chân chim trên mắt đó, mày có nhìn thấy khóm tóc bạc đó, không thể nào được đo bằng sợi nữa, mày có nhìn thấy dáng đi đó không còn bước ngay thẳng hay không? Tại sao vậy? Tại sao ngay cả việc nhìn mẹ mình thay đổi mình cũng chẳng thấy vậy? Tôi quỵ xuống cạnh tay nắm cửa, tôi khóc nghẹn như một đứa trẻ đi lạc, tội nghiệp, đáng thương. Nước mắt trực trào không thể kiểm soát được như đã nghẹn cứng và đợi phút giây này đây, đợi tôi mở cửa tâm hồn. Nhưng làm sao đây, bây giờ tôi đáng trách hơn là đáng thương, những giọt nước mắt đó chỉ là bằng chứng cho một tội lỗi vô cùng lớn tôi phạm phải. Những thứ bình thường hiện diện xung quanh chẳng khiến mình chú ý, quan tâm, cứ coi đó là điều hiển nhiên mà vô tư phớt lờ. Để rồi một ngày không biết nắng hay mưa, vô tình hay cố ý, ta sẽ đánh mất nó, lúc đó muốn quay lại thì đã quá trễ.
Tình cảm mẹ dành cho gia đình, cho con mãi là vô giá và cũng vì vậy mà con cái cũng không sao trả hết được thức tình ấy. Cha tôi làm tất bật, sáng rồi đến đêm, suy nghĩ cho cái ăn ngày mai, suy nghĩ đến khoản học phí tháng sau rồi cha đã già đi rất nhiều so với bạn bè học cũ. Mẹ thương cha, nhuộm tóc cho cha để đi họp lớp mấy mươi năm gặp lại, nhưng mẹ cũng không thể không cho cha làm vì mẹ thương chị em tôi gấp bội phần. Rồi tóc mẹ và cha cùng bạc đi. Chị em tôi thương không thể nói hết bằng lời, chỉ có thể cố gắng cho cha mẹ đỡ lo, đỡ nghĩ một chút. Cha mẹ lo cho tụi con, chúng con rất hiểu lòng sinh thành nhưng chị em chúng con chỉ có mỗi cha mẹ để yêu thương, đừng để vì chiếc áo mới hay chiếc xe xịn mà chúng con tiếc nuối mãi, hãy nghĩ cho chính cha mẹ trước khi nghĩ đến lũ ngổ ngáo này ạ.
Chúng ta chỉ có một nơi để quay về, dù là lúc bé thơ hay lúc đã khôn lớn, nước chảy về nguồn, máu từ tim đi khắp cơ thể rồi lại trở về tim. Cha mẹ luôn che chở cho con dẫu con có hiếu kính, tình cảm cho đi vô điều kiện, chỉ cần chúng ta vui vẻ trở về NHÀ là đã đủ đáp lại, tại sao không?
© SAM - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đến Cuối Cùng Chúng Ta Vẫn Là Bỏ Lỡ Nhau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống










