Cậu ấy của riêng tôi
2016-06-30 01:28
Tác giả:
Hè về, là khi ve râm ran trên cành lá, là khi phượng rực đỏ một góc trời, là khi bằng lăng tím trổ bông, đẹp dịu dàng mà man mác buồn thương, là giờ phút chia tay với mái trường thân thuộc, với bạn bè gắn bó suốt tuổi học trò mộng mơ, là khi xa nhưng tim vẫn nhớ mãi...
Ai cũng có một tuổi mười tám, đầy mộng mơ, nhiều hoài bão, ngập tràn chờ mong, hi vọng về tương lai, tuổi mười tám căng tràn sức sống, với trái tim luôn rộn rã nhịp yêu thương. Tôi mười tám, ngây thơ và khờ dại, tôi không biết con tim lỗi nhịp từ bao giờ, để rồi cứ mãi vấn vương...
Tôi của ngày ấy, cũng như bao đứa bạn cùng trang lứa, ngày ngày cắp sách đến trường, rồi quay cuồng với những lớp học thêm, với tập đề dày cộp, với những lo lắng năm cuối cấp. Chuyện bài vở, thi cử, chọn trường, chọn nghề cứ xoay mãi, xoay hoài trong tâm trí, khiến bất cứ ai cũng mệt mỏi. Mười tám tuổi, quá ít kinh nghiệm, quá non nớt, lại thiếu hẳn đam mê, tôi thấy mình nửa vời không hi vọng, tôi thậm chí chẳng biết mình phải chọn ngành gì, nghề nào cho đúng. Tôi học tàm tạm, không quá kém, nhưng cũng chẳng giỏi để không ngần ngại đăng kí bất kì trường nào, tôi cũng không thực sự thích một nghề gì, để có thể sống chết cố gắng theo đuổi. Ừ, tôi hoang mang. Tôi lo lắng. Tôi sợ nữa. Khi bạn đứng trước quá nhiều ngã rẽ của cuộc đời, bạn có quá nhiều sự chọn lựa nhưng lại không biết mình phải chọn gì, điều ấy sẽ khiến bạn sợ.

Hôm ấy, khi chiếc xe đạp điện bỗng nhiên dở chứng, sạc không vào, cũng không đi được nữa, mà lớp học thêm thì cách nhà những năm cây số, tôi đã tìm được cho mình một lí do để nghỉ học. Phải rồi, đôi khi ta cũng cần một lí do để tự thuyết phục bản thân tin vào điều mình sắp làm là đúng đắn. Nghỉ học, chì để ở nhà ngủ thì chẳng cần nghỉ làm gì nên tôi quyết định lôi con chiến mã từ thời Napoleon của mình ra, đạp xe đi vòng vòng trên phố. Nắng chiều đã nhạt bớt oi nồng, gió lại xào xạc qua hàng cây ven đường, một buổi chiều thật đẹp. Lang thang qua những dãy phố quen thuộc, chẳng để làm gì cả, ngắm người đi lại và nghĩ ngợi lung tung, đôi khi cũng thật tuyệt vời. Tôi rẽ vào một quán nhỏ gần quảng trường, gọi một ly chanh muối, rồi lại ngẩn ngơ ngắm nhìn xung quanh. Lâu lắm không đạp xe, thấy cũng là lạ chân.
Trên sân quảng trường, mọi người tíu tít đạp xích lô mini, đi xe đạp đôi, dắt díu nhau trượt patin, và cả những đứa trẻ ríu rít tô tượng. Giữa đám trẻ con lít nhít ấy, tôi nhận ra cậu ấy- một cậu bạn cùng lớp học thêm - một chàng trai cao đến một mét tám mươi, cũng đang chăm chú dùng cọ lông vẽ vời,thì hẳn là nổi bật. Chúng tôi cùng trường, nhưng khác lớp, và học chung một cô giáo dạy hóa nổi tiếng trong trường, thì cũng chẳng có gì là kì lạ. Cậu ấy luôn thuộc top học sinh cưng của cô, tức là gần như bài tập nào cũng làm được,lại luôn chăm chỉ làm đề về nhà, rồi đưa ra những câu hỏi hay ho không kém. Với tôi, cậu ấy thuộc nhóm "siêu nhân", tức là quá giỏi, và chẳng còn gì phải lo lắng về tương lại nữa. Có lẽ vì thế, tôi có thể nhớ mặt cậu ấy giữa hàng trăm con người của cái lớp học nóng bức lúc nào cũng chật chội, chen chúc. Cậu ấy chợt nhìn sang, và bắt gặp ánh mắt chưa kịp giấu giếm của tôi,nhoẻn cười:
- Ấy nhìn gì thế?
- Mình á? Chẳng gì cả, nhìn... cậu thôi.
Tôi cũng chẳng hiểu sao lúc ấy mình thốt lên cái câu "thật thà" đến thế, có lẽ là do nụ cười có sức lan tỏa quá lớn kia chăng?
- Tớ thì có gì mà nhìn, ấy muốn qua thử không? – cậu ấy huơ huơ bức tượng đang tô dở lên, vẫy vẫy với tôi
- Học sinh gương mẫu cũng bùng học à?
- Tớ có gương mẫu đâu. Nhưng đôi khi, cũng nên thay đổi thói quen một chút.

Tôi cũng không chắc vì đâu mà hôm ấy mình có thể nói chuyện nhanh đến thế, với một người bạn gần như là không quen.Cậu ấy cũng thích nói chuyện, những điều muôn thưở với một đứa học sinh năm cuối, chẳng đầu chẳng cuối, chẳng mấy nội dung. Thì ra, cậu ấy cũng không toàn năng như tôi tưởng, cậu ấy cũng phát khùng lên với mớ công thức hóa lằng nhằng, cũng quăng đề một xó khi gặp bài hóc búa, cũng loay hoay phân vân giữa những thứ mình thích và những thứ mình nên làm,nên chọn, cũng lo lắng vẩn vơ như tôi. Nhưng, sau những lo lắng ấy, cậu ấy vẫn tìm ra con đường để đi, cho riêng mình
-Tớ sẽ thi đại học dược, tớ muốn nghiên cứu những thứ thuốc mới, những thứ "thử thách" hơn. Còn ấy thì sao?
- Tớ không biết, tớ chẳng hiểu mình thích gì và muốn gì nữa.
- Đôi khi, ấy quá lo lắng đến việc chọn lựa, nên ấy quên mất bản thân mình muốn gì. Những lúc như thế, thì tốt nhất là ...đừng nên chọn gì cả. Ấy có thể dừng lại, và làm một điều "bất thường"...
- Như là bùng học á?
- Cũng có thể, nhưng không nên thử nhiều lắm, tất nhiên. Khi ấy chẳng nghĩ gì, chỉ làm thứ mình tự nhiên nghĩ ra, biết đâu ấy tìm được "đáp án" thì sao? Cứ thử như thế, biết đâu được ấy sẽ tìm ra những gì, còn hơn quẩn quanh rối rắm với mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Ấy có thể vác cái xe đạp cũ đi lòng vòng, với một kẻ " dở hơi" không quen như tớ đây này, cũng đâu đến nỗi nào, nhỉ - Cậu ấy mỉm cười, một lần nữa khiến tim tôi bỗng nhiên lạc nhịp. Một cậu con trai với nụ cười tỏa nắng như thế, chỉ trong buổi chiều hôm nay đã mỉm cười với tôi hai lần, chân thành và đầy tin tưởng, ấm áp nhưng cũng rất kiên định, khiến tôi an tâm, và vui vẻ
- Phải rồi, có lẽ, tớ sẽ thử. Vì là đề nghị của ấy, nên ấy nhất định phải lãnh nhiệm vụ hộ tống đấy nhé!
- Nhất định rồi, chỉ cần ấy thích, hãy gọi tớ nhé!
- Ừ, nhất định...
Chúng tôi đã trở thành bạn, theo một cách rất tự nhiên như thế. Mối quan hệ ấy vừa đủ để tôi có người hỏi han mỗi khi gặp bài khó, để tôi có ai đó để thông báo khi cô giáo có việc cho nghỉ, để cùng tôi cố gắng chạy đua với thời gian ôn thi gấp rút, để tôi đi xem phim chiều thứ bảy không còn ngồi một mình, để tôi ngồi lẫn giữa đám trẻ con trên quảng trường tô tượng, hay chỉ để tôi vẩn vơ nhắn tin chúc ngủ ngon... Tôi không biết, tình bạn ấyliệu có thể kéo dài mãi, hay nó có thể tiến triển thêm, thành một thứ tình cảm đặc biệt khác, để chúng tôi trở thành những người " đặc biệt" của nhau hay không, nhưng tôi biết, chúng tôi đã có những kỉ niệm đẹp, đã có những phút giây hạnh phúc, vui vẻ và chân thành bên nhau, bao nhiêu ấy là đủ. Cậu ấy là ai, hãy cho tôi giữ một bí mật cho tôi tuổi mười tám, cho tôi của tuổi học trò mộng mơ say đắm, để cậu ấy trở thành kỉ niệm đẹp nhất những năm tháng cắp sách đến trường. Hãy cứ gọi cậu ấy là cậu ấy thôi bởi ai, cũng muốn có một "cậu ấy" cho riêng mình.
© Libra289 – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.







