Chỉ cần một người cạnh bên
2016-01-15 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Mùa mùa đông Hà Nội. Nhưng cơn mưa chỉ đáng sợ khi lòng người cô đơn và tổn thương thôi. Anh biết không, em chẳng cần chiếc ô nào hết, em chỉ cần một người luôn đi bên em thôi.
Có những cơn mưa đến rất vội và đi cũng rất nhanh như những cơn mưa rào. Trong phút chốc dội lên ta một cảm giác ướt át và nặng nề, để khi nắng lên thì cảm giác ấy cũng từ từ bốc hơi rồi mất hút.
Nhưng cũng có những cơn mưa đông đến dịu dàng và mơn trớn lại đủ cho ta thấy lạnh, rất lạnh, và nếu lặng yên để cảm nhận ta sẽ thấy những hạt mưa tan ra ngọt lịm rồi thấm sâu vào từng góc khuất của trái.
Mưa vẫn đang rơi, dưới ánh đèn đường mờ ảo, những làn mưa mỏng manh xiên ngang càng làm cho bức tường đêm heo hút. Mưa và lạnh làm đường phố bỗng trở nên vắng tanh, chỉ lác đác một vài bóng người hay những đôi tình nhân tay trong tay đi dưới phố.
Gió lùa, lạnh xuyên thấu da thịt, quần áo, đầu tóc của cô ướt sũng, khuôn mặt nhợt nhạt, môi thâm tím, hai hàm răng va vào nhau. Mọi người đi ngang nhìn cô lạnh lùng và đầy ngạc nhiên như tự hỏi vì sao cô cứ đi một mình trong mưa như thế. Những giọt nước mắt lăn dài tủi thân càng thêm mỏi mệt.
- Này, đồ dở hơi, mưa gió mà đi đầu trần thế à, lại đây tôi cho đi nhờ - Có giọng nói ấm áp của một gã con trai nào đó rồi nhanh như chớp phía trên đầu là sự xuất hiện của một chiếc ô màu tím.
- Anh nói ai là đồ dở hơi? - Cô quay người lại, nhìn thẳng vào mặt đối phương, giọng nói đanh đá phát ra, nhưng ngay lập tức cô chạm phải ánh nhìn của người con trai ấy. Đôi mắt của anh sâu và tỏa ra một ánh nhìn ấm áp, nhìn quen lắm cứ như cô đã từng gặp anh ở đâu đó.

- Sao anh biết?
- Nghe giọng nói biết liền
- Thật hả, hay là anh có người quen ở đó?
- Ừ, ngày nhỏ tôi có quen một con bé xấu xấu bẩn bẩn tên là Lan!
- Ơ....ơ, Hoàng phải không?
- Ừ, cũng...
- Phòng trọ tôi kia rồi, ông về đi, đi đường cẩn thận nhé!
Lan trở về phòng, trong lòng cô ngập tràn hình ảnh của Hoàng và cả những ngày tháng còn thơ bé.
Nhớ ngày nào...
Lan cất giọng lanh lảnh hỏi cậu bé bên cạnh:
- Mày tên gì?
- Tôi tên Hoàng, mới ở Hà Nội lên.
- Tao tên Lan, nhà ở kia kìa, phía sau lũy tre ý!
- Là ngôi nhà bé xíu kia à?
- Ừ. Hà Nội toàn nhà to lắm phải không?
- Ừm, tôi chưa nhìn thấy ngôi nhà bé xíu như thế kia bao giờ.
Còn nhớ, hôm ấy cũng vào mùa đông, trời lạnh lắm lại còn mưa nữa cả nhà Hoàng đánh ô tô về ăn cưới cậu út. Đấy cũng là lần đầu tiên Hoàng chơi với Lan và những đứa trẻ ở quê. Độ ấy nhà Lan nghèo, bố nó bệnh nặng, cũng chẳng thể nào mà quan tâm đến nó được.
Nhưng sau gần 20 năm gặp lại Lan vẫn trong bộ dạng của một cô bé nhà quê, nhưng cái vẻ lém lỉnh đanh đá ngày xưa đâu mất. Hoàng thở dài, rồi nhấm ngụm trà nóng. Từ bao giờ anh lại có thói quen lang thang trên hè phố sau giờ làm như thế này nhỉ, có lẽ từ sau khi chia tay Đan chăng. Anh luôn bận rộn với việc tự cho mình những phút giây nghỉ ngơi đơn điệu. Anh đưa mắt nhìn Hà Nội, lung linh, náo nhiệt trong đêm. Nhưng anh buồn, và anh nhớ Đan.
Đan đẹp lắm, nàng đẹp như một thiên thần. Kể từ ngày đầu tiên gặp Đan - hồi hai đứa còn du học bên Mỹ, anh đã mê cô. Và anh quyết tâm tán gục cô.
Thế nhưng quả thật nàng công chúa ấy chẳng phải để dành cho anh. Bên Đan, anh biết rằng còn quá nhiều thứ chưa hợp, khoảng cách giữa anh và cô quá lớn khiến anh chẳng thể nào cố gắng dung hòa được cuộc sống của hai người.
Kết thúc tình yêu anh theo đuổi gần bốn năm, giờ em hạnh phúc chứ Đan?

Lan mở cửa sổ trông ra ngoài trời đang mưa, cô chợt nhớ đến Hoàng. Chiếc ô màu tím nằm gọn ở góc phòng, rồi cả những ngày thơ ấu ngày xưa nữa.
Và cô lại phải bắt đầu với vô số những khó khăn ở chỗ làm mới. Cái trò "ma cũ bắt nạt ma mới" này tưởng như đã quá quen thuộc với Lan nhưng đôi khi cô vẫn thấy tủi thân lắm. Cô cảm thấy chán ngấy những khuôn mặt đẫm phấn son, những giọng nói đầy hách dịch.
- Mọi người làm trò gì đấy, nên chấm dứt trò ma cũ bắt nạt ma mới đi thôi, phải thế thì công ty của chúng ta mới có thể phát triển được.
Cô ngạc nhiên, mở to mắt nhìn thẳng vào người thanh niên mà mọi người gọi là giám đốc kia, anh ta là Hoàng. Mấy ngày sau, Lan mới biết là Hoàng đã ly hôn. Tại sao lại thế nhỉ, tôi đã nghĩ cậu đang rất hạnh phúc bên gia đình của mình cơ mà, tiếng những cơn gió lạnh lướt qua mang theo cả tiếng thở dài của Lan về miền xa thẳm.
Những ngày sau ấy mỗi lần gặp Hoàng, Lan thấy thật ngột ngạt. Cô chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh như trước.
Phụ nữ quả là khó hiểu - Hoàng nghĩ vậy và mỉm cười. Thế nhưng anh không thể phủ nhận được rằng càng nhìn Lan thật kỹ anh càng thấy cô đẹp, càng lôi cuốn ánh mắt anh. Người con gái có duyên ngầm kia gợi cho anh một sự tò mò, sự quyến rũ của đôi mắt biết nói chất chứa cảm xúc, thoạt nhìn thấy trầm tư, ấm áp nhìn lâu thấy đượm buồn và suy tư. Từ bao giờ hình ảnh của cô cứ thấp thoáng trong đầu anh như một thói quen.

"Hoàng, trời lại mưa rồi, mưa phớt lờ và dịu dàng nhưng đủ để tôi thấy lạnh và thấy nhớ cậu nhiều hơn. Tôi thầm cảm ơn và cũng oán trách những cơn mưa đã để tôi gặp cậu, để lại nhớ nhung, hờn giận vô cớ. Phải làm gì đây khi tôi cứ phải kìm nén những cảm xúc, hoặc vờ như là nó chưa từng hiện hữu trong con người tôi. Mỗi khi cậu lại gần tim tôi thấy run lên, nhưng tôi vẫn cố lạnh lùng để mỉm cười, mỗi ngày tôi lại thấy cảm xúc trong tôi cứ lớn dần lên. Nhưng tôi còn biết làm gì, giá như tôi có đủ dũng cảm để nói với cậu rằng "tôi thích cậu", nhưng không, tôi sợ lắm, tôi không làm được. Cậu là ai và tôi là ai? Chúng ta có khác biệt quá nhiều và vì thế mà hãy để mình tôi biết thôi”.
Tiếng chuông điện thoại reo lên: "Cháu à, chú đây, tối qua bố cháu bị cảm giờ đang nằm trong viện, cháu về ngay nhé!".
Lan vội vã xin nghỉ phép và nhanh chóng về quê.
Chào Hà Nội, chào Hoàng nhé, có lẽ lần này tôi về và sẽ không trở lại nữa. Tôi sẽ về ở bên và chăm sóc cho bố.
Hà Nội lại mưa và nỗi nhớ cậu lại trở nên day dứt trong lòng.
- Này, cái đồ dở hơi kia, đợi tôi với...
- Ơ, ông đến đây làm gì?
- Cho tôi về, cùng uống rượu với bố bà nhé!
- Hả, cái gì, ông đang nói cái gì vậy?
- Lan, anh yêu em, anh đã suy nghĩ rất nhiều, và nếu anh không nói với em điều này, com tim anh sẽ hối hận cả đời! Dù biết còn nhiều khó khăn, nhưng chúng ta hãy cố gắng vượt qua nhé, hãy tin là tình yêu thực sự sẽ đủ lớn để vượt qua tất cả Lan à!
Mùa mùa đông Hà Nội. Nhưng cơn mưa chỉ đáng sợ khi lòng người cô đơn và tổn thương thôi. Anh biết không, em chẳng cần chiếc ô nào hết, em chỉ cần một người luôn đi bên em thôi.
© Trần Tú – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.


