Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chờ cơn gió đi qua

Chờ cơn gió đi qua

2016-06-22 01:30:00

Ngỡ ngàng, có cơn gió thốc mạnh vào cánh cửa chưa bao giờ tôi mở từ khi dọn đến nơi đây, cuốn con hạc giấy của tôi bay đi vội vã theo những chiếc lá vàng giòn trôi vào trong một ngày nắng mới. Tôi ngước mắt nhìn theo mà hai giọt nước mắt nuối tiếc nhưng cũng dần khô héo lăn dịu dàng trên má. Và tôi đã chờ cơn gió đầu đời trong tim của mình dần trôi qua như thế đó…

Hai mảnh ghép không lạc nhau

Hai mảnh ghép không lạc nhau

2016-06-14 01:29:00

Hóa ra, ngày kí ức vẫn mang một ý nghĩa rất riêng, nhưng chỉ những người có duyên với nhau mới tìm lại được nó. Nếu không, họ sẽ để lạc. Rất may, tôi và Dịu đã không phải làm hai mảnh ghép đi lạc như thế.

Tin anh được không?

Tin anh được không?

2016-06-09 01:30:00

Không ai hạnh phúc khi chỉ có một mình. Người ta đủ khả năng để chăm sóc bản thân, nhưng không đủ mạnh mẽ để sống riêng mình. Sau một cuộc tình, người ta hoảng sợ không dám đưa tay cho một ai nắm lấy. Cuộc đời là vậy, ta sẽ gặp một người mà dẫu con đường phía trước là sỏi đá vẫn cứ muốn cùng song hành bước tiếp. Thứ duy nhất trên đời không thể kiểm soát là tình yêu. Đến hay đi đều không nằm trong tính toán. Cuộc sống, có những điều bất chợt như cơn mưa rào mùa nắng. Không cách nào ngăn nó, chỉ có thể đón nhận nó. Vậy thì, cứ tin một lần, liệu có được không?

Đến bao giờ em quên?

Đến bao giờ em quên?

2016-06-02 01:30:00

Tôi không rõ bản thân sẽ mất bao lâu để có thể quên đi tình yêu này: một tuần, một tháng, một năm hay cả một đời? Tôi cũng không rõ có phải cần quên lãng quá khứ, quên lãng người đó thì mới có thể sống hạnh phúc được hay không?

Hẹn anh ngày đó em về

Hẹn anh ngày đó em về

2016-06-01 01:29:00

Một lần nữa tôi như chết lặng. Hơn bao giờ hết, lúc này tôi thực sự nhớ em. Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó không xa. Liệu đó có phải là một lời hứa hẹn? Liệu rằng câu nói ấy có phải là lời nhắn nhủ em dành cho tôi, rằng tôi hãy đợi, rằng em sẽ về? Tôi không biết, thật sự không biết, nhưng tôi vẫn cứ chờ.

Tình yêu là duyên hay là nợ?

Tình yêu là duyên hay là nợ?

2016-05-31 01:30:00

Tình yêu là câu chuyện của Duyên và Nợ. Nhiều khi, ta cảm nắng và ngỡ là mình đang yêu, lại cũng có khi, cơn cảm nắng ấy chính là tình yêu. Mà có tình yêu nào, khi Duyên vừa đến người ta đã nhận thấy bao nhiêu là Nợ. Cuộc sống này, chẳng lẽ phải mãi chìm trong những gò bó, những toan tính, chẳng lẽ người ta không trút lớp áo nặng nề của những nghĩ suy xuống mà đối đãi với nhau bằng âm thanh nghe được từ tâm hồn?

Em hết yêu anh rồi

Em hết yêu anh rồi

2016-05-30 01:29:00

Tình yêu phá bỏ mọi quy tắc. Có lẽ vì yêu, người ta mới có đủ vị tha để chấp nhận và thứ tha mọi tổn thương mà đối phương mang lại. Bởi khi yêu, người ta không có đủ thời gian tính toán thiệt hơn cho những điều đã mất.

Mùa mưa phượng năm ấy

Mùa mưa phượng năm ấy

2016-05-26 01:28:00

Có khi nào mọi thứ sẽ thành dĩ vãng và bị lãng quên đi mãi? Những gương mặt hôm nay còn tươi cười với nhau, ngày mai gặp lại liệu có buồn chào nhau một tiếng, hay rồi ngay cả đến việc gặp lại cũng không có cơ hội? Cuốn vào những lo toan mới, chúng tôi sẽ còn lại gì trong nhau?

Một thành phố nhớ

Một thành phố nhớ

2016-05-19 01:15:00

Trong giấc mơ, Ngân thấy mình đứng trên đỉnh LangBiang của buổi sáng ban mai. Bên dưới là dải hoa cúc Mặt Trời nở vàng rực rỡ, vàng đến nghẹn ngào trong cái se lạnh mùa Đông. Cô ngắt một nhúm hoa dại gần đó cho vào giỏ mây, rồi cắt tờ giấy nhỏ dán bên ngoài, nắn nót viết... "Một thành phố nhớ".

Mùa hạ sớm

Mùa hạ sớm

2016-05-18 01:28:00

Gọi tháng tư, một trời ngập nắng Hương sầu đâu tím ánh trời hôm. Tháng Tư của tôi bắt đầu bằng hương thơm dịu nhẹ của hoa xoan thả mình thong dong theo cơn gió yên bình một buổi sớm mai chớm nắng. Tôi yêu cái sắc tím nhàn nhạt của hoa xoan, giống như yêu cái màu sắc mộc mạc thanh nhàn luôn báo hiệu cho tuổi thơ tôi một mùa căng tràn sức sống. Tôi đã từng có những tháng tư tuổi thơ yên bình mà trong veo như vậy, nhưng trong quãng thời gian tươi đẹp ấy, có nhiều thứ sớm đã theo gió thổi thành hồi ức không xa... Tháng tư cũng là thời điểm bắt đầu mùa hạ của riêng tôi - những mùa hạ không biết từ bao giờ luôn đến sớm hơn tiếng gọi của thời gian, của trời đất. Có lẽ vì thời học sinh từng cho rằng mùa hạ mới là mùa chia xa, giống như bạn bè cùng nhau vẫy tay tạm biệt mái trường. Thế nhưng, có một người đặc biệt đã xa tôi vào tháng Tư của một mùa hạ sớm...

Bình minh sẽ mang anh đi

Bình minh sẽ mang anh đi

2016-05-17 01:28:00

Tôi đau xót khẽ gạt nước mắt. Nghĩ đến anh và tôi đã quá mệt mỏi trong lần trao nhau yên bình. Rồi những lần bình minh về tiếp theo, anh sẽ nói mệt mỏi rồi buông tay tôi để kết thúc. Tôi biết sẽ như vậy. Khi bạn yêu một người, đừng để người mình yêu dù trong vòng tay mình mà vẫn thấy lạc lõng vì chính bạn cũng không biết mình có ôm người ấy qua những ngày mai.

Hương biển

Hương biển

2016-05-11 01:29:00

Cuối cùng, tôi nghĩ, giống như mẹ, tôi không còn giận bố nữa, tôi tin bố sẽ trở về, với căn nhà có những năm tháng dài dằng dặc cô đơn của hai mẹ con. Nơi những con sóng vỗ bờ, hiền hòa, mênh mang.

back to top