Mùa hè trong lòng cô gái nhỏ
2024-10-31 18:45
Tác giả:
Cỏ mùa thu
blogradio.vn - Những năm đó trong kí ức, thiếu thốn đủ thứ, nhưng vẫn chưa bao giờ thấy bản thân khổ, đến tận bây giờ đó luôn là những ngày tháng đẹp đẽ và hạnh phúc nhất trong cuộc đời.
***
Chẳng còn nhớ những năm ấy là lúc bản thân đã bao tuổi, chỉ nhớ rằng mùa hè chính là mùa mà chúng tôi ao ước nhất. Phượng rợp đỏ cả sân trường, những con đường trong xóm cũng đầy màu phượng rơi, ký ức về mùa hè, về những năm tháng học trò sao thiếu được màu đỏ ấy, đến tận bây giờ mỗi lần nhìn những bông hoa phượng nở vẫn vẹn nguyên cảm xúc bồi hồi, nao nao của những năm tháng đó.
Mùa hè ở một vùng quê nghèo như chúng tôi, mất điện là hầu như ngày nào cũng có, với cái thời tiết nóng cắt da cắt thịt mà mất điện thì chịu sao nổi. Mấy chị em theo chân ba đem chiếu, đem võng ra ngoài vườn tìm bóng cây mát và nghỉ trưa, nói là ngủ trưa chứ thực ra có lẽ ba mẹ mới cần phải ngủ chứ chúng tôi đâu có biết ngủ trưa là gì, hái hoa chơi đồ hàng, nghe ba bày vài trò chơi gì đó rồi cứ thế mà làm theo, có lúc buổi trưa chính là lúc đi rình mò hái trộm quả chín của nhà hàng xóm. Ra vườn rồi bầy sâu đâu có chịu tha cho, đêm về ngứa ngáy cả người. Những đứa trẻ nông thôn như chúng tôi nghỉ hè đứa nào cũng đen nhẻm, tay chân đầy những vết côn trùng cắn và đủ thứ lá cây cọ xước vào. Da đứa nào độc còn lên mủ khắp người, nhưng nào đâu có đứa nào sợ, thời ngây ngô cũng chẳng đứa nào sợ xấu.

Nhớ nhất là những đêm hè oi bức, điện mất có lẽ từ chiều, cả nhà ăn cơm trong ánh đèn dầu le lói, sau đó đem ghế ra sân chờ từng cơn gió thổi qua, nghe ba mẹ và bà nội kể đủ thứ chuyện trên đời. Vẫn nhớ rằng bản thân lúc đó rất thích ngắm sao, cứ nhìn lên và tưởng tượng đủ thứ, ba giới thiệu cho vài vì Sao mai, Sao hôm, vậy mà từng có ước mơ trở thành nhà thiên văn học. Mỗi lần có điện đứa nào phát hiện ra trước là réo to: yeah có điện rồi, cả xóm ai cũng nghe thấy hết. Có đêm chờ đến khuya cả nhà phải vào ngủ nhưng điện vẫn không có, bà nội phải quạt tay cho mới chịu nằm yên ngủ. Những năm đó trong kí ức, thiếu thốn đủ thứ, nhưng vẫn chưa bao giờ thấy bản thân khổ, đến tận bây giờ đó luôn là những ngày tháng đẹp đẽ và hạnh phúc nhất trong cuộc đời.
Ở quê, mùa hè là mùa lúa chín vàng óng ả, mùi rạ thơm phức, gặt lúa, túa lúa, phơi lúa là kỉ niệm chắc có lẽ khó phai mờ. Nhớ năm đó ba mẹ đi vắng, tôi và em trai không biết bằng suy nghĩ thiên tài nào đó lần đầu tiên đem lúa ra đường quốc lộ phơi. Mới đổ ra được mấy bao thì chú công an xã chạy xe trên đường thấy nhắc nhở dẹp gọn vào, phơi ở đây dễ tại nạn xe cộ, và thế là hai đứa phải hốt vào bao. Hốt từng nào là miệng rên rỉ từng đó: Sao họ phơi được mà mình không được, dù biết là mình sai nhưng vẫn thấy ấm ức vô cùng. Hồi đó mẹ vừa đi dạy, vừa phải làm lúa, vẫn nhớ trong kí ức mẹ mặc bộ áo quần rộng thùng thình, bưng từng thúng lúa sấy trước quạt, để thu được hạt lúa chắc, còn hạt lép thì mang bỏ hoặc cho gà ăn…
Gần nhà có con sông nhỏ, hè năm nào cũng kéo nhau cả lũ xuống tập bơi, nói chung thì mình cũng không hẳn là tập bơi, chỉ đứng cho ướt người vậy thôi chứ sợ bà nội la lắm. Dù tuổi thơ ở quê nhưng trong mắt bạn bè tôi vẫn là một nàng tiểu thư chính hiệu nhé, ba mẹ làm giáo viên, chỉ lo ăn và học. Ừ thì tôi cũng chưa bao giờ phủ nhận về chuyện đó, tôi tự hào, nhưng mà tôi là một đứa khá là thân thiện, bạn bè chơi gì tôi cũng chơi đó, làm gì tôi cũng làm theo, nhưng chúng nó làm thật còn tôi thì ‘làm chơi”. Vậy nên trong kí ức của nhiều người tuổi thơ có thể là cái gì đó vất vả gian truân, còn tuổi thơ của tôi lúc nào cũng đầy ngọt ngào và đủ trải nghiệm, luôn được nâng niu và yêu thương, tôi không có quá nhiều mong cầu nên cũng chẳng bao giờ thấy thua thiệt so với bạn bè. Tôi từng nghe nói, những kẻ có tuổi thơ hạnh phúc thì dùng cả tuổi thơ ấp ôm cả cuộc đời, những kẻ có tuổi thơ bất hạnh thì dùng cả cuộc đời quên đi tuổi thơ, tôi chắc chắn là dạng người thứ nhất rồi.
© Cỏ mùa thu - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy Cho Bản Thân Cơ Hội Được Yêu Thêm Lần Nữa | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.














