Tình đầu như giọt sương trên lá
2016-05-10 01:20
Tác giả:
Như mây, như gió lãng đãng trôi trong chiều hạ, nhẹ nhàng, êm ả rồi huyền diệu biến mất, vụn vỡ trong lòng người. Có một người từng thương, từng nhớ mà ta dành trọn khoảng thanh xuân ấy cho một người, tựa hồ một sớm đẫm sương vươn trên nhành lá thoáng chốc nhành lá khô, giọt sương không còn. Chẳng phải nắng đến làm sương tan, chẳng phải lá không thể giữ mãi những hạt sương. Mà vì chỉ có thời khắc đó sương mới thật sự nồng cháy trao cho lá những gì tinh khiết nhất của mình.
Có ai từng bảo rằng tình đầu là tình dang dở, có lẽ vậy mà nó mãi dở dang, đến yêu thương, nhớ nhung cũng dở dang đếm từng ngày. Là một tình yêu không vẹn tròn nhưng những dấu yêu đầu đời ấy sẽ mãi mãi nguyên vẹn theo ta tận sau này.
Rồi những lời hứa, hẹn thề phải chăng người buông lời đã quên đi lâu rồi, còn người nghe luôn hy vọng, khắc ghi từng lời vào tim. Không phải là mù quáng, hoài vọng về một người đã cũ, chỉ là để nhớ những kỉ niệm thuở: áo trắng tinh khôi!

Thuở ngây thơ chúng ta yêu nhau vụng dại, nhưng rồi chúng ta làm tổn thương nhau, chúng ta cãi nhau, chúng ta im lặng, chúng ta rời xa nhau. Cái tôi của chúng ta quá lớn cậu nhỉ? Lớn đến nỗi chúng ta chẳng thể chúng ta chẳng thể bỏ hết lỗi lầm cho nhau, chúng ta chẳng thể tha thứ cho nhau.
Những bồng bột tuổi trẻ cứ thể đẩy chúng ta về hai phía ngược chiều nhau, xa lắm. Ngần ấy năm trôi qua, không biết rằng cậu có còn nhớ? Còn tớ, đã cho phép mình thôi nhớ về những hồi ức cũ, nhưng rồi hôm nay nó lại nghiễm nhiên tràn đầy tâm tư, tớ lại mở lòng mình để nhớ - chỉ khoảnh khắc này.
Chỉ mong rằng, sau này nếu có gặp lại nhau, chúng ta sẽ chào hỏi như những người bạn – từng quen biết nhau, được không cậu?
Có lẽ chia tay là điều tốt
Em hãy mơ về hạnh phúc mới
Coi như trên đường đời, ta bên nhau một thời
Anh sẽ gom những kỉ niệm xưa
Cho em
© Kim Phượng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.






