Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ cần một người cạnh bên

2016-01-15 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Mùa mùa đông Hà Nội. Nhưng cơn mưa chỉ đáng sợ khi lòng người cô đơn và tổn thương thôi. Anh biết không, em chẳng cần chiếc ô nào hết, em chỉ cần một người luôn đi bên em thôi.


***

Có những cơn mưa đến rất vội và đi cũng rất nhanh như những cơn mưa rào. Trong phút chốc dội lên ta một cảm giác ướt át và nặng nề, để khi nắng lên thì cảm giác ấy cũng từ từ bốc hơi rồi mất hút.

Nhưng cũng có những cơn mưa đông đến dịu dàng và mơn trớn lại đủ cho ta thấy lạnh, rất lạnh, và nếu lặng yên để cảm nhận ta sẽ thấy những hạt mưa tan ra ngọt lịm rồi thấm sâu vào từng góc khuất của trái.

Mưa vẫn đang rơi, dưới ánh đèn đường mờ ảo, những làn mưa mỏng manh xiên ngang càng làm cho bức tường đêm heo hút. Mưa và lạnh làm đường phố bỗng trở nên vắng tanh, chỉ lác đác một vài bóng người hay những đôi tình nhân tay trong tay đi dưới phố.

Gió lùa, lạnh xuyên thấu da thịt, quần áo, đầu tóc của cô ướt sũng, khuôn mặt nhợt nhạt, môi thâm tím, hai hàm răng va vào nhau. Mọi người đi ngang nhìn cô lạnh lùng và đầy ngạc nhiên như tự hỏi vì sao cô cứ đi một mình trong mưa như thế. Những giọt nước mắt lăn dài tủi thân càng thêm mỏi mệt.

- Này, đồ dở hơi, mưa gió mà đi đầu trần thế à, lại đây tôi cho đi nhờ - Có giọng nói ấm áp của một gã con trai nào đó rồi nhanh như chớp phía trên đầu là sự xuất hiện của một chiếc ô màu tím.

- Anh nói ai là đồ dở hơi? - Cô quay người lại, nhìn thẳng vào mặt đối phương, giọng nói đanh đá phát ra, nhưng ngay lập tức cô chạm phải ánh nhìn của người con trai ấy. Đôi mắt của anh sâu và tỏa ra một ánh nhìn ấm áp, nhìn quen lắm cứ như cô đã từng gặp anh ở đâu đó.

Chỉ cần một người cạnh bên
- Cô có phải người ở...

- Sao anh biết?

- Nghe giọng nói biết liền

- Thật hả, hay là anh có người quen ở đó?

- Ừ, ngày nhỏ tôi có quen một con bé xấu xấu bẩn bẩn tên là Lan!

- Ơ....ơ, Hoàng phải không?

- Ừ, cũng...

- Phòng trọ tôi kia rồi, ông về đi, đi đường cẩn thận nhé!


Lan trở về phòng, trong lòng cô ngập tràn hình ảnh của Hoàng và cả những ngày tháng còn thơ bé.

Nhớ ngày nào...

Lan cất giọng lanh lảnh hỏi cậu bé bên cạnh:

- Mày tên gì?

- Tôi tên Hoàng, mới ở Hà Nội lên.

- Tao tên Lan, nhà ở kia kìa, phía sau lũy tre ý!

- Là ngôi nhà bé xíu kia à?

- Ừ. Hà Nội toàn nhà to lắm phải không?

- Ừm, tôi chưa nhìn thấy ngôi nhà bé xíu như thế kia bao giờ.


Còn nhớ, hôm ấy cũng vào mùa đông, trời lạnh lắm lại còn mưa nữa cả nhà Hoàng đánh ô tô về ăn cưới cậu út. Đấy cũng là lần đầu tiên Hoàng chơi với Lan và những đứa trẻ ở quê. Độ ấy nhà Lan nghèo, bố nó bệnh nặng, cũng chẳng thể nào mà quan tâm đến nó được.

Nhưng sau gần 20 năm gặp lại Lan vẫn trong bộ dạng của một cô bé nhà quê, nhưng cái vẻ lém lỉnh đanh đá ngày xưa đâu mất. Hoàng thở dài, rồi nhấm ngụm trà nóng. Từ bao giờ anh lại có thói quen lang thang trên hè phố sau giờ làm như thế này nhỉ, có lẽ từ sau khi chia tay Đan chăng. Anh luôn bận rộn với việc tự cho mình những phút giây nghỉ ngơi đơn điệu. Anh đưa mắt nhìn Hà Nội, lung linh, náo nhiệt trong đêm. Nhưng anh buồn, và anh nhớ Đan.

Đan đẹp lắm, nàng đẹp như một thiên thần. Kể từ ngày đầu tiên gặp Đan - hồi hai đứa còn du học bên Mỹ, anh đã mê cô. Và anh quyết tâm tán gục cô.

Thế nhưng quả thật nàng công chúa ấy chẳng phải để dành cho anh. Bên Đan, anh biết rằng còn quá nhiều thứ chưa hợp, khoảng cách giữa anh và cô quá lớn khiến anh chẳng thể nào cố gắng dung hòa được cuộc sống của hai người.

Kết thúc tình yêu anh theo đuổi gần bốn năm, giờ em hạnh phúc chứ Đan?

Chỉ cần một người cạnh bên

***

Lan mở cửa sổ trông ra ngoài trời đang mưa, cô chợt nhớ đến Hoàng. Chiếc ô màu tím nằm gọn ở góc phòng, rồi cả những ngày thơ ấu ngày xưa nữa.

Và cô lại phải bắt đầu với vô số những khó khăn ở chỗ làm mới. Cái trò "ma cũ bắt nạt ma mới" này tưởng như đã quá quen thuộc với Lan nhưng đôi khi cô vẫn thấy tủi thân lắm. Cô cảm thấy chán ngấy những khuôn mặt đẫm phấn son, những giọng nói đầy hách dịch.

- Mọi người làm trò gì đấy, nên chấm dứt trò ma cũ bắt nạt ma mới đi thôi, phải thế thì công ty của chúng ta mới có thể phát triển được.

Cô ngạc nhiên, mở to mắt nhìn thẳng vào người thanh niên mà mọi người gọi là giám đốc kia, anh ta là Hoàng. Mấy ngày sau, Lan mới biết là Hoàng đã ly hôn. Tại sao lại thế nhỉ, tôi đã nghĩ cậu đang rất hạnh phúc bên gia đình của mình cơ mà, tiếng những cơn gió lạnh lướt qua mang theo cả tiếng thở dài của Lan về miền xa thẳm.

***

Những ngày sau ấy mỗi lần gặp Hoàng, Lan thấy thật ngột ngạt. Cô chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh như trước.

Phụ nữ quả là khó hiểu - Hoàng nghĩ vậy và mỉm cười. Thế nhưng anh không thể phủ nhận được rằng càng nhìn Lan thật kỹ anh càng thấy cô đẹp, càng lôi cuốn ánh mắt anh. Người con gái có duyên ngầm kia gợi cho anh một sự tò mò, sự quyến rũ của đôi mắt biết nói chất chứa cảm xúc, thoạt nhìn thấy trầm tư, ấm áp nhìn lâu thấy đượm buồn và suy tư. Từ bao giờ hình ảnh của cô cứ thấp thoáng trong đầu anh như một thói quen.

Chỉ cần một người cạnh bên

"Hoàng, trời lại mưa rồi, mưa phớt lờ và dịu dàng nhưng đủ để tôi thấy lạnh và thấy nhớ cậu nhiều hơn. Tôi thầm cảm ơn và cũng oán trách những cơn mưa đã để tôi gặp cậu, để lại nhớ nhung, hờn giận vô cớ. Phải làm gì đây khi tôi cứ phải kìm nén những cảm xúc, hoặc vờ như là nó chưa từng hiện hữu trong con người tôi. Mỗi khi cậu lại gần tim tôi thấy run lên, nhưng tôi vẫn cố lạnh lùng để mỉm cười, mỗi ngày tôi lại thấy cảm xúc trong tôi cứ lớn dần lên. Nhưng tôi còn biết làm gì, giá như tôi có đủ dũng cảm để nói với cậu rằng "tôi thích cậu", nhưng không, tôi sợ lắm, tôi không làm được. Cậu là ai và tôi là ai? Chúng ta có khác biệt quá nhiều và vì thế mà hãy để mình tôi biết thôi”.

Tiếng chuông điện thoại reo lên: "Cháu à, chú đây, tối qua bố cháu bị cảm giờ đang nằm trong viện, cháu về ngay nhé!".

Lan vội vã xin nghỉ phép và nhanh chóng về quê.

Chào Hà Nội, chào Hoàng nhé, có lẽ lần này tôi về và sẽ không trở lại nữa. Tôi sẽ về ở bên và chăm sóc cho bố.

Hà Nội lại mưa và nỗi nhớ cậu lại trở nên day dứt trong lòng.

- Này, cái đồ dở hơi kia, đợi tôi với...

- Ơ, ông đến đây làm gì?

- Cho tôi về, cùng uống rượu với bố bà nhé!

- Hả, cái gì, ông đang nói cái gì vậy?

- Lan, anh yêu em, anh đã suy nghĩ rất nhiều, và nếu anh không nói với em điều này, com tim anh sẽ hối hận cả đời! Dù biết còn nhiều khó khăn, nhưng chúng ta hãy cố gắng vượt qua nhé, hãy tin là tình yêu thực sự sẽ đủ lớn để vượt qua tất cả Lan à!


Mùa mùa đông Hà Nội. Nhưng cơn mưa chỉ đáng sợ khi lòng người cô đơn và tổn thương thôi. Anh biết không, em chẳng cần chiếc ô nào hết, em chỉ cần một người luôn đi bên em thôi.

© Trần Tú – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top