Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em còn cần anh nữa không? (Phần 1)

2016-06-24 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Anh đi rồi cô ngồi hẳn xuống lề đường, gương mặt tái đi trắng bệt, nước mắt khẽ rơi.... Tất cả những gì mà nãy giờ cô cố kìm nén bỗng chốc tuôn trào ra. Cô làm sao không hiểu được ý tứ trong lời nói của anh chứ. Cô đã chạy trốn lâu như thế không ngờ vừa mới trở về đã gặp mặt anh, đúng là duyên phận thích trêu đùa con người ta mà.

***

- Chúng ta chia tay đi!

- Không… không…Anh không muốn… anh…không muốn…

Đức Anh giật mình thức giấc, với tay lấy cái điện thoại đầu giường, đã 3 giờ sáng rồi ư, hình như anh chỉ vừa mới chợp mắt được một chút thôi thì phải. Biết bản thân không thể ngủ thêm được nữa, anh khoát vội cái áo xuống bếp mở tủ rót một ly rượu rồi tiến ra ban công. Từng đợt gió thổi qua làm đôi vai anh khẽ run lên vì lạnh cũng làm anh tỉnh táo thoát ra khỏi dư âm của giấc mơ vừa rồi. Đó là giấc mơ luôn đeo bám Đức Anh suốt sáu năm qua. Ánh mắt ấy, câu nói của người con gái ấy khiến anh mãi mãi cũng không thể quên, nó ám ảnh anh cả trong giấc mơ lẫn khi còn thức. Ngửa mặt uống cạn ly rượu anh cười nhạt một cái thầm trách bản thân mình tại sao mãi vẫn không thể quên người con gái vô tình ấy, tại sao cứ nhớ đến người đã bặt vô âm tín ngần ấy thời gian chẳng một lần xuất hiện.

Con người ta thật lạ cứ luôn nhớ đến người đã làm tổn thương mình. Anh hận Hà My nhưng sâu thẳm trong lòng anh biết mình vẫn rất yêu cô ấy.

Khi mới chia tay anh đã nhiều lần chạy khắp các nẻo đường tìm cô, lang thang đến những nơi cả hai đã từng hẹn hò chỉ mong có thể nhìn thấy cô dù chỉ một lần nhưng kể từ ngày đó cô như bốc hơi khỏi cuộc sống của anh hoàn toàn không còn dấu vết. Anh đến nhà thì chủ nhà bảo cô đã chuyển đến nơi khác, anh đến công ty thì họ nói cô đã xin nghỉ việc, anh gọi điện thì thuê bao không liên lạc được, facebook cứ im ắng anh đã thầm câu mong nó sáng lên nhưng sáu năm trôi qua nó vẫn cứ thế chưa một lần được truy cập. Dường như cô đã bỏ rơi tất cả quyết tâm rời xa anh, cô bỏ lại cho anh một câu nói rồi lẫn đi trong hàng vạn người, cô vô tình như thế nhưng anh vẫn không thể quên cô dù chỉ một phút giây ngắn ngủi. Đúng là một chuyện nực cười mà anh chỉ thấy trong những câu chuyện ngôn tình thật không tin là một ngày bản thân mình cũng bi lụy vì một người con gái, lại chung tình với một người con gái như thế.

Đức Anh đứng đấy im lặng nhìn về một nơi xa xăm, anh đứng đấy cho đến khi mặt trời ló dạng, những tia nắng đầu tiên cũng xuất hiện thì mới trở vào trong nhà.

Xe dừng lại trước cửa công ty, Đức Anh bước xuống trong bộ vest tinh tươm, thần thái lại trở nên lạnh nhạt, xa cách như thường ngày. Thấy anh cô thư kí bước nhanh tới nói.

- Chào buổi sáng tổng giám đốc!

Đức Anh gật đầu đi vào công ty, anh vừa đi vừa hỏi thư kí.

- Hôm nay có cuộc hẹn nào không?

- 8 giờ anh có cuộc họp cổ đông định kì, chiều 2 giờ phải gặp đối tác bên công ty Hải Hà để bàn việc kí hợp đồng.

- Tôi biết rồi!

Cả buổi sáng Đức Anh đều tập trung làm việc không nghỉ tay một chút nào đến giờ nghỉ trưa lúc nào cũng không hay biết, ai trong công ty cũng đều biết anh là một người tham công tiếc việc đã không nghỉ trưa còn tăng ca đến tận khuya, họ bảo anh làm việc kiểu đấy thế nào cũng có ngày nhập viện. Thế nhưng chỉ có anh mới biết nguyên nhân vì sao, chỉ có anh mới biết dừng công việc lại đầu óc anh lại quanh quẩn hình ảnh của cô, lại nghe câu nói ấy dăng dẳng bên tai lại khiến anh muốn phát điên lên. Chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng yên ắng. Là mẹ anh.

Em còn cần anh nữa không?

- Alo, con nghe đây mẹ.

- Con trai đã ăn gì chưa? Cuối tuần này con có bận không?

- Con vẫn chưa xong việc một chút mới ăn. Cuối tuần con rảnh.

- Đã hơn 12 giờ trưa rồi con làm việc con muốn nhập viện nữa à? Không nói nhiều đi ăn ngay cho mẹ.

Đức Anh nhìn đồng hồ, đã hơn 12 giờ thật sao.

- Con biết rồi, con tắt máy đi ăn ngay đây. Con rảnh mẹ có chuyện gì?

- À ừ… Cuối tuần này về nhà ăn cơm mẹ có chuyện quan trọng muốn nói với con.

- Vâng.

Tắt máy, Đức Anh ngã người ra sau xoa đầu, bỗng ở bụng dội lên một cơn đau quặn thắt, anh mở tủ lấy vội 2 viên thuốc uống vào khoảng 15 phút sau cơn đau mới từ từ dịu lại. Đức Anh nhớ đến cái lần anh bị xuất huyết dạ dày phải nhập viện nửa tháng vì ăn không đúng bữa và uống quá nhiều rượu, kể từ lần đó mẹ anh luôn gọi điện nhắc nhở, không biết cuối tuần lại nấu món gì cho anh bồi bổ nữa đây.

Đúng hai giờ Đức Anh đã có mặt tại nhà hàng như đã hẹn trước, vẫn chưa thấy phía bên đối tác đến anh tranh thủ xem lại bản hợp đồng.

Từ ngoài cửa có một cô gái và một chàng trai bước vào, cô thư kí vẫy vẫy tay làm họ rẽ bước đi về phía bàn của anh.

- Tổng giám đốc họ đến rồi!

Đức Anh buông bản hợp đồng xuống, đứng lên xoay người nhìn về phía họ.

Ngay giây phút anh quay lại cũng là giây phút anh đứng sững người, đôi mắt dán chặt vào người con gái trước mặt. Thời gian cứ như ngừng trôi, anh chẳng còn nghe thấy thêm được điều gì, tai anh như ù đi, đôi chân cứng đờ, trái tim khẽ đập hẫng một nhịp....

Cô gái kia cũng ngạc nhiên đến mức ngây người đứng yên một chỗ túi xách trong tay rơi xuống, nụ cười mới vẽ lên cũng trở nên cứng nhắc, bàn tay cầm sấp tài liệu run run....

Phải, cô gái ấy chính là Hà My....

Hai người họ đứng im đấy và lặng lẽ nhìn nhau, không biết bao lâu chỉ biết đến lúc ý thức trở về đã nghe tiếng thư kí vang bên tai.

- Anh làm sao thế? Anh thấy không khỏe chỗ nào sao? Hay anh lại đau nữa à! Em lấy thuốc nhé!

Cô thư kí của anh hốt hoảng hỏi lia lịa mặt đầy vẻ lo lắng, Hà My nghe cô ta nói mà đôi chân mày chau lại Đức Anh làm sao mà phải uống thuốc, lòng cô bồn chồn đến lạ định cất tiếng hỏi thăm anh nhưng rồi lại thôi... cô và anh... đã sáu năm rồi không nói chuyện cùng nhau, họ đã xa nhau lâu như thế cô lấy tư cách gì lo lắng cho anh nữa đây. Cô cố gắng xua tan đi những cảm xúc hỗn độn trong lòng cất tiếng.

- Rất vui được gặp anh, tôi là Hà My đại sứ thương hiệu cũng là phó giám đốc công ty Hải Hà.

Đức Anh vẫn im lặng nhìn cô, giọng nói này nghe quen đến thế chỉ là người trước mặt đã thay đổi nhiều quá. Mái tóc đen huyền giờ được thay bằng màu nâu óng ả, đôi mắt to tròn biết cười giờ tĩnh lặng lạ thường, phong thái cũng tự tin hẳn, cách ăn mặc cũng đã khác, cô trước kia không mang giày cao gót giờ thì... tất cả đã thay đổi rồi. Rất vui được gặp anh sao? Ừ... Anh luôn mong chờ đến ngày gặp lại cô nhưng giờ thì sao cảm giác tệ hại thế này, tim như bị ai bóp chặt đau đớn. Người con gái này không phải Dương Hà My mà anh yêu nữa, người con gái này giờ là đại xứ thương hiệu kiêm phó giám đốc Hải Hà không phải cô gái cùng anh lang thang khắp phố phường Hà Nội bán hoa nữa, người con gái này xa lạ với anh.....

Em còn cần anh nữa không?

Đức Anh hít một hơi thật sâu, một tay đút vào túi quần tay kia chìa ra phía trước, miệng nở một nụ cười 8 phần là gượng gạo.

- Chào cô, tôi là Đức Anh tổng giám đốc công ty Thương Tín.

Hà My cũng đưa tay ra bắt tay với anh, chạm vào tay cô sao lại lạnh lẽo thế này, Đức Anh cười thầm trong bụng "Rốt cuộc sáu năm qua mày đã chờ đợi cái gì?"

Suốt buổi ấy Đức Anh không mở miệng nói thêm một điều gì nữa chỉ gật đầu những khi cần thiết tất cả đều do thư kí của anh bàn bạc với cô. Anh đưa ánh mắt mơ hồ nhìn cô rồi lại dời tầm mắt ra hướng khác nghĩ ngợi. Kí kết hợp đồng xong anh ra về, trước khi rời đi Đức Anh có nói một câu với Hà My.

- Lần này mong cô đừng làm tôi thất vọng! Hãy dùng hết khả năng của cô để sớm kết thúc dự án này một cách tốt đẹp! Chào cô!

Rồi Đức Anh lên xe, chiếc xe lăn bánh đưa bóng hình anh xa dần, xa dần hệt như sáu năm trước. Anh đi rồi cô ngồi hẳn xuống lề đường, gương mặt tái đi trắng bệt, nước mắt khẽ rơi.... Tất cả những gì mà nãy giờ cô cố kìm nén bỗng chốc tuôn trào ra. Cô làm sao không hiểu được ý tứ trong lời nói của anh chứ. Cô đã chạy trốn lâu như thế không ngờ vừa mới trở về đã gặp mặt anh, đúng là duyên phận thích trêu đùa con người ta mà.

- Chị My, chị sao vậy?

Quốc Thiên ở bên cạnh vỗ vai cô hỏi han, cậu thấy lạ cô từ nãy đến giờ cứ như người mất hồn gọi mãi cũng không trả lời.

- Chị không sao, em về trước đi! Nói với sếp chị xin nghỉ hết hôm nay.

Hà My chống tay ngồi dậy, dặn dò với Quốc Thiên xong thì cất bước đi, Quốc Thiên lắc đầu không hiểu chuyện gì cũng không dám hỏi nhiều bèn lái xe rời đi.

Cô một mình lang thang trên đường, bước từng bước nặng trĩu, cảm giác ngổn ngang trong lòng.... kí ức về ngày hôm ấy, kí ức đau lòng ấy lại lên rõ ràng chi tiết.

Hết phần 1

Đọc tiếp phần 2

Đọc tiếp phần 3


© Di Tường – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

back to top